Ftm
Chịu khó la liếm
Không có lối thoát nào .
:
_ Bạn không thể vừa là một kẻ lang thang, vừa là một nghệ sĩ, mà vẫn là một công dân mẫu mực, lành mạnh và ngay thẳng.
Bạn muốn say xỉn, vậy phải chấp nhận cơn nôn nao sau đó. Bạn nói "Có" với mặt trời và những mộng mơ trong veo thuần khiết, vậy bạn phải nói "Có" với sự dơ bẩn và nỗi buồn nôn!
:
_"Mọi thứ đều ở trong tôi: vàng và bùn đất, hạnh phúc và đau đớn, tiếng cười tuổi thơ cùng nỗi lo âu lúc xế chiều.Hãy nói "Có" với mọi thứ, đừng trốn tránh; đừng cố lừa dối chính mình: " Tôi không phải là một công dân mẫu mực! Tôi không phải là một tượng thần Hy Lạp! ; tôi không hoàn hảo, cũng không phải là ông chủ của chính mình. Tôi là một con chim trong cơn bão. Hãy để bão nổi lên! Hãy để nó cuốn tôi đi!"
_ Bạn đã nói dối bao nhiêu? Hàng ngàn lần, ngay cả trong thơ và trong sách, bạn đã đóng vai người, một người hoàn hảo, một người khôn ngoan, người hạnh phúc, người giác ngộ. Cũng giống như những người đàn ông xung trận trong chiến hào trong khi ruột gan mình co thắt lại- để đóng vai những anh hùng.
--------
" Lạy Chúa tôi, con người là một con khỉ khốn khổ biết bao, một kiếm sĩ trong gương!
Đặc biệt là nghệ sĩ – đặc biệt là chính tôi!” (Hermann Hesse)
----------
"Tôi van lơn thầm nguyện Chúa Jesus
Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối
Xin thứ tha những câu thơ tội lỗi
Của bàn tay thi sĩ kẻ lên trăng
Trong bao đêm xao xuyến vũng sông Hằng"
(Hàn Mặc tử)
:
_ Bạn không thể vừa là một kẻ lang thang, vừa là một nghệ sĩ, mà vẫn là một công dân mẫu mực, lành mạnh và ngay thẳng.
Bạn muốn say xỉn, vậy phải chấp nhận cơn nôn nao sau đó. Bạn nói "Có" với mặt trời và những mộng mơ trong veo thuần khiết, vậy bạn phải nói "Có" với sự dơ bẩn và nỗi buồn nôn!
:
_"Mọi thứ đều ở trong tôi: vàng và bùn đất, hạnh phúc và đau đớn, tiếng cười tuổi thơ cùng nỗi lo âu lúc xế chiều.Hãy nói "Có" với mọi thứ, đừng trốn tránh; đừng cố lừa dối chính mình: " Tôi không phải là một công dân mẫu mực! Tôi không phải là một tượng thần Hy Lạp! ; tôi không hoàn hảo, cũng không phải là ông chủ của chính mình. Tôi là một con chim trong cơn bão. Hãy để bão nổi lên! Hãy để nó cuốn tôi đi!"
_ Bạn đã nói dối bao nhiêu? Hàng ngàn lần, ngay cả trong thơ và trong sách, bạn đã đóng vai người, một người hoàn hảo, một người khôn ngoan, người hạnh phúc, người giác ngộ. Cũng giống như những người đàn ông xung trận trong chiến hào trong khi ruột gan mình co thắt lại- để đóng vai những anh hùng.
--------
" Lạy Chúa tôi, con người là một con khỉ khốn khổ biết bao, một kiếm sĩ trong gương!
Đặc biệt là nghệ sĩ – đặc biệt là chính tôi!” (Hermann Hesse)
----------
"Tôi van lơn thầm nguyện Chúa Jesus
Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối
Xin thứ tha những câu thơ tội lỗi
Của bàn tay thi sĩ kẻ lên trăng
Trong bao đêm xao xuyến vũng sông Hằng"
(Hàn Mặc tử)
Sửa lần cuối: