Vì chúng mày đã bị luyện quá kỹ.
Hàng trăm năm sống dưới vua quan, Nho giáo, làng xã, chiến tranh liên miên. Dân quen cúi đầu trước ông lớn, quen nhận phần từ trên ban xuống, quen tìm đường luồn lách chứ không quen đứng lên đòi quyền. Cộng phỉ chỉ việc thay ông vua bằng đảng, thay chiếu chỉ bằng nghị quyết là xong. Y nguyên.
Chúng mày thích ổn định hơn tự do. Sau bao cuộc chạy giặc, đói kém, chết chóc thì cái “được sống yên” quan trọng hơn cái “được nói thật”. Cộng phỉ bán đúng món đó: kiểm soát, an ninh, không loạn. Còn dân chủ, đa đảng, chịu trách nhiệm cá nhân thì nhìn vào thấy oải.
Rồi cái văn hóa gia đình dòng họ phe cánh nữa. Lòng tin chỉ có trong nhà, trong họ, trong nhóm. Ngoài kia thì nghi. Cộng phỉ tận dụng triệt để: đảng là “gia đình lớn”, bổ nhiệm theo cánh, bảo vệ lẫn nhau, tham nhũng theo dây. Ai cũng biết, ai cũng làm, ai cũng im. Hợp vl.
Chúng mày chịu đựng và thích nghi giỏi. Phong kiến chịu được, thực dân chịu được, chiến tranh chịu được, bao cấp chịu được, rồi Đổi Mới thì cộng phỉ biết biến thành tư bản đỏ: giữ quyền lực, cho làm giàu có kiểm soát. Vừa đủ để không nổi loạn, vừa đủ để một bộ phận sống khá hơn. Thế là hệ thống tiếp tục tồn tại.
Còn truyền thống chống quyền lực có tổ chức lâu dài thì gần như không có. Nổi loạn thì có, nhưng nổi lên rồi bị dập hoặc bị thôn tính. Cộng phỉ thắng và giữ được vì nó chơi đúng luật cũ: tập trung bạo lực, tuyên truyền, chia để trị.
Gần 40 năm sau ngày tường Bá Linh sụp, xứ này đúng đéo bao giờ thoát được. Không phải vì cộng phỉ quá mạnh, mà vì nó khớp với chính cái tính cách, cái thói quen, cái sự cúi đầu của dân tộc này.
Hết.
@Mcopns @Nmlam @xmorr