Lấy lịch sử làm gương: Người xưa đều làm việc này để tiêu tai tránh nạn!

foodandrink001

Khổ vì lồn
Vietnam
Đối với hầu hết mọi người, dịch bệnh trong vài năm qua có lẽ được xem là thảm họa lớn nhất mà chúng ta từng trải qua trong đời. Tuy nhiên trên thực tế, trong lịch sử Trung Quốc, những trận dịch có quy mô như vậy hoặc thiên tai nhân họa được ghi chép lại rất nhiều. Chúng ta có thể học hỏi từ các ví dụ thực tế cổ xưa, nhìn lại trong lịch sử, các vị Hoàng đế hay bách tính đã dựa vào phương pháp gì để lần lượt vượt qua kiếp nạn, dập tắt được dịch bệnh.

Hoàng đế tự trách tội
Thời Trung Quốc cổ đại, mỗi khi quốc gia gặp phải kiếp nạn lớn, trách nhiệm này cuối cùng đều thuộc về Hoàng đế. Thời cổ đại có câu nói rằng “Quân quyền Thần thụ” (quyền của Vua là do Thần trao cho), Hoàng đế thời cổ gọi là Thiên Tử, ý tứ chính là con của ông Trời, thay Trời quản lý chúng dân.

“Bộ Vương”

Vương: Là nơi thiên hạ quy về. Đổng Trọng Thư nói: “Người xưa tạo chữ viết, ba nét vẽ mà liên kết lại gọi là Vương (王). Ba nét đó, là Thiên, Địa, Nhân vậy, mà người thông suốt ba điều ấy là Vương.” Khổng Tử nói: “Nhất quán tam vi Vương” (một người quán thông ba thứ là Vương).

Khổng Tử nói “Nhất quán tam vi Vương” chính là nói chữ Vương (王) này, tam hoành nhất thụ (ba nét ngang, một nét sổ), người thông được ba cái này chính là Vương. Triết học gia thời Tây Hán Đổng Trọng Thư giải thích rằng, ba nét này phân biệt đối ứng với Tam tài “Thiên, Địa, Nhân,” cũng chính là nói chức trách của Vương là liên thông trời đất và người dân. Ông có quyền lực chí cao vô thượng, đồng thời cũng gánh vác trách nhiệm Thượng Thiên trao cho.

Một khi phát sinh thiên tai nhân họa, có nghĩa là Thượng Thiên đang cảnh báo cho Thiên tử rằng ngài đã làm sai chuyện gì rồi, cho nên Thiên Tử phải có trách nhiệm đối với tất cả mọi thiên tai nhân họa. Trách nhiệm như thế nào? Đầu tiên là tự mình kiểm thảo, nhận lỗi và đồng thời sửa chữa sai lầm. Điều Thần kỳ là, thường sau khi các Thiên Tử thành tâm phản tỉnh và hối lỗi, tình hình thiên tai sẽ có chuyển biến tốt. Về phương diện này đã có rất nhiều ví dụ được ghi chép trong tư liệu lịch sử.

Thang Vương tế lễ cầu mưa

Thời nhà Thương, thiên hạ liên tiếp mấy năm khô hạn, dân chúng lầm than. Thang Vương mỗi năm đều thiết lập đàn tế lễ cầu mưa nhưng không được đáp ứng. Đến năm thứ bảy, Thái sử bốc quẻ nói rằng phải hiến tế một người sống để cầu mưa. Thang Vương sau khi nghe chuyện liền nói: “Ta sở dĩ cầu mưa là vì nhân dân, nếu nhất định phải dùng phương thức giết người cầu mưa, vậy thì dùng ta để làm tế phẩm đi!” Thế là ông bèn trai giới, cắt móng, cắt tóc, ngồi xe thô ngựa trắng, thân khoác cỏ tranh, lấy thân mình làm vật hiến tế, quỳ gối giữa rừng dâu hoang vắng.

Ông thành tâm hướng lên trời cầu nguyện, đồng thời lấy sáu sự việc tự trách mình, nói: “Chính bất tiết dư? Dân thất chức dư? Cung thất sùng dư? Nữ yết thịnh dư? Bao tư hành dư? Sàm phu xương dư?” (Việc triều chính tạp loạn chưa tiết chế ư? Quan thần thất trách bách tính mất nơi ở ư? Cung thất xây dựng cao đẹp ư? Nữ nhi can dự triều chính ư? Quan lại tham ô hối lộ ư? Nghe lời tiểu nhân ư?) Kết quả lời còn chưa nói xong, đã cảm động Thượng Thiên, mấy ngàn dặm vuông bắt đầu mưa lớn tầm tã, kết thúc nạn hạn hán bảy năm. (Theo “Lịch đại danh thần tấu nghị”).

“Luận ngữ”

Trong “Luận ngữ” còn ghi chép, vua Nghiêu nói với Thượng Thiên: “Nếu như ta có tội, xin đừng liên lụy đến bách tính thiên hạ; nếu như bách tính có tội, xin đem hết tội tính lên thân của ta.”

Những bậc minh quân chân chính trong lịch sử, họ không chỉ phản tỉnh sai lầm của bản thân mình, thậm chí còn chủ động gánh vác trách nhiệm thay cho thiên hạ.

“Trinh Quán chính yếu”

Một bài trong “Trinh Quán chính yếu” của triều Đường viết rằng, vào năm Trinh Quán thứ hai, chính là năm 628, Trường An đại hạn, châu chấu bay đầy trời.

Hoàng đế Đường Thái Tông khi đi thị sát tình hình, nhìn thấy rất nhiều châu chấu, bèn bắt vài con vào trong tay rồi nói với chúng: “Người dân dựa vào ngũ cốc sinh sống, mà ngươi ăn mất, là hại đến bách tính. Bách tính có tội, cũng là tội của ta, nếu như các ngươi có linh tính, hãy đục khoét tim ta, đừng làm hại bách tính.” Nói xong liền muốn nuốt mấy con châu chấu. Tả hữu vội vã can ngăn: “Bệ hạ! Châu chấu không sạch sẽ, ăn rồi sẽ nhiễm bệnh, không thể nuốt được!” Nhưng Đường Thái Tông lại nói: “Trẫm mong gánh vác cái nạn này, sao còn sợ nhiễm bệnh?” Sau đó ông liền nuốt chửng mấy con châu chấu đó. Từ đó, nạn châu chấu đã thật sự được tiêu trừ.

Đọc tiếp.
 

Có thể bạn quan tâm

Top