[Lịch sử - Văn hóa] Thông minh không phải là một loại tri thức, rốt cuộc nó là gì?

Tính Giao

Thích phó đà
Từ xưa đến nay, bậc cha mẹ nào cũng mong con cái “thông minh lanh lợi”, họ cho rằng chỉ có thông minh mới có tiền đồ, mới không bị bắt nạt. Nhưng họ không biết rằng thông minh không phải là một loại tri thức.

Vương Hy Phượng thông minh tính toán mọi sự thế gian, nhưng cũng không tính nổi số mạng của mình

Trong danh tác cổ đại nổi tiếng ‘Hồng lâu mộng’, có đoạn miêu tả về nhân vật Vương Hy Phượng rằng: “Ky quan toán tẫn thái thông minh. Phản ngộ liễu khanh khanh tính mệnh”, ý nghĩa là nàng ta mưu kế tính toán quá thông minh, ngược lại chết vì sự thông minh của chính mình. Vậy là một người thông minh đến thế cũng không thể tự cứu lấy mạng sống của mình.

Tất nhiên, Vương Hy Phượng cũng có lúc rất hiểu chuyện. Chẳng hạn, nàng đã nhờ già Lưu, một người dân quê thô kệch đặt tên cho con gái mình, cũng xem như chuyện lạ vậy. Không ngờ rằng, cuối cùng người đã giải cứu con gái nàng thoát khỏi nguy hiểm lại cũng chính là già Lưu không có quyền thế này.

“Tái ông thất mã, yên tri phi phúc”
Có một câu ngạn ngữ cổ: “Tái ông thất mã, yên tri phi phúc”. Nhìn qua thì như là mất mát một thứ gì đó, nhưng hóa ra ở mặt khác lại sinh ra một điều tốt. Điều này liên quan đến một chủ đề rất trọng yếu chính là ‘được và mất’. Con người ta đôi khi chỉ nghĩ làm sao để đạt được thứ mình muốn chứ không biết rằng trời cao là rất công bằng, nếu ở phương diện này đạt được thì đồng thời ở một mặt khác sẽ mất đi. Nếu chúng ta nhất mực làm mọi cách để đạt được điều gì nhưng lại làm tổn hại đến người khác, thì chúng ta sẽ mất đi nhiều hơn thế.

Liên quan tới vấn đề được và mất, các ghi chép của sách cổ cũng rất sinh động. Theo ghi chép trong ‘Trích Ngôn’: Vào thời nhà Đường, có một người đàn ông tên là Tôn Thái, quê ở Sơn Dương, ông là học trò của thầy Hoàng Phủ Dĩnh, nên cách hành xử thường ngày của ông cũng mang phong thái của một người tài đức.

Vợ ông là con gái của một người dì quá cố. Chuyện kể rằng, trước khi người dì mất đã giao hai con gái lại cho ông và nói: “Con gái lớn của ta bị hỏng mắt, cháu có thể lấy cô em gái làm vợ không?” Nhưng sau khi người dì mất, ông đã cưới cô chị bị mù làm vợ. Người ta hỏi ông tại sao lại làm vậy? Ông nói: “Nàng là người tàn tật, nếu ta không lấy nàng thì liệu ai sẽ lấy nàng đây?” Mọi người nghe xong đều rất ngưỡng mộ lòng trung nghĩa của ông.

Thông minh thực sự là gì?
Một lần khác, ông Tôn Thái đi chợ thì thấy một người bán chiếc đèn cũ nên đã mua về. Khi trở về, ông sai người cọ rửa thì phát hiện ra chiếc đèn cũ này làm bằng bạc, sau đó ông lập tức sai người đem đèn trả lại cho người bán.

Vào thời kỳ Trung Hòa, ông dự định chuyển nhà đến Nghĩa Hưng, vì vậy ông đã mua một căn nhà mới ước chừng khoảng hai trăm nghìn xâu tiền. Ông đã trả trước một nửa số tiền để đặt cọc. Sau 2 tháng, ông ngồi thuyền cầm theo số tiền còn lại tới thanh toán nốt để nhận nhà.

Lúc này, ông nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang khóc lóc rất thảm thiết trước cửa, ông liền tới hỏi chuyện. Người phụ nữ vừa khóc vừa nói: “Tôi vẫn chưa làm tròn chữ hiếu với cha mẹ chồng. Nhưng con cháu vì tranh chấp tiền bạc mà vội bán ngôi nhà của tổ tiên, cho nên tôi mới bi thương buồn bã như vậy.”

Ông nghe xong thất vọng hồi lâu rồi nói với bà: “Ta mới nhận được thư từ kinh đô gửi đến, đã thăng quan ở nơi khác, cho nên không thể ở đây được nữa, ngôi nhà này để cho con trai bà trông coi vậy.” Nói xong, ông cởi dây buộc thuyền và rời đi, không bao giờ quay trở lại. Sau đó, con trai của ông là Tôn Triển, đã đỗ tiến sĩ và làm quan lớn trong tỉnh.

Lão Tử từng giảng “Đại trí nhược ngu”, một người thực sự có trí huệ thì thường tỏ ra không lanh lợi. Hành động của ông Tôn xem ra thật ngốc, lợi không muốn lại muốn thiệt, lợi ích ở trong tay rồi lại đem cho người khác. Nhưng ngược lại, con cháu của ông lại có địa vị cao, đây chẳng phải là kết quả của việc tích âm đức của ông sao?

“Thông minh” chân chính là sự lương thiện, nó là cảnh giới cao nhất của việc dùng trí huệ để hành sự trong đời. Trong con mắt người thường thì trông có vẻ những người này thật quá ngu ngốc, nhưng đây mới chính là một bậc đại trí huệ.
 
Tao nghĩ là khả năng thích nghi và nổi trội trong giống loài.
Trong vũ trụ con người cũng chỉ như là một loại vi khuẩn thôi, con nào mạnh con ấy vượt lên.
 
Văn thối vkl. Mấy thằng thông minh mà thiện lương tàu bị bọn độc ác tây nó nhét hành vào mồm.
chả hiểu tích âm đức dương được bao lâu mà éo chịu phát triển khoa học kinh tế, éo nâng cao trí tuệ, éo tôn những thằng IQ cao giỏi toán lí hoá lên xong bị mấy thằng nhật lùn học tây âu mấy chục năm nó cho cả quốc gia vào vũng bùn, khổ hơn con chó, giết cả ngàn vạn người mà k bật đc
Thông minh bây giờ là IQ, là sức mạnh, là trí tuệ, là bất cứ cái gì hơn người nhưng chắc chắn éo phải thiện lương như thớt nói
 
Văn thối vkl. Mấy thằng thông minh mà thiện lương tàu bị bọn độc ác tây nó nhét hành vào mồm.
chả hiểu tích âm đức dương được bao lâu mà éo chịu phát triển khoa học kinh tế, éo nâng cao trí tuệ, éo tôn những thằng IQ cao giỏi toán lí hoá lên xong bị mấy thằng nhật lùn học tây âu mấy chục năm nó cho cả quốc gia vào vũng bùn, khổ hơn con chó, giết cả ngàn vạn người mà k bật đc
Thông minh bây giờ là IQ, là sức mạnh, là trí tuệ, là bất cứ cái gì hơn người nhưng chắc chắn éo phải thiện lương như thớt nói
Sách vở Tàu xưa nó thế, đề cao mấy thứ tín nghĩa. Nên nó mới có cụm từ "quân tử Tàu". Xét cho cùng, vẫn là những so đo thiệt hơn, tư duy "được" và "mất".
 
Sách vở Tàu xưa nó thế, đề cao mấy thứ tín nghĩa. Nên nó mới có cụm từ "quân tử Tàu". Xét cho cùng, vẫn là những so đo thiệt hơn, tư duy "được" và "mất".
Văn thối vkl. Mấy thằng thông minh mà thiện lương tàu bị bọn độc ác tây nó nhét hành vào mồm.
chả hiểu tích âm đức dương được bao lâu mà éo chịu phát triển khoa học kinh tế, éo nâng cao trí tuệ, éo tôn những thằng IQ cao giỏi toán lí hoá lên xong bị mấy thằng nhật lùn học tây âu mấy chục năm nó cho cả quốc gia vào vũng bùn, khổ hơn con chó, giết cả ngàn vạn người mà k bật đc
Thông minh bây giờ là IQ, là sức mạnh, là trí tuệ, là bất cứ cái gì hơn người nhưng chắc chắn éo phải thiện lương như thớt nói
Chữ tín thì văn hóa nước nào cũng phải đề cao thôi, chính vì cái xã hội giờ nó coi nhẹ chữ tín nên mới có mấy thằng gọi là "mõm". Hẹn đi caffe kêu 8h thì có khi 10h mới đến, rồi thì hứa non hẹn biển là lấy người ta xong rồi địt chán là bỏ, anh em bạn bè lừa đảo nhau tiền bạc,...
 
Chữ tín thì văn hóa nước nào cũng phải đề cao thôi, chính vì cái xã hội giờ nó coi nhẹ chữ tín nên mới có mấy thằng gọi là "mõm". Hẹn đi caffe kêu 8h thì có khi 10h mới đến, rồi thì hứa non hẹn biển là lấy người ta xong rồi địt chán là bỏ, anh em bạn bè lừa đảo nhau tiền bạc,...
Chữ "tín" nó có thể là một âm mưu lâu dài. Trong điều kiện bình thường thì tín, bất thường một cái thì... "Bất ngờ chưa bà zà?"
 
M triệu hồi lol j mà cả đại đội mà đéo bh có dọt riệu

Dkm. Tột đỉnh của thông minh là phải biết giả vờ thần kinh trong vài tình huống
Tao nghĩ là khả năng thích nghi và nổi trội trong giống loài.
Trong vũ trụ con người cũng chỉ như là một loại vi khuẩn thôi, con nào mạnh con ấy vượt lên.
Văn thối vkl. Mấy thằng thông minh mà thiện lương tàu bị bọn độc ác tây nó nhét hành vào mồm.
chả hiểu tích âm đức dương được bao lâu mà éo chịu phát triển khoa học kinh tế, éo nâng cao trí tuệ, éo tôn những thằng IQ cao giỏi toán lí hoá lên xong bị mấy thằng nhật lùn học tây âu mấy chục năm nó cho cả quốc gia vào vũng bùn, khổ hơn con chó, giết cả ngàn vạn người mà k bật đc
Thông minh bây giờ là IQ, là sức mạnh, là trí tuệ, là bất cứ cái gì hơn người nhưng chắc chắn éo phải thiện lương như thớt nói
Thông minh hay ko bộ não mặc định nó quyết định. Sự thật là đéo thể nâng cấp não ngu lên não thông minh được. Như tao nếu cố tỏ ra thông minh thì sẽ càng ngu, thà ngu cmnl cho nhanh
Sách vở Tàu xưa nó thế, đề cao mấy thứ tín nghĩa. Nên nó mới có cụm từ "quân tử Tàu". Xét cho cùng, vẫn là những so đo thiệt hơn, tư duy "được" và "mất".
Chữ tín thì văn hóa nước nào cũng phải đề cao thôi, chính vì cái xã hội giờ nó coi nhẹ chữ tín nên mới có mấy thằng gọi là "mõm". Hẹn đi caffe kêu 8h thì có khi 10h mới đến, rồi thì hứa non hẹn biển là lấy người ta xong rồi địt chán là bỏ, anh em bạn bè lừa đảo nhau tiền bạc,...
 
Từ xưa đến nay, bậc cha mẹ nào cũng mong con cái “thông minh lanh lợi”, họ cho rằng chỉ có thông minh mới có tiền đồ, mới không bị bắt nạt. Nhưng họ không biết rằng thông minh không phải là một loại tri thức.

Vương Hy Phượng thông minh tính toán mọi sự thế gian, nhưng cũng không tính nổi số mạng của mình

Trong danh tác cổ đại nổi tiếng ‘Hồng lâu mộng’, có đoạn miêu tả về nhân vật Vương Hy Phượng rằng: “Ky quan toán tẫn thái thông minh. Phản ngộ liễu khanh khanh tính mệnh”, ý nghĩa là nàng ta mưu kế tính toán quá thông minh, ngược lại chết vì sự thông minh của chính mình. Vậy là một người thông minh đến thế cũng không thể tự cứu lấy mạng sống của mình.

Tất nhiên, Vương Hy Phượng cũng có lúc rất hiểu chuyện. Chẳng hạn, nàng đã nhờ già Lưu, một người dân quê thô kệch đặt tên cho con gái mình, cũng xem như chuyện lạ vậy. Không ngờ rằng, cuối cùng người đã giải cứu con gái nàng thoát khỏi nguy hiểm lại cũng chính là già Lưu không có quyền thế này.

“Tái ông thất mã, yên tri phi phúc”
Có một câu ngạn ngữ cổ: “Tái ông thất mã, yên tri phi phúc”. Nhìn qua thì như là mất mát một thứ gì đó, nhưng hóa ra ở mặt khác lại sinh ra một điều tốt. Điều này liên quan đến một chủ đề rất trọng yếu chính là ‘được và mất’. Con người ta đôi khi chỉ nghĩ làm sao để đạt được thứ mình muốn chứ không biết rằng trời cao là rất công bằng, nếu ở phương diện này đạt được thì đồng thời ở một mặt khác sẽ mất đi. Nếu chúng ta nhất mực làm mọi cách để đạt được điều gì nhưng lại làm tổn hại đến người khác, thì chúng ta sẽ mất đi nhiều hơn thế.

Liên quan tới vấn đề được và mất, các ghi chép của sách cổ cũng rất sinh động. Theo ghi chép trong ‘Trích Ngôn’: Vào thời nhà Đường, có một người đàn ông tên là Tôn Thái, quê ở Sơn Dương, ông là học trò của thầy Hoàng Phủ Dĩnh, nên cách hành xử thường ngày của ông cũng mang phong thái của một người tài đức.

Vợ ông là con gái của một người dì quá cố. Chuyện kể rằng, trước khi người dì mất đã giao hai con gái lại cho ông và nói: “Con gái lớn của ta bị hỏng mắt, cháu có thể lấy cô em gái làm vợ không?” Nhưng sau khi người dì mất, ông đã cưới cô chị bị mù làm vợ. Người ta hỏi ông tại sao lại làm vậy? Ông nói: “Nàng là người tàn tật, nếu ta không lấy nàng thì liệu ai sẽ lấy nàng đây?” Mọi người nghe xong đều rất ngưỡng mộ lòng trung nghĩa của ông.

Thông minh thực sự là gì?
Một lần khác, ông Tôn Thái đi chợ thì thấy một người bán chiếc đèn cũ nên đã mua về. Khi trở về, ông sai người cọ rửa thì phát hiện ra chiếc đèn cũ này làm bằng bạc, sau đó ông lập tức sai người đem đèn trả lại cho người bán.

Vào thời kỳ Trung Hòa, ông dự định chuyển nhà đến Nghĩa Hưng, vì vậy ông đã mua một căn nhà mới ước chừng khoảng hai trăm nghìn xâu tiền. Ông đã trả trước một nửa số tiền để đặt cọc. Sau 2 tháng, ông ngồi thuyền cầm theo số tiền còn lại tới thanh toán nốt để nhận nhà.

Lúc này, ông nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang khóc lóc rất thảm thiết trước cửa, ông liền tới hỏi chuyện. Người phụ nữ vừa khóc vừa nói: “Tôi vẫn chưa làm tròn chữ hiếu với cha mẹ chồng. Nhưng con cháu vì tranh chấp tiền bạc mà vội bán ngôi nhà của tổ tiên, cho nên tôi mới bi thương buồn bã như vậy.”

Ông nghe xong thất vọng hồi lâu rồi nói với bà: “Ta mới nhận được thư từ kinh đô gửi đến, đã thăng quan ở nơi khác, cho nên không thể ở đây được nữa, ngôi nhà này để cho con trai bà trông coi vậy.” Nói xong, ông cởi dây buộc thuyền và rời đi, không bao giờ quay trở lại. Sau đó, con trai của ông là Tôn Triển, đã đỗ tiến sĩ và làm quan lớn trong tỉnh.

Lão Tử từng giảng “Đại trí nhược ngu”, một người thực sự có trí huệ thì thường tỏ ra không lanh lợi. Hành động của ông Tôn xem ra thật ngốc, lợi không muốn lại muốn thiệt, lợi ích ở trong tay rồi lại đem cho người khác. Nhưng ngược lại, con cháu của ông lại có địa vị cao, đây chẳng phải là kết quả của việc tích âm đức của ông sao?

“Thông minh” chân chính là sự lương thiện, nó là cảnh giới cao nhất của việc dùng trí huệ để hành sự trong đời. Trong con mắt người thường thì trông có vẻ những người này thật quá ngu ngốc, nhưng đây mới chính là một bậc đại trí huệ.
cái trong bài là khôn ngoan, đéo ai gọi là thông minh.
Thằng viết bài còn đéo phân biệt nổi thông minh và khôn ngoan
 
Địt mẹ có cái đoạn ngắn một mẩu mà nhiều đứa đọc xong cũng đéo hiểu, sủa cc gì mà lắm thế ? :vozvn (19):
Bài rất ngắn gọn là con người thích sự thông minh nhưng đéo hiểu được việc thông minh nó không phải trí tuệ, thông minh nó là phản ứng nhanh, là nắm bắt nhanh, nhưng trí tuệ thì ngoài việc nhanh ra nó còn phải đào sâu suy nghĩ, hiểu được toàn cảnh và đưa ra lựa chọn có tính hiệu quả lâu dài dù là trong ngắn hạn thì có vẻ không phải là lựa chọn được lợi nhất.

Nhiều đứa ngu đọc đéo hiểu ccc gì, lại đéo biết vấn đề nó nằm ở đâu, chửi đổng thì nhanh vãi Lồn.
 
Địt mẹ có cái đoạn ngắn một mẩu mà nhiều đứa đọc xong cũng đéo hiểu, sủa cc gì mà lắm thế ? :vozvn (19):
Bài rất ngắn gọn là con người thích sự thông minh nhưng đéo hiểu được việc thông minh nó không phải trí tuệ, thông minh nó là phản ứng nhanh, là nắm bắt nhanh, nhưng trí tuệ thì ngoài việc nhanh ra nó còn phải đào sâu suy nghĩ, hiểu được toàn cảnh và đưa ra lựa chọn có tính hiệu quả lâu dài dù là trong ngắn hạn thì có vẻ không phải là lựa chọn được lợi nhất.

Nhiều đứa ngu đọc đéo hiểu ccc gì, lại đéo biết vấn đề nó nằm ở đâu, chửi đổng thì nhanh vãi lồn.
Thế thỳ tau loại ngu cmnr
 
Địt mẹ có cái đoạn ngắn một mẩu mà nhiều đứa đọc xong cũng đéo hiểu, sủa cc gì mà lắm thế ? :vozvn (19):
Bài rất ngắn gọn là con người thích sự thông minh nhưng đéo hiểu được việc thông minh nó không phải trí tuệ, thông minh nó là phản ứng nhanh, là nắm bắt nhanh, nhưng trí tuệ thì ngoài việc nhanh ra nó còn phải đào sâu suy nghĩ, hiểu được toàn cảnh và đưa ra lựa chọn có tính hiệu quả lâu dài dù là trong ngắn hạn thì có vẻ không phải là lựa chọn được lợi nhất.

Nhiều đứa ngu đọc đéo hiểu ccc gì, lại đéo biết vấn đề nó nằm ở đâu, chửi đổng thì nhanh vãi lồn.
Người sinh ra ta là cha mẹ

Người hiểu ta thì là @Cuppid
 
Khái niệm triết học rộng quá đéo bàn nổi. Thông minh kiểu này thuộc về trí tuệ tâm linh ngoài sự xét đoán trí thông minh bình thường. Bọn Tàu triết học thô thiển không đánh giá nổi trí tuệ tâm linh. May ra có trong Kinh thánh hoặc trí tuệ trong Phật giáo có thể giải thích được.
 
Địt mẹ có cái đoạn ngắn một mẩu mà nhiều đứa đọc xong cũng đéo hiểu, sủa cc gì mà lắm thế ? :vozvn (19):
Bài rất ngắn gọn là con người thích sự thông minh nhưng đéo hiểu được việc thông minh nó không phải trí tuệ, thông minh nó là phản ứng nhanh, là nắm bắt nhanh, nhưng trí tuệ thì ngoài việc nhanh ra nó còn phải đào sâu suy nghĩ, hiểu được toàn cảnh và đưa ra lựa chọn có tính hiệu quả lâu dài dù là trong ngắn hạn thì có vẻ không phải là lựa chọn được lợi nhất.

Nhiều đứa ngu đọc đéo hiểu ccc gì, lại đéo biết vấn đề nó nằm ở đâu, chửi đổng thì nhanh vãi lồn.
đây là trí thông minh bình thường của con người
 
Khái niệm triết học rộng quá đéo bàn nổi. Thông minh kiểu này thuộc về trí tuệ tâm linh ngoài sự xét đoán trí thông minh bình thường. Bọn Tàu triết học thô thiển không đánh giá nổi trí tuệ tâm linh. May ra có trong Kinh thánh hoặc trí tuệ trong Phật giáo có thể giải thích được.
Tau có bacho có đảng soi sáng cho sáng cmn mắt lại cả lòng
 
Chữ "tín" nó có thể là một âm mưu lâu dài. Trong điều kiện bình thường thì tín, bất thường một cái thì... "Bất ngờ chưa bà zà?"
Bạn có thể ngừng nhắc đến chuyện ngân hàng, cụ thể ở đây là SCB không?
 

Có thể bạn quan tâm

Top