Vũ quá thơ ngây với mộng tưởng kinh tế hoá chính trị với mục tiêu trong sáng là đưa VN thành cường quốc bằng việc phát triển bền vững từ nông nghiệp kết hợp đòn bẩy du lịch cũng như vị thế địa chính trị
Nhưng Chính trị khác Kinh tế.
Làm CEO khác làm TTg
HĐQT khác Bộ Chính trị.
Còn bây giờ kg hẳn là chậm nhưng t có thể ví dụ 1 mô hình khuyến nông của TQ để m tự so sánh, qua đó có cái nhìn tổng quan hơn.
Trung Quốc ban hành chính sách. Mỗi người dân đóng 11 triệu/năm sẽ được miễn phí gạo ăn (hộ gia đình) trong 1 năm.
Chất lượng/vệ sinh an toàn thực phẩm/logicstic được minh bạch, công khai, quản lý từ xa.
Nông dân được bao tiêu sản phẩm, người dân kg lo biến động tăng giá/lạm phát. Đồng thời họ còn góp phần thúc đẩy NN Quốc gia/yêu nước/tăng điểm tích cực.
Các DN Starup tham gia chuỗi cung ứng/sản xuất được NN hỗ trợ vốn ưu đãi, giới thiệu đơn vị cung ứng dây chuyền/nguyên liệu...
Nó là hệ sinh thái rồi m hiểu kg?
Là nơi như cơ thể con người, có sự điều khiển từ não (chính sách vĩ mô) bởi những nơ ron thần kinh (con người nắm quyền lực) và các bộ phận chức năng hoạt động kg chỉ uyển chuyển mà linh hoạt.
Càng so sánh càng thấy no hope thôi.