Cảnh báo lừa đảo‼️ Lịch sử Liên Xô: Hóa ra toàn những kẻ phản bội !!!

kenzyn

Kích Dục Đại Sư
United-States
Lenin chết. Xác ướp thành thánh. Stalin không biến Lenin thành phản bội. Hóa ra tên Trotsky mới là kẻ phá hoại. Từ người dựng Hồng quân thành kẻ phá “chủ nghĩa xã hội ở một nước”, thành Trotskyist, thành ngoại xâm đội lốt đồng chí. 1927 khai trừ đảng. 1928 lưu đày. 1929 trục xuất khỏi Liên Xô. Zinoviev và Kamenev cùng đọc án cho Trotsky. Bukharin đồng tình.

Rồi những người vừa đọc án hóa ra cũng là bọn phản bội. Tội danh Zinoviev, Kamenev: phản đảng, khủng bố, câu kết với Trotsky. Bắn 1936. Bukharin: cánh hữu, phá hoại, gián điệp. Bắn 1938. Yagoda tuyên án những kẻ phản bội trên.

Hóa ra tên Yagoda cũng là đặc vụ, đầu độc, tha kẻ thù. Yezhov đọc lệnh bắt Yagoda năm 1937, bắn năm 1938.

Hóa ra Yezhov cũng làm quá, làm bậy, làm gián điệp. Beria, theo Stalin, kết án Yezhov. Bắn 1940. Kẻ vừa đọc lệnh bắt Yagoda hóa ra cũng là nội gián.

Stalin chết. Hóa ra tên Beria cũng có ý định đảo chính, gián điệp, thú tính, thù dân. Bắt 6/1953, bắn cuối năm. Zhukov có mặt lúc bắt Beria.

Ba năm sau tới lượt Stalin. Khrushchev không tuyên án phản bội như năm 1936, nhưng tội cùng một kiểu: phá đảng, giết đồng chí, sùng bái cá nhân, làm hỏng chiến tranh, đày cả dân tộc. Thánh trong lăng thì ra cũng là kẻ phá hệ thống.

Cùng năm ấy, hóa ra Zhukov cũng tự cao, tách quân khỏi đảng, gần giống Bonaparte. Tước chức. Người vừa cứu Khrushchev năm 1953 trước Beria thì ra cũng là mối nguy.

Năm 1964 tới lượt Khrushchev. Brezhnev không cần tòa đỏ. Hóa ra Khrushchev chủ quan, phiêu lưu, phá nông nghiệp, làm nhục nhà nước, sùng bái cá nhân kiểu mới. Đưa về nhà. Im. Bản án thiếu viên đạn cho lịch sự.

Brezhnev chết mới lộ chân tướng sau này. Andropov–Chernenko chưa kịp làm gì. Gorbachev cần chữ trì trệ: tham nhũng, đóng băng, nói dối thành nền. Brezhnev hóa ra là nguyên nhân mọi thứ đứng im. Đảng mục, phá sản, không sửa thì chết. Perestroika là cáo trạng mặc áo sửa nhà.

1991 nhà sụp. Gorbachev hóa ra cũng là một kẻ ngây thơ hay phản bội, tùy miệng. Tan liên bang, mất đế chế, mở cửa hỗn loạn.

Yeltsin dùng cái ấy để lập nước Nga. Rồi Yeltsin hóa ra cũng bán tài nguyên, làm nhục nước Nga thập niên 90, để oligarch ăn thịt nhà nước. Cần một thập niên đáng quên thì thập niên ấy hóa ra tội đồ.

Putin chưa đến lúc hóa ra. Chỗ này có lệ: kẻ phản bội chỉ lộ diện khi hết quyền ký.

@Mcopns @Nmlam @xmorr @pos @đéo có hình chó nó tin
 
Lenin chết. Xác ướp thành thánh. Stalin không biến Lenin thành phản bội. Hóa ra tên Trotsky mới là kẻ phá hoại. Từ người dựng Hồng quân thành kẻ phá “chủ nghĩa xã hội ở một nước”, thành Trotskyist, thành ngoại xâm đội lốt đồng chí. 1927 khai trừ đảng. 1928 lưu đày. 1929 trục xuất khỏi Liên Xô. Zinoviev và Kamenev cùng đọc án cho Trotsky. Bukharin đồng tình.

Rồi những người vừa đọc án hóa ra cũng là bọn phản bội. Tội danh Zinoviev, Kamenev: phản đảng, khủng bố, câu kết với Trotsky. Bắn 1936. Bukharin: cánh hữu, phá hoại, gián điệp. Bắn 1938. Yagoda tuyên án những kẻ phản bội trên.

Hóa ra tên Yagoda cũng là đặc vụ, đầu độc, tha kẻ thù. Yezhov đọc lệnh bắt Yagoda năm 1937, bắn năm 1938.

Hóa ra Yezhov cũng làm quá, làm bậy, làm gián điệp. Beria, theo Stalin, kết án Yezhov. Bắn 1940. Kẻ vừa đọc lệnh bắt Yagoda hóa ra cũng là nội gián.

Stalin chết. Hóa ra tên Beria cũng có ý định đảo chính, gián điệp, thú tính, thù dân. Bắt 6/1953, bắn cuối năm. Zhukov có mặt lúc bắt Beria.

Ba năm sau tới lượt Stalin. Khrushchev không tuyên án phản bội như năm 1936, nhưng tội cùng một kiểu: phá đảng, giết đồng chí, sùng bái cá nhân, làm hỏng chiến tranh, đày cả dân tộc. Thánh trong lăng thì ra cũng là kẻ phá hệ thống.

Cùng năm ấy, hóa ra Zhukov cũng tự cao, tách quân khỏi đảng, gần giống Bonaparte. Tước chức. Người vừa cứu Khrushchev năm 1953 trước Beria thì ra cũng là mối nguy.

Năm 1964 tới lượt Khrushchev. Brezhnev không cần tòa đỏ. Hóa ra Khrushchev chủ quan, phiêu lưu, phá nông nghiệp, làm nhục nhà nước, sùng bái cá nhân kiểu mới. Đưa về nhà. Im. Bản án thiếu viên đạn cho lịch sự.

Brezhnev chết mới lộ chân tướng sau này. Andropov–Chernenko chưa kịp làm gì. Gorbachev cần chữ trì trệ: tham nhũng, đóng băng, nói dối thành nền. Brezhnev hóa ra là nguyên nhân mọi thứ đứng im. Đảng mục, phá sản, không sửa thì chết. Perestroika là cáo trạng mặc áo sửa nhà.

1991 nhà sụp. Gorbachev hóa ra cũng là một kẻ ngây thơ hay phản bội, tùy miệng. Tan liên bang, mất đế chế, mở cửa hỗn loạn.

Yeltsin dùng cái ấy để lập nước Nga. Rồi Yeltsin hóa ra cũng bán tài nguyên, làm nhục nước Nga thập niên 90, để oligarch ăn thịt nhà nước. Cần một thập niên đáng quên thì thập niên ấy hóa ra tội đồ.

Putin chưa đến lúc hóa ra. Chỗ này có lệ: kẻ phản bội chỉ lộ diện khi hết quyền ký.

@Mcopns @Nmlam @xmorr @pos @đéo có hình chó nó tin
Chó Liên Xô gian manh độc ác mất nhân tính lắm
 
Gorbachev tổng thống cuối cùng của Liên xô hóa ra cũng được vinh dự xếp vào hạng phản bội

Boris Yeltsin tổng thống đầu tiên của Nga đã tự tay kết liễu, đâm con dao vào trái tim của đảng cộng-sản

Putin lên án cộng-sản Xô
Ông Putin đặc biệt lên án việc đảng Cộng-Sản Liên Xô đã cột chặt tương lai của đất nước với số phận của Đảng. Tổng thống Nga giải thích: ''Khi Đảng bắt đầu sụp đổ thì toàn bộ đất nước cũng đổ sụp theo (…) và đây là một sai lầm cơ bản trong việc xây dựng Nhà nước''.

Không lâu nữa, Putin cũng được xếp vào hàng phản bội cả nước Nga nữa

Một đảng, một đất nước mang tiếng là hùng mạnh như thế, cường quốc như thế hóa ra toàn kẻ phản bội, bảo sao nó không sụp đổ
 
Gorbachev tổng thống cuối cùng của Liên xô hóa ra cũng được vinh dự xếp vào hạng phản bội

Boris Yeltsin tổng thống đầu tiên của Nga đã tự tay kết liễu, đâm con dao vào trái tim của đảng cộng-sản

Putin lên án cộng-sản Xô
Ông Putin đặc biệt lên án việc đảng Cộng-Sản Liên Xô đã cột chặt tương lai của đất nước với số phận của Đảng. Tổng thống Nga giải thích: ''Khi Đảng bắt đầu sụp đổ thì toàn bộ đất nước cũng đổ sụp theo (…) và đây là một sai lầm cơ bản trong việc xây dựng Nhà nước''.

Không lâu nữa, Putin cũng được xếp vào hàng phản bội cả nước Nga nữa

Một đảng, một đất nước mang tiếng là hùng mạnh như thế, cường quốc như thế hóa ra toàn kẻ phản bội, bảo sao nó không sụp đổ

Trong một hệ thống mà quyền lực không có cơ chế kiểm soát, công lao không bảo vệ được ai thì những người có công đều là những kẻ phản bội tiềm tàng. Muốn không trở thành kẻ phản bội thì đừng có công trạng gì.

Putin cũng từng nói ông ta không sợ những kẻ phản bội vì ông ta chọn những người không có khả năng làm việc đó. Miệng ông ta chửi Liên Xô nhưng não ông ta đặc sệt Liên Xô. Đó là bi kịch.

Vấn đề không phải là những kẻ phản bội sẽ làm sập hệ thống, vấn đề là hệ thống luôn vận hành theo hướng loại bỏ những người có thực lực/công trạng bằng cách gắn nhãn phản bội cho họ. Một hệ thống sử dụng bộ lọc kiểu đó không có lý do để trường tồn. Không ai kết liễu hệ thống, hệ thống vận hành theo hướng kết liễu chính nó.
 
Tại Đại hội XX năm 1956, Khrushchev đứng trên bục thao thao bất tuyệt vạch trần tội ác thanh trừng của Stalin. Bỗng nhiên, từ hàng ghế cuối hội trường tối tăm, có tiếng ai đó hét to vọng lên:
"Thế lúc bấy giờ các đồng chí ở đâu? Sao đồng chí không đứng lên ngăn lại?"
Cả hội trường chết lặng, không khí đặc quánh như thể tiếng thở cũng bị đóng băng. Khrushchev đập mạnh tay xuống bàn, mặt đỏ gay, quát lớn:
"Ai vừa nói câu đó? Đứng dậy xem nào!"
Không một cánh tay giơ lên. Không một tiếng động. Sự im lặng tuyệt đối kéo dài đến mức rợn người. Khrushchev bèn mỉm cười cay đắng, xua tay bảo:
"Đấy, các đồng chí thấy chưa... Ngày xưa chúng tôi cũng ngồi im thin thít y hệt như đồng chí vừa rồi vậy đó!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Một giảng viên chủ nghĩa Marx-Lenin chỉ học viên cách phân biệt các giai đoạn lãnh đạo đất nước:

- Thời Lenin giống như đi trong đường hầm: Xung quanh tối om om, nhưng xa xa le lói tia sáng của tương lai.

- Thời Stalin giống như đi xe bus: Chỉ có một người lái, một nửa số hành khách ngồi tù, nửa còn lại ngồi run rẩy sợ hãi.

- Thời Khrushchev giống như xem xiếc: Chỉ có một người đứng độc thoại, nhưng toàn bộ khán giả đều cười nghiêng ngả.

- Thời Brezhnev sau này thì giống như vào rạp chiếu phim: Mọi người ngồi im lìm chỉ để đợi hết suất chiếu mà về.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tại một đại hội kinh tế sau chuyến thăm Mỹ 1959, Khrushchev đập tay tuyên bố đanh thép:
"Mục tiêu của chúng ta là phải đuổi kịp và vượt mặt đế quốc Mỹ!"
Dưới hội trường, một nông dân giơ tay dè dặt hỏi:
"Thưa đồng chí Nikita Sergeyevich, chúng tôi nhất trí việc đuổi kịp Mỹ. Nhưng liệu khi đuổi kịp rồi, chúng ta có thể xin… chạy chậm lại một chút để không vượt qua họ được không?"
Khrushchev ngạc nhiên hỏi:
"Tại sao lại không vượt? Chúng ta phải vượt chứ!"
Người nông dân gãi đầu đáp:
"Dạ, nếu chúng ta vượt lên trước họ, đế quốc Mỹ sẽ nhìn thấy cái mông rách đít quần của chúng ta mất!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau chuyến đi Mỹ về, Trung ương Đảng họp kín để bàn về việc trao tặng danh hiệu cao quý cho Khrushchev.
Có người đề xuất phong ông làm "Anh hùng Lao động Xã hội Chủ nghĩa".
Có người đề xuất danh hiệu "Nhà cách tân vĩ đại".
Nhưng cuối cùng, người dân ngoài phố đã nhất trí trao cho ông một họ tên hoàn toàn mới:
"Nikita Kukuruzyevich" (Nikita, con trai của Cây Bắp), với tước hiệu kèm theo là: "Kukuruza Tối cao toàn cõi Liên bang!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đài phát thanh Moscow nhận được thắc mắc của một công dân:
"Thưa đài, trong thời kỳ Tan băng này, ở Liên bang Xô Viết của chúng ta đã có tự do ngôn luận thực sự hay chưa?"
Đài Yerevan ngập ngừng một lát rồi trả lời:
"Về nguyên tắc là có tự do ngôn luận tuyệt đối. Tuy nhiên, chúng tôi xin lưu ý các đồng chí: Nhà nước chỉ cam kết bảo đảm quyền tự do khi các đồng chí ĐANG NÓI, chứ tuyệt đối không bảo đảm sự tự do CỦA CÁC ĐỒNG CHÍ SAU KHI ĐÃ NÓI XONG!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Khrushchev gọi điện thoại đường dài cho Janos Kadar (nhà lãnh đạo mới được Liên Xô dựng lên ở Hungary sau vụ can thiệp 1956):
"Này đồng chí Kadar, tình hình ở Budapest yên ổn trở lại chưa?"
"Báo cáo Nikita Sergeyevich, yên ổn tuyệt đối rồi ạ. Nhân dân vô cùng biết ơn sự giúp đỡ vô tư của các đồng chí."
Khrushchev thở phào một cái rồi hạ giọng căn dặn:
"Tốt! Nhớ bảo đài truyền hình phát đi phát lại thông báo là CHÍNH CÁC ANH đã mời xe tăng của chúng tôi sang nhé. Chứ nhỡ để lộ ra là do tôi sợ vãi linh hồn nên tự cho xe tăng chạy sang, thì mặt mũi nào tôi đi sang phương Tây giảng giải về 'cùng tồn tại hòa bình' nữa!"
 
Tội nghiệp, đế quốc Nga dính vào bả cơm sườn ko ngóc đầu lên được.
Xưa hùng mạnh, lãnh đạo châu Âu. Giờ đất nước tan hoang chia 5 sẻ 7
Lãnh đạn chứ lãnh đạo gì châu âu. Xưa thì bị mông cổ hiếp, thời cách mạng công nghiệp cũng hít địt cho tây âu. Giờ thì nát luôn
 
Lênin, chuyến tàu niêm phong và Cách mạng Tháng Mười: giữa chiến lược Đức và động lực cách mạng nội tại

Câu hỏi về mối quan hệ giữa Lênin, Đảng Bolshevik và Đế chế Đức năm 1917–1918 từ lâu đã bị chính trị hóa. Một phía biến Lênin thành “đặc vụ Đức”; phía kia phủ nhận hoàn toàn mọi hỗ trợ của Berlin. Tài liệu lưu trữ Đức được công bố sau năm 1945, các cuộc điều tra của Chính phủ lâm thời Kerensky, và nghiên cứu sử học nghiêm túc cho phép xây dựng một bức tranh chính xác hơn: Đức đã chủ động hỗ trợ logistics và tài chính cho các phần tử cực đoan nhất nhằm làm sụp đổ khả năng chiến tranh của Nga, còn Lênin đã chấp nhận và tận dụng sự hỗ trợ đó để phục vụ mục tiêu cách mạng của chính mình. Hai bên lợi dụng lẫn nhau; kết quả là hòa ước Brest-Litovsk và sự rút lui của Nga khỏi chiến tranh. heritech.com

Chuyến tàu tháng 4 năm 1917 như một thao tác chiến lược

Sau Cách mạng Tháng Hai, Lênin bị kẹt ở Thụy Sĩ. Anh và Pháp không cho phép ông về nước. Berlin nhìn thấy cơ hội. Alexander Helphand (Parvus) đã thuyết phục giới ngoại giao Đức, đặc biệt là đại sứ tại Copenhagen Ulrich von Brockdorff-Rantzau, rằng cần thúc đẩy “các phần tử cực đoan” để tạo ra “hỗn loạn tối đa” ở Nga. Bản ghi nhớ ngày 2 tháng 4 năm 1917 của Brockdorff-Rantzau nêu rõ mục tiêu: làm sâu sắc mâu thuẫn giữa các đảng ôn hòa và cực đoan, vì chỉ khi phe cực đoan thắng thì đế chế Nga mới bị lung lay tận gốc. nzz.ch

Ngày 9 tháng 4 năm 1917 (lịch Gregory), khoảng 32 người lưu vong, trong đó có Lênin, Nadezhda Krupskaya, Grigory Zinoviev và Karl Radek, rời Zurich. Fritz Platten làm trung gian. Lênin đặt điều kiện: toa tàu được tuyên bố ngoại giao (extraterritorial), không kiểm tra hộ chiếu hay hành lý, không tiếp xúc với phía Đức. Đây không phải “tàu bọc chì” theo nghĩa đen hoàn toàn — một số cửa không bị niêm phong và đoàn tàu dừng ở Berlin — nhưng nguyên tắc ngoại giao được Berlin chấp nhận vì lợi ích chiến tranh. Đoàn đến Ga Phần Lan, Petrograd, đêm 16 tháng 4. Một điện tín của phía Đức sau đó ghi nhận: “Lênin đã vào Nga thành công. Ông đang làm việc đúng như chúng ta mong muốn.” the-berliner.com

Việc tổ chức chuyến đi không phải hành động tự phát. Kaiser và Bộ Tổng tham mưu sẵn sàng cho đoàn vượt thẳng qua chiến tuyến nếu Thụy Điển từ chối. Mục tiêu của Berlin không phải “ủng hộ chủ nghĩa ********” mà là phá vỡ liên minh Entente bằng cách đưa Nga ra khỏi chiến tranh. ru.wikipedia.org

Hỗ trợ tài chính và tuyên truyền

Tài liệu Bộ Ngoại giao Đức cho thấy dòng tiền được chuyển qua nhiều kênh và dưới nhiều “nhãn” khác nhau. Kênh chính đi qua Parvus, Jakob Fürstenberg (Ganetsky) tại Stockholm, ngân hàng Nya Banken, rồi Evgenia Sumenson ở Petrograd. Chính phủ lâm thời đã bắt giữ một số mắt xích này vào tháng 7 năm 1917. heritech.com

Bản ghi nhớ ngày 3 tháng 12 năm 1917 của Ngoại trưởng Richard von Kühlmann gửi Kaiser là bằng chứng then chốt. Ông viết rằng Nga là mắt xích yếu nhất của Entente; nhiệm vụ là nới lỏng rồi tháo rời mắt xích đó thông qua hoạt động phá hoại phía sau mặt trận, trước hết là thúc đẩy chủ nghĩa ly khai và hỗ trợ Bolshevik. Câu then chốt:

“Chỉ khi những người Bolshevik nhận được từ chúng ta một dòng tiền đều đặn qua nhiều kênh khác nhau và dưới những nhãn khác nhau, họ mới có khả năng xây dựng cơ quan chính của mình là Pravda, tiến hành tuyên truyền mạnh mẽ và mở rộng đáng kể cơ sở vốn hẹp ban đầu của đảng.” heritech.com

Các con số cụ thể không thống nhất hoàn toàn vì kênh gián tiếp và tài liệu thất lạc. Năm 1915 Berlin đã cấp 2 triệu mark cho tuyên truyền cách mạng ở Nga theo đề xuất của Parvus. Ngân sách đặc biệt của Bộ Ngoại giao dành cho Nga lên tới khoảng 40,5 triệu mark, trong đó hơn 26 triệu đã chi đến cuối tháng 1 năm 1918; 15 triệu được giải ngân ngay sau khi Bolshevik nắm quyền. Eduard Bernstein ước tính tổng hỗ trợ khoảng 50–60 triệu mark vàng. Catherine Merridale thận trọng hơn: không tìm thấy khoản tiền Đức trực tiếp trên tài khoản Bolshevik, nhưng bà thừa nhận tuyên truyền của họ gần như chắc chắn được trợ cấp, và Parvus đã nhận những khoản rất lớn từ Berlin. heritech.com

Tiền được dùng chủ yếu cho báo chí (Pravda và các ấn bản dành cho binh sĩ), tổ chức mít tinh, và mở rộng tổ chức — những thứ một đảng nhỏ năm 1917 không thể tự trang trải ở quy mô lớn. Điều này không biến Lênin thành nhân viên lương của Bộ Tổng tham mưu, nhưng phủ nhận vai trò của nguồn lực Đức là trái với tài liệu.

Từ Tháng Mười đến Brest-Litovsk

Cách mạng Tháng Mười không phải sản phẩm thuần túy của một chiến dịch tình báo. Nhà nước Nga hoàng đã sụp đổ từ tháng 2; Chính phủ lâm thời thất bại trong việc giải quyết chiến tranh, ruộng đất và quyền dân tộc; quân đội tan rã; công nhân và nông dân đòi hỏi cấp tiến. Bolshevik thắng vì khẩu hiệu “Hòa bình, Ruộng đất, Bánh mì” và vì đối thủ chia rẽ. Hỗ trợ Đức là chất xúc tác quan trọng, không phải nguyên nhân duy nhất.

Một khi nắm quyền, Lênin thúc đẩy đình chiến rồi hòa ước riêng. Hiệp ước Brest-Litovsk ký ngày 3 tháng 3 năm 1918. Nga từ bỏ chủ quyền đối với Ba Lan, các nước Baltic, Ukraine, Phần Lan và một phần Kavkaz. Ước tính tổn thất: khoảng một triệu dặm vuông lãnh thổ, khoảng 55 triệu dân (khoảng một phần ba dân số), phần lớn than, sắt, dầu mỏ, đất nông nghiệp màu mỡ và nhiều khu công nghiệp. Lênin gọi đây là “vực thẳm của thất bại, chia cắt, nô lệ và nhục nhã”, nhưng ông vẫn áp đặt nó chống lại phe “******** cánh tả” và lập trường “không chiến tranh, không hòa bình” của Trotsky. Berlin đạt đúng mục tiêu chiến lược: giải phóng hàng chục sư đoàn để chuyển sang mặt trận phía Tây. history.com

Đánh giá sử học: không phải đặc vụ, cũng không phải huyền thoại trong sạch

Richard Pipes nhấn mạnh tính toán cơ hội của Lênin và vai trò Đức. Merridale tái hiện chi tiết chuyến tàu và bác bỏ hình ảnh “đặc vụ được trả lương trực tiếp”, đồng thời xác nhận ý đồ và hỗ trợ logistics của Berlin. Z. A. B. Zeman công bố bộ tài liệu Bộ Ngoại giao Đức, đặt nền cho các nghiên cứu sau này. Các tài liệu Sisson thường bị coi là giả mạo một phần; chúng không cần thiết khi đã có Kühlmann và ngân sách nội bộ Đức. nytimes.com

Luận điểm “Lênin là đặc vụ Đức” quá đơn giản. Lênin công khai theo đuổi cách mạng thế giới, kể cả cách mạng ở chính nước Đức. Ông từ chối gặp trực tiếp Parvus ở Stockholm để giữ khoảng cách chính trị. Berlin cũng không kiểm soát được ông sau khi ông nắm quyền. Đây là liên minh tạm thời của hai bên cùng có lợi ích ngắn hạn đối nghịch với nhau về dài hạn.

Vậy là: năm 1917 Đức đã thực hiện một chính sách cách mạng hóa có chủ đích nhằm loại Nga khỏi chiến tranh; Lênin đã chấp nhận phương tiện đó vì mục tiêu riêng; nguồn lực và hành lang Đức đã tăng tốc khả năng tuyên truyền và tổ chức của Bolshevik trong một bối cảnh nội tại đã chín muồi cho biến động. Phủ nhận hoàn toàn sự hỗ trợ của Đức là bỏ qua tài liệu lưu trữ. Biến toàn bộ Tháng Mười thành âm mưu nước ngoài là bỏ qua sự sụp đổ thực sự của chế độ cũ, chiến tranh tổng lực và khủng hoảng xã hội Nga. Sự thật nằm ở chỗ giao thoa giữa chiến lược đế quốc và cách mạng nội tại — một giao thoa đã định hình cả thế kỷ XX.
@Mcopns @kenzyn @Nmlam @pos
 
Biết tại sao thời sơ khai xứ vẹm có cả đống tổ chức, đáng phái đấu tranh cho dân tộc, cuối cùng còn mỗi dĩa cơm không?
Cơm sườn nó chả kém, có chăng rút kinh nghiệm che dấu tốt hơn thôi.

Vì cơm sườn không giỏi nhất nhưng là GIAN nhất. Trong chính trị, GIAN nhất sẽ thắng nhưng trong lãnh đạo đất nước thì không.
 
Về Leonid Brezhnev:

Bản tin y tế Điện Kremlin: Bác sĩ riêng hớt hải chạy ra khỏi phòng mổ của Brezhnev thông báo ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn.

Các trợ lý vội hỏi: "Ca phẫu thuật tim hay mạch máu ạ?"

Bác sĩ đáp: "Không, chúng tôi vừa tiến hành phẫu thuật mở rộng lồng ngực cho đồng chí ấy, bởi vì diện tích ngực cũ đã hoàn toàn hết chỗ để gài thêm bất kỳ tấm huân chương nào nữa."

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đề thi lịch sử thời kỳ Brezhnev:

Giáo viên khảo bài một học sinh: "Em hãy tóm tắt ngắn gọn các giai đoạn chính của cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại?"

Cậu học sinh dõng dạc trả lời: "Thưa cô, cuộc chiến chia làm ba giai đoạn rõ rệt ạ: Giai đoạn một là đồng chí Brezhnev chuẩn bị ra đảo Đất Nhỏ. Giai đoạn hai là đồng chí Brezhnev chiến đấu anh dũng bảo vệ Đất Nhỏ. Và giai đoạn ba là toàn bộ các phương diện quân còn lại phối hợp tổ chức các đòn nghi binh quy mô nhỏ tại Kursk, Stalingrad và Berlin để thu hút hỏa lực của phát xít Đức, cốt nhằm giữ an toàn tuyệt đối cho đồng chí Brezhnev tại Đất Nhỏ!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chốn thiên đường của các danh tướng:

Sau khi qua đời, Brezhnev bước vào cổng thiên đường với ngực áo trĩu nặng kim loại quý, lấp lánh ngôi sao Chiến thắng nạm kim cương. Vừa bước vào sảnh, ông đã thấy Nguyên soái Zhukov, Nguyên soái Rokossovsky và Nguyên soái Konev đang ngồi uống trà đàm đạo.

Zhukov ngước mắt lên nhìn, khẽ nhếch mép bảo Rokossovsky: "Kìa Konstantin, nhìn xem ai đến kìa! Vị cứu tinh của nhân loại, người đã một tay đánh tan toàn bộ đạo quân của Hitler tại bãi biển Novorossiysk trong khi chúng ta chỉ ngồi chơi xơi nước suốt bốn năm trời!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chuyến thăm của mẹ:
Mẹ của Brezhnev từ một ngôi làng hẻo lánh dưới quê lên Moscow thăm người con trai đã thành đạt. Brezhnev vô cùng tự hào muốn khoe với mẹ về cuộc sống hiện tại. Ông đưa bà đi xem căn hộ bảy phòng rộng mênh mông trên phố Granovsky, dẫn bà ra ga-ra ngắm bộ sưu tập hàng chục chiếc xe sang phương Tây do các nguyên thủ thế giới tặng, rồi cho chuyên cơ đưa bà về biệt thự nghỉ dưỡng nguy nga ở Zavidovo với kẻ hầu người hạ bưng bê trứng cá muối caviar và rượu cognac hảo hạng.

Sau khi đi một vòng, người mẹ già không giấu nổi vẻ lo lắng, nét mặt tái mét, vừa run rẩy vừa kéo tay con trai vào một góc kín đáo rồi thì thầm:

"Leonidushka, con mẹ giỏi giang lắm, mọi thứ ở đây đẹp đẽ và xa xỉ vô cùng... Nhưng mà con ơi, mẹ lo quá... Lỡ rủi mà bọn Bolshevik chúng nó quay lại cướp chính quyền thì con biết trốn đi đâu?!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Dịch bệnh viêm kết mạc:
Một người dân bước vào bệnh viện mắt phàn nàn với bác sĩ:

"Bác sĩ ơi, mắt và tai tôi dạo này có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, hình như chúng không còn hoạt động đồng bộ với nhau nữa."

"Triệu chứng cụ thể ra sao, thưa đồng chí?"

"À, tai tôi nghe đài phát thanh và đọc báo Pravda thì ngày nào cũng thấy nói đất nước đang tiến nhanh đến chủ nghĩa c.ộng sản, hàng hóa tràn ngập, đời sống nhân dân sung túc ấm no... Nhưng mắt tôi khi nhìn vào tủ lạnh nhà mình và các quầy tạp hóa quốc doanh thì lại chẳng thấy một mẩu thịt nào cả!"

Bác sĩ thở dài, ghi vào hồ sơ: "Hội chứng phân ly giác quan điển hình. Đơn thuốc đề xuất: Chuyển bệnh nhân sang làm việc tại Ban Hậu cần Trung ương Đảng hoặc kết hôn với con gái một ủy viên bộ chính trị, mắt và tai sẽ lập tức nhìn thấy sự hài hòa tuyệt đối."
 
xEQowkHjjLgA.jpeg-webp
 

Có thể bạn quan tâm

Top