Cảnh báo lừa đảo‼️ Lời đồn về bà già áo đỏ những năm 2000 ở miền Tây

Nhàsưchịchgáihư

Đàn iem Duy Mạnh
Israel
"BÀ GIÀ ÁO ĐỎ" - CƠN HOẢNG LOẠN TẬP THỂ LỚN NHẤT MIỀN TÂY NĂM 2005 VÀ HÀNH TRÌNH MỘT TIN ĐỒN BIẾN THÀNH NỖI ÁM ẢNH

Khoảng đầu tháng 4 năm 2005, tại nhiều tỉnh miền Tây Nam Bộ bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ rất lạ lùng. Ban đầu, nó chỉ là vài câu chuyện được truyền miệng ngoài chợ, trong quán cà phê ven đường hay trên những chuyến xe khách chạy giữa các tỉnh. Người này kể cho người kia nghe rằng ở Sóc Trăng vừa xuất hiện một người đàn bà kỳ dị, thường mặc đồ đỏ, đi lang thang vào ban đêm và có liên quan tới những chuyện rất đáng sợ.

Không ai biết người phụ nữ đó tên gì, không ai xác nhận đã thật sự nhìn thấy tận mắt. Nhưng càng về sau, câu chuyện lại càng được kể với nhiều chi tiết khác nhau. Có nơi nói bà ta xuất hiện gần trường học, có nơi bảo bà ta từng bị công an truy đuổi rồi biến mất. Thậm chí chỉ sau vài ngày, tin đồn bắt đầu lan sang những tỉnh khác như Cần Thơ, Kiên Giang rồi tiếp tục trôi dọc miền Trung.

Điều kỳ lạ là dù không có bất kỳ vụ án nào được xác nhận, nỗi sợ ấy vẫn lan rất nhanh. Chỉ trong thời gian ngắn, một lời đồn không rõ nguồn gốc đã biến thành cơn hoảng loạn tập thể ở nhiều địa phương.

Khi công an các tỉnh bắt đầu vào cuộc xác minh, họ phát hiện thứ đang lan truyền không còn là một câu chuyện đơn lẻ nữa. Mỗi nơi lại có một phiên bản khác nhau, mỗi người kể lại đều thêm vào vài chi tiết mới. Và càng nhiều người kể, “người đàn bà áo đỏ” ấy lại càng trở nên đáng sợ hơn.

Chào các bạn, đêm nay Mèo Đen sẽ cùng các bạn nhìn lại vụ “Bà già áo đỏ”, một trong những cơn hoảng loạn tập thể lớn nhất từng lan rộng ở miền Tây, miền Trung đầu những năm 2000, từ lúc chỉ là một lời đồn nhỏ ở miền Tây cho tới khi biến thành nỗi ám ảnh phủ khắp trường học, khu công nghiệp và nhiều tỉnh thành trong suốt nhiều tháng trời.

Giờ thì chúng ta bắt đầu thôi.

-----

KHỞI NGUỒN TỪ “ĐỨA TRẺ RỒNG”

Tháng 3 năm 2005, tại huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, người dân bắt đầu truyền tai nhau về một “đứa trẻ rồng” vừa xuất hiện trong vùng. Tin đồn lan rất nhanh với những chi tiết ngày càng ly kỳ: đứa bé có da mọc vảy như cá, mắt đỏ không có tròng đen, trên đầu mọc sừng, miệng giống hệt miệng rồng. Có người còn kể rằng ánh mắt của đứa trẻ khiến người khác ngất xỉu.

Chỉ trong vài ngày, hàng đoàn người từ nhiều nơi kéo về huyện Mỹ Xuyên để tận mắt nhìn “người rồng”. Con đường nhỏ dẫn vào nhà đứa bé đông nghẹt xe máy. Người dân hai bên đường bắt đầu tranh thủ giữ xe, bán nước, bán đồ ăn cho khách hiếu kỳ. Một câu chuyện kỳ dị ở vùng quê nhanh chóng bị biến thành hiện tượng mê tín tập thể.

Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Đứa trẻ ấy tên là Lý S.N, sinh năm 2004 trong một gia đình Khmer nghèo. Em mắc bệnh vảy cá bẩm sinh cùng nhiều dị tật khác khiến da toàn thân bong tróc, mắt đỏ và khuôn mặt biến dạng. Hai “cái sừng” mà người ta đồn đại thực chất chỉ là những khối u nhỏ trên đầu bị tóc bết lại. Em bé thường xuyên đ.a.u đ.ớ.n vì viêm phổi nặng, cơ thể l.ở l.o.é.t và gần như phải sống trong tình trạng kiệt sức.

Nhưng đám đông không nhìn thấy một đứa trẻ bệnh tật. Họ nhìn thấy thứ mà họ muốn tin. Chính từ đây, mảnh đất cho những tin đồn kinh dị bắt đầu hình thành.

Khi câu chuyện “người rồng” còn chưa lắng xuống, một lời đồn mới xuất hiện: có một người đàn bà từ tận Cà Mau kéo lên Sóc Trăng chỉ để tìm ăn thịt “đứa trẻ rồng”. Nhưng vì đứa bé đã được đưa lên TP.HCM điều trị, người đàn bà ấy bắt đầu đi tìm những đứa trẻ khác để thay thế.

Và từ khoảnh khắc đó, “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” ra đời.

-----

TIN ĐỒN BẮT ĐẦU NUỐT CHỬNG SÓC TRĂNG

Đầu tháng 4 năm 2005, khắp thị xã Sóc Trăng bắt đầu lan truyền những câu chuyện đáng sợ về một người phụ nữ lớn tuổi bí ẩn chuyên ă.n t.h.ị.t trẻ con. Không ai biết bà ta từ đâu tới, nhưng ai cũng “nghe nói” có người tận mắt nhìn thấy.

Người ta kể rằng bà ta thích n.ộ.i t.ạ.n.g trẻ nhỏ. Có người nói bà ta mặc đồ đỏ kín mít, bịt khẩu trang đỏ, đi lang thang quanh các trường học vào buổi chiều. Có người còn chắc chắn rằng bà ta có thể bay, có phép tàng hình và biến mất sau khi bị công an bắt.

Những câu chuyện ấy không nằm yên trong vài cuộc nói chuyện phiếm. Chúng len lỏi vào từng gia đình, nhiều nhà ở vùng ven bắt đầu đóng kín cửa từ chiều tối. Có người treo xương rồng trước cửa vì tin rằng “m.a l.a.i” sợ loại cây này. Trẻ con bị cấm ra ngoài sau 6 giờ tối. Người lớn nhìn bất kỳ phụ nữ lạ mặt nào cũng bằng ánh mắt nghi ngờ.

Rồi đến tối ngày 3 tháng 4 năm 2005, một tin mới bùng nổ khắp Sóc Trăng: công an phường 1 đã bắt được “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, chỉ trong thời gian ngắn, hàng ngàn người kéo tới trước trụ sở công an phường để xem mặt “ác quỷ”. Đám đông chen kín cả tuyến đường, giao thông gần như tê liệt. Công an phải rất vất vả mới giữ được trật tự.

Nhưng bên trong trụ sở không hề có “m.a l.a.i” nào cả. Công an buộc phải cho đại diện người dân vào tận nơi kiểm tra để chứng minh không có ai bị bắt. Nhưng ngay cả khi những người đó bước ra xác nhận bên trong không có “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, nhiều người vẫn không tin. Họ tiếp tục đứng chờ ngoài đường tới tận nửa đêm, như thể chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi, con q.u.ỷ sẽ lộ diện.

Điều đáng sợ lúc này không còn là nội dung tin đồn nữa. Điều đáng sợ là tâm lý đám đông đã bắt đầu vượt khỏi lý trí.

-----

CẦN THƠ VÀ “CON M.A L.A.I” TRONG NGÔI CHÙA

Giữa lúc Sóc Trăng còn hỗn loạn vì tin đồn, câu chuyện tiếp tục trôi dọc miền Tây và cập bến Cần Thơ.

Giữa tháng 4 năm 2005, người dân bắt đầu kháo nhau rằng “m.a l.a.i ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” đã trốn lên Cần Thơ và đang ẩn náu trong một ngôi chùa ở phường Long Tuyền, quận Bình Thủy. Tin đồn lần này còn kinh dị hơn: cảnh sát 113 đã bắt được bà ta nhưng khi đưa về đồn, người đàn bà đột nhiên biến mất, chỉ còn lại chiếc còng số 8.

Câu chuyện ấy lan với tốc độ chóng mặt, nhiều phụ huynh ở Cần Thơ cho con nghỉ học, có gia đình gửi con về quê lánh nạn. Một số trường học bắt đầu xuất hiện cảnh học sinh tụm lại bàn tán về “m.a l.a.i”, thậm chí nhiều cán bộ công chức cũng tham gia kể lại câu chuyện với vẻ đầy chắc chắn.

Người ta tiếp tục thêm thắt chi tiết. Có phiên bản nói người đàn bà vừa sinh con xong thì phát đ.i.ê.n, m.o.i b.ụ.n.g con mình ă.n n.ộ.i t.ạ.n.g, có phiên bản khác kể rằng bà ta đã s.á.t h.ạ.i học sinh tiểu học ở Sóc Trăng trước khi bỏ trốn lên Cần Thơ.

Rồi ngày 16 tháng 4, hàng trăm người kéo tới chùa Hưng Thọ Tự sau khi nghe tin “m.a l.a.i” đang ở trong đó. Sự thật phía sau lại hoàn toàn khác, một phụ nữ khoảng ngoài hai mươi, có dấu hiệu tâm thần, đã lang thang vào chùa xin ăn. Trong lúc tắm giặt và tranh cãi với người làm công quả, cô này liếm vào cổ người kia khiến nạn nhân hoảng sợ, chạy ra ngoài tri hô rằng có “m.a l.a.i muốn m.o.i t.i.m”

Chỉ một tiếng hét ấy đã đủ tạo ra cơn cuồng loạn. Người dân kéo tới vây kín ngôi chùa. Công an phải đưa người phụ nữ về trụ sở bảo vệ vì lo đám đông sẽ tấn công cô. Nhưng với nhiều người, việc công an đưa cô đi lại càng giống một “bằng chứng” rằng con q.u.ỷ thật sự tồn tại.

-----

KHI TRẺ CON BẮT ĐẦU SỢ MÀU ĐỎ

Từ Cần Thơ, tin đồn tiếp tục lan sang Kiên Giang và bắt đầu tạo ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Ngày 20 tháng 4 năm 2005, tại trường THCS Mỹ Hưng ở huyện Hòn Đất, một phụ nữ đến đón con và trong lúc đứng ngoài sân trường đã kể cho học sinh nghe rằng trong nhà vệ sinh có “hai x.á.c c.h.e.t nữ sinh” và một “bà già đang x.é t.h.ị.t ă.n”

Không ai kiểm chứng, không ai nhìn thấy tận mắt. Nhưng chỉ khoảng mười lăm phút sau, hơn ba trăm học sinh trong trường đồng loạt hoảng loạn bỏ chạy. Nhiều em khóc thét lao ra quốc lộ, có em chui đại vào nhà dân để trốn. Một học sinh lớp 1 bị ngã gãy tay trong lúc tháo chạy. Hàng trăm phụ huynh nghe tin cũng kéo tới trường khiến giao thông tắc nghẽn hàng giờ.

Điều kinh khủng nhất là sau đó, nỗi sợ tiếp tục lan rộng sang các xã khác. Nhiều phụ huynh xin cho con nghỉ học vì sợ “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” xuất hiện gần trường.

Rồi từ đâu đó, một chi tiết mới được thêm vào: con q.u.ỷ đặc biệt thích màu đỏ. Và từ khoảnh khắc ấy, chiếc khăn quàng đỏ của học sinh tiểu học bắt đầu trở thành thứ đáng sợ. Nhiều đứa trẻ tới cổng trường mới dám quàng khăn rồi tháo ra ngay sau giờ học. Có em về nhà lục tung tủ quần áo để đốt hết áo đỏ, có nơi học sinh không dám mang cặp sách màu đỏ vì sợ bị “đánh dấu”.

Một tin đồn vô hình bắt đầu can thiệp trực tiếp vào đời sống hàng ngày của hàng ngàn gia đình.

-----

LONG AN VÀ “NGƯỜI ĐÀN BÀ RĂNG NANH”

Đến tháng 5 năm 2005, cơn sốt “bà già áo đỏ” lan tới Long An và bắt đầu biến dạng thành một phiên bản còn đáng sợ hơn.

Tại khu công nghiệp Bến Lức, người ta truyền tai nhau rằng có một người đàn bà bịt kín mặt tới xin việc ở công ty Ching Luh. Khi bảo vệ yêu cầu mở khăn che mặt, bà ta lộ ra hai chiếc răng nanh dài như q.u.ỷ d.ữ khiến nhiều người ngất xỉu.

Từ một chi tiết tưởng tượng đó, hàng loạt dị bản tiếp tục sinh ra. Có người nói bà ta chuyên bắt phụ nữ trẻ để h.ú.t m.á.u, có người khẳng định bà ta có thể bay trên không vào ban đêm, có người còn kể đã tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g t.r.ắ.n.g của nạn nhân trong bụi cây.

Không ai kiểm chứng bất kỳ điều gì, nhưng nỗi sợ vẫn lan rất nhanh. Công nhân nữ đi ca tối phải nhờ người nhà tới đón. Phụ nữ đóng kín cửa sau khi trời tối. Nhiều học sinh nghỉ học vì sợ “bà già răng nanh”. Trong khi đó, bảo vệ công ty Ching Luh liên tục khẳng định chưa từng có người phụ nữ nào như vậy tới xin việc.

Nhưng khi tâm lý hoảng loạn đã hình thành, sự thật không còn là thứ người ta muốn nghe nữa.

-----

CƠN ÁM ẢNH LAN RA MIỀN TRUNG

Tưởng như tin đồn sẽ dừng lại ở miền Tây, nhưng tới cuối năm 2005, “bà già áo đỏ” tiếp tục xuất hiện ở miền Trung với một phiên bản mới.

Lần này, câu chuyện bắt đầu bằng chi tiết: một người phụ nữ c.h.e.t đi rồi sống lại sau khi bị mèo nhảy qua xác. Sau khi hồi sinh, bà ta nằng nặc đòi ăn nội tạng sống. Người chồng đi mua nội tạng heo về nhưng khi quay lại thì phát hiện vợ đã m.o.i t.i.m g.a.n hai đứa con mình để ăn.

Từ Kon Tum, Gia Lai, câu chuyện lan xuống Quảng Nam, Huế, Quảng Trị rồi Đà Nẵng. Điểm chung ở tất cả những nơi ấy là học sinh bắt đầu hoảng sợ màu đỏ.

Nhiều em không dám đeo khăn quàng đỏ tới trường. Có trường phải họp khẩn để trấn an học sinh. Ở Đà Nẵng, một bà cụ đi quét rác từng bị học sinh ném đá chỉ vì bị nghi là “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nỗi sợ lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi logic thông thường.

-----

HÀNH TRÌNH TRUY TÌM “CON Q.U.Ỷ KHÔNG TỒN TẠI”

Trong suốt nhiều tháng, công an ở nhiều tỉnh thành liên tục phải vào cuộc bác bỏ tin đồn. Từ Sóc Trăng, Cần Thơ, Kiên Giang tới Long An, các cơ quan chức năng đều tổ chức họp báo, phát loa tuyên truyền, giải thích cho người dân rằng không hề tồn tại “bà già áo đỏ ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tin đồn không có một nguồn duy nhất. Người này nghe từ người kia, người kia lại thêm một chi tiết mới. Chỉ sau vài lần truyền miệng, câu chuyện đã biến dạng hoàn toàn.

Khi công an huyện Hòn Đất điều tra vụ học sinh hoảng loạn ở trường Mỹ Hưng, họ tìm ra người trực tiếp kể câu chuyện gây ra sự việc là Nguyễn Thị Nga. Tuy nhiên, do bà Nga nhận thức hạn chế, không biết chữ và thành khẩn nhận lỗi, cơ quan chức năng thời điểm đó không truy cứu trách nhiệm hình sự mà chủ yếu nhắc nhở, giáo dục và yêu cầu công khai xin lỗi người dân địa phương.

Tin đồn giống như một sinh vật vô hình. Nó không cần chứng cứ để tồn tại, mà sống nhờ nỗi sợ. Và đó mới là điều đáng sợ nhất của toàn bộ câu chuyện này.

-----

HỒI KẾT

Đến cuối năm 2005, sau nhiều tháng lan rộng qua hàng loạt tỉnh thành, vụ việc "Bà già áo đỏ" cuối cùng cũng dần lắng xuống. Sau tất cả những nỗi sợ từng khiến hàng ngàn người hoang mang, thứ tồn tại thật sự chỉ là những câu chuyện truyền miệng bị bóp méo qua vô số lần kể lại.

Đây được xem là một trong những hiện tượng hoảng loạn tập thể hiếm hoi từng lan rộng ở Việt Nam đầu những năm 2000, trong thời điểm mạng xã hội còn chưa bùng nổ. Tin đồn khi ấy không lan bằng mạng xã hội như hiện nay, mà bằng những lời thì thầm ngoài chợ, những câu chuyện trên xe đò, trong sân trường, trong quán nước hay qua những cuộc gọi điện thoại giữa người thân với nhau.

Suốt nhiều năm sau đó, câu chuyện này gần như biến mất khỏi báo chí nhưng lại không hề biến mất khỏi ký ức của rất nhiều người từng sống ở miền Tây giai đoạn ấy. Với thế hệ 8X, 9X ở nhiều tỉnh thành, “Bà già áo đỏ” dần trở thành một dạng truyền thuyết đô thị. Nhiều người sau này lớn lên vẫn nhớ cảm giác từng sợ không dám đi học một mình, từng né tránh những người mặc đồ đỏ hay từng tin rằng ngoài kia thật sự có một “con q.u.ỷ” đang lang thang giữa đời thường.

Năm 2025, điện ảnh Việt xuất hiện bộ phim kinh dị “Út Lan: Oán linh giữ của”, tác phẩm được giới thiệu lấy cảm hứng từ hình tượng “Bà già áo đỏ”, tin đồn từng gây hoang mang ở nhiều tỉnh miền Tây năm 2005. Dù không dựng lại nguyên vụ việc ngoài đời, bộ phim vẫn sử dụng nhiều chi tiết gợi nhớ tới nỗi sợ tập thể quanh người đàn bà mặc đồ đỏ từng lan truyền suốt một thời gian dài.
JzHT7XT.jpg


-----
Súc vật lừa tộc, dân ngu cu đen cứ thế này cái đảng cướp còn lâu lắm mới sụp :vozvn (20):
 
Thế giới này hàng ngày có bao nhiêu người chết, chết oan lẫn không oan, mấy con ma đó đi đâu hết rồi mà không hiện hồn về bóp cổ chết m hết mấy thằng khốn nạn ở đời?

Tao sau này mà chết cũng vậy, nếu thành hồn ma, tao sẽ hiện hồn và tao quậy, tao cho chết m hết mấy thằng dog ngày xưa chơi mất dạy với tao. Tao rảnh đ đâu mà đi quậy người lạ.
 
"BÀ GIÀ ÁO ĐỎ" - CƠN HOẢNG LOẠN TẬP THỂ LỚN NHẤT MIỀN TÂY NĂM 2005 VÀ HÀNH TRÌNH MỘT TIN ĐỒN BIẾN THÀNH NỖI ÁM ẢNH

Khoảng đầu tháng 4 năm 2005, tại nhiều tỉnh miền Tây Nam Bộ bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ rất lạ lùng. Ban đầu, nó chỉ là vài câu chuyện được truyền miệng ngoài chợ, trong quán cà phê ven đường hay trên những chuyến xe khách chạy giữa các tỉnh. Người này kể cho người kia nghe rằng ở Sóc Trăng vừa xuất hiện một người đàn bà kỳ dị, thường mặc đồ đỏ, đi lang thang vào ban đêm và có liên quan tới những chuyện rất đáng sợ.

Không ai biết người phụ nữ đó tên gì, không ai xác nhận đã thật sự nhìn thấy tận mắt. Nhưng càng về sau, câu chuyện lại càng được kể với nhiều chi tiết khác nhau. Có nơi nói bà ta xuất hiện gần trường học, có nơi bảo bà ta từng bị công an truy đuổi rồi biến mất. Thậm chí chỉ sau vài ngày, tin đồn bắt đầu lan sang những tỉnh khác như Cần Thơ, Kiên Giang rồi tiếp tục trôi dọc miền Trung.

Điều kỳ lạ là dù không có bất kỳ vụ án nào được xác nhận, nỗi sợ ấy vẫn lan rất nhanh. Chỉ trong thời gian ngắn, một lời đồn không rõ nguồn gốc đã biến thành cơn hoảng loạn tập thể ở nhiều địa phương.

Khi công an các tỉnh bắt đầu vào cuộc xác minh, họ phát hiện thứ đang lan truyền không còn là một câu chuyện đơn lẻ nữa. Mỗi nơi lại có một phiên bản khác nhau, mỗi người kể lại đều thêm vào vài chi tiết mới. Và càng nhiều người kể, “người đàn bà áo đỏ” ấy lại càng trở nên đáng sợ hơn.

Chào các bạn, đêm nay Mèo Đen sẽ cùng các bạn nhìn lại vụ “Bà già áo đỏ”, một trong những cơn hoảng loạn tập thể lớn nhất từng lan rộng ở miền Tây, miền Trung đầu những năm 2000, từ lúc chỉ là một lời đồn nhỏ ở miền Tây cho tới khi biến thành nỗi ám ảnh phủ khắp trường học, khu công nghiệp và nhiều tỉnh thành trong suốt nhiều tháng trời.

Giờ thì chúng ta bắt đầu thôi.

-----

KHỞI NGUỒN TỪ “ĐỨA TRẺ RỒNG”

Tháng 3 năm 2005, tại huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, người dân bắt đầu truyền tai nhau về một “đứa trẻ rồng” vừa xuất hiện trong vùng. Tin đồn lan rất nhanh với những chi tiết ngày càng ly kỳ: đứa bé có da mọc vảy như cá, mắt đỏ không có tròng đen, trên đầu mọc sừng, miệng giống hệt miệng rồng. Có người còn kể rằng ánh mắt của đứa trẻ khiến người khác ngất xỉu.

Chỉ trong vài ngày, hàng đoàn người từ nhiều nơi kéo về huyện Mỹ Xuyên để tận mắt nhìn “người rồng”. Con đường nhỏ dẫn vào nhà đứa bé đông nghẹt xe máy. Người dân hai bên đường bắt đầu tranh thủ giữ xe, bán nước, bán đồ ăn cho khách hiếu kỳ. Một câu chuyện kỳ dị ở vùng quê nhanh chóng bị biến thành hiện tượng mê tín tập thể.

Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Đứa trẻ ấy tên là Lý S.N, sinh năm 2004 trong một gia đình Khmer nghèo. Em mắc bệnh vảy cá bẩm sinh cùng nhiều dị tật khác khiến da toàn thân bong tróc, mắt đỏ và khuôn mặt biến dạng. Hai “cái sừng” mà người ta đồn đại thực chất chỉ là những khối u nhỏ trên đầu bị tóc bết lại. Em bé thường xuyên đ.a.u đ.ớ.n vì viêm phổi nặng, cơ thể l.ở l.o.é.t và gần như phải sống trong tình trạng kiệt sức.

Nhưng đám đông không nhìn thấy một đứa trẻ bệnh tật. Họ nhìn thấy thứ mà họ muốn tin. Chính từ đây, mảnh đất cho những tin đồn kinh dị bắt đầu hình thành.

Khi câu chuyện “người rồng” còn chưa lắng xuống, một lời đồn mới xuất hiện: có một người đàn bà từ tận Cà Mau kéo lên Sóc Trăng chỉ để tìm ăn thịt “đứa trẻ rồng”. Nhưng vì đứa bé đã được đưa lên TP.HCM điều trị, người đàn bà ấy bắt đầu đi tìm những đứa trẻ khác để thay thế.

Và từ khoảnh khắc đó, “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” ra đời.

-----

TIN ĐỒN BẮT ĐẦU NUỐT CHỬNG SÓC TRĂNG

Đầu tháng 4 năm 2005, khắp thị xã Sóc Trăng bắt đầu lan truyền những câu chuyện đáng sợ về một người phụ nữ lớn tuổi bí ẩn chuyên ă.n t.h.ị.t trẻ con. Không ai biết bà ta từ đâu tới, nhưng ai cũng “nghe nói” có người tận mắt nhìn thấy.

Người ta kể rằng bà ta thích n.ộ.i t.ạ.n.g trẻ nhỏ. Có người nói bà ta mặc đồ đỏ kín mít, bịt khẩu trang đỏ, đi lang thang quanh các trường học vào buổi chiều. Có người còn chắc chắn rằng bà ta có thể bay, có phép tàng hình và biến mất sau khi bị công an bắt.

Những câu chuyện ấy không nằm yên trong vài cuộc nói chuyện phiếm. Chúng len lỏi vào từng gia đình, nhiều nhà ở vùng ven bắt đầu đóng kín cửa từ chiều tối. Có người treo xương rồng trước cửa vì tin rằng “m.a l.a.i” sợ loại cây này. Trẻ con bị cấm ra ngoài sau 6 giờ tối. Người lớn nhìn bất kỳ phụ nữ lạ mặt nào cũng bằng ánh mắt nghi ngờ.

Rồi đến tối ngày 3 tháng 4 năm 2005, một tin mới bùng nổ khắp Sóc Trăng: công an phường 1 đã bắt được “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, chỉ trong thời gian ngắn, hàng ngàn người kéo tới trước trụ sở công an phường để xem mặt “ác quỷ”. Đám đông chen kín cả tuyến đường, giao thông gần như tê liệt. Công an phải rất vất vả mới giữ được trật tự.

Nhưng bên trong trụ sở không hề có “m.a l.a.i” nào cả. Công an buộc phải cho đại diện người dân vào tận nơi kiểm tra để chứng minh không có ai bị bắt. Nhưng ngay cả khi những người đó bước ra xác nhận bên trong không có “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, nhiều người vẫn không tin. Họ tiếp tục đứng chờ ngoài đường tới tận nửa đêm, như thể chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi, con q.u.ỷ sẽ lộ diện.

Điều đáng sợ lúc này không còn là nội dung tin đồn nữa. Điều đáng sợ là tâm lý đám đông đã bắt đầu vượt khỏi lý trí.

-----

CẦN THƠ VÀ “CON M.A L.A.I” TRONG NGÔI CHÙA

Giữa lúc Sóc Trăng còn hỗn loạn vì tin đồn, câu chuyện tiếp tục trôi dọc miền Tây và cập bến Cần Thơ.

Giữa tháng 4 năm 2005, người dân bắt đầu kháo nhau rằng “m.a l.a.i ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” đã trốn lên Cần Thơ và đang ẩn náu trong một ngôi chùa ở phường Long Tuyền, quận Bình Thủy. Tin đồn lần này còn kinh dị hơn: cảnh sát 113 đã bắt được bà ta nhưng khi đưa về đồn, người đàn bà đột nhiên biến mất, chỉ còn lại chiếc còng số 8.

Câu chuyện ấy lan với tốc độ chóng mặt, nhiều phụ huynh ở Cần Thơ cho con nghỉ học, có gia đình gửi con về quê lánh nạn. Một số trường học bắt đầu xuất hiện cảnh học sinh tụm lại bàn tán về “m.a l.a.i”, thậm chí nhiều cán bộ công chức cũng tham gia kể lại câu chuyện với vẻ đầy chắc chắn.

Người ta tiếp tục thêm thắt chi tiết. Có phiên bản nói người đàn bà vừa sinh con xong thì phát đ.i.ê.n, m.o.i b.ụ.n.g con mình ă.n n.ộ.i t.ạ.n.g, có phiên bản khác kể rằng bà ta đã s.á.t h.ạ.i học sinh tiểu học ở Sóc Trăng trước khi bỏ trốn lên Cần Thơ.

Rồi ngày 16 tháng 4, hàng trăm người kéo tới chùa Hưng Thọ Tự sau khi nghe tin “m.a l.a.i” đang ở trong đó. Sự thật phía sau lại hoàn toàn khác, một phụ nữ khoảng ngoài hai mươi, có dấu hiệu tâm thần, đã lang thang vào chùa xin ăn. Trong lúc tắm giặt và tranh cãi với người làm công quả, cô này liếm vào cổ người kia khiến nạn nhân hoảng sợ, chạy ra ngoài tri hô rằng có “m.a l.a.i muốn m.o.i t.i.m”

Chỉ một tiếng hét ấy đã đủ tạo ra cơn cuồng loạn. Người dân kéo tới vây kín ngôi chùa. Công an phải đưa người phụ nữ về trụ sở bảo vệ vì lo đám đông sẽ tấn công cô. Nhưng với nhiều người, việc công an đưa cô đi lại càng giống một “bằng chứng” rằng con q.u.ỷ thật sự tồn tại.

-----

KHI TRẺ CON BẮT ĐẦU SỢ MÀU ĐỎ

Từ Cần Thơ, tin đồn tiếp tục lan sang Kiên Giang và bắt đầu tạo ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Ngày 20 tháng 4 năm 2005, tại trường THCS Mỹ Hưng ở huyện Hòn Đất, một phụ nữ đến đón con và trong lúc đứng ngoài sân trường đã kể cho học sinh nghe rằng trong nhà vệ sinh có “hai x.á.c c.h.e.t nữ sinh” và một “bà già đang x.é t.h.ị.t ă.n”

Không ai kiểm chứng, không ai nhìn thấy tận mắt. Nhưng chỉ khoảng mười lăm phút sau, hơn ba trăm học sinh trong trường đồng loạt hoảng loạn bỏ chạy. Nhiều em khóc thét lao ra quốc lộ, có em chui đại vào nhà dân để trốn. Một học sinh lớp 1 bị ngã gãy tay trong lúc tháo chạy. Hàng trăm phụ huynh nghe tin cũng kéo tới trường khiến giao thông tắc nghẽn hàng giờ.

Điều kinh khủng nhất là sau đó, nỗi sợ tiếp tục lan rộng sang các xã khác. Nhiều phụ huynh xin cho con nghỉ học vì sợ “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” xuất hiện gần trường.

Rồi từ đâu đó, một chi tiết mới được thêm vào: con q.u.ỷ đặc biệt thích màu đỏ. Và từ khoảnh khắc ấy, chiếc khăn quàng đỏ của học sinh tiểu học bắt đầu trở thành thứ đáng sợ. Nhiều đứa trẻ tới cổng trường mới dám quàng khăn rồi tháo ra ngay sau giờ học. Có em về nhà lục tung tủ quần áo để đốt hết áo đỏ, có nơi học sinh không dám mang cặp sách màu đỏ vì sợ bị “đánh dấu”.

Một tin đồn vô hình bắt đầu can thiệp trực tiếp vào đời sống hàng ngày của hàng ngàn gia đình.

-----

LONG AN VÀ “NGƯỜI ĐÀN BÀ RĂNG NANH”

Đến tháng 5 năm 2005, cơn sốt “bà già áo đỏ” lan tới Long An và bắt đầu biến dạng thành một phiên bản còn đáng sợ hơn.

Tại khu công nghiệp Bến Lức, người ta truyền tai nhau rằng có một người đàn bà bịt kín mặt tới xin việc ở công ty Ching Luh. Khi bảo vệ yêu cầu mở khăn che mặt, bà ta lộ ra hai chiếc răng nanh dài như q.u.ỷ d.ữ khiến nhiều người ngất xỉu.

Từ một chi tiết tưởng tượng đó, hàng loạt dị bản tiếp tục sinh ra. Có người nói bà ta chuyên bắt phụ nữ trẻ để h.ú.t m.á.u, có người khẳng định bà ta có thể bay trên không vào ban đêm, có người còn kể đã tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g t.r.ắ.n.g của nạn nhân trong bụi cây.

Không ai kiểm chứng bất kỳ điều gì, nhưng nỗi sợ vẫn lan rất nhanh. Công nhân nữ đi ca tối phải nhờ người nhà tới đón. Phụ nữ đóng kín cửa sau khi trời tối. Nhiều học sinh nghỉ học vì sợ “bà già răng nanh”. Trong khi đó, bảo vệ công ty Ching Luh liên tục khẳng định chưa từng có người phụ nữ nào như vậy tới xin việc.

Nhưng khi tâm lý hoảng loạn đã hình thành, sự thật không còn là thứ người ta muốn nghe nữa.

-----

CƠN ÁM ẢNH LAN RA MIỀN TRUNG

Tưởng như tin đồn sẽ dừng lại ở miền Tây, nhưng tới cuối năm 2005, “bà già áo đỏ” tiếp tục xuất hiện ở miền Trung với một phiên bản mới.

Lần này, câu chuyện bắt đầu bằng chi tiết: một người phụ nữ c.h.e.t đi rồi sống lại sau khi bị mèo nhảy qua xác. Sau khi hồi sinh, bà ta nằng nặc đòi ăn nội tạng sống. Người chồng đi mua nội tạng heo về nhưng khi quay lại thì phát hiện vợ đã m.o.i t.i.m g.a.n hai đứa con mình để ăn.

Từ Kon Tum, Gia Lai, câu chuyện lan xuống Quảng Nam, Huế, Quảng Trị rồi Đà Nẵng. Điểm chung ở tất cả những nơi ấy là học sinh bắt đầu hoảng sợ màu đỏ.

Nhiều em không dám đeo khăn quàng đỏ tới trường. Có trường phải họp khẩn để trấn an học sinh. Ở Đà Nẵng, một bà cụ đi quét rác từng bị học sinh ném đá chỉ vì bị nghi là “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nỗi sợ lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi logic thông thường.

-----

HÀNH TRÌNH TRUY TÌM “CON Q.U.Ỷ KHÔNG TỒN TẠI”

Trong suốt nhiều tháng, công an ở nhiều tỉnh thành liên tục phải vào cuộc bác bỏ tin đồn. Từ Sóc Trăng, Cần Thơ, Kiên Giang tới Long An, các cơ quan chức năng đều tổ chức họp báo, phát loa tuyên truyền, giải thích cho người dân rằng không hề tồn tại “bà già áo đỏ ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tin đồn không có một nguồn duy nhất. Người này nghe từ người kia, người kia lại thêm một chi tiết mới. Chỉ sau vài lần truyền miệng, câu chuyện đã biến dạng hoàn toàn.

Khi công an huyện Hòn Đất điều tra vụ học sinh hoảng loạn ở trường Mỹ Hưng, họ tìm ra người trực tiếp kể câu chuyện gây ra sự việc là Nguyễn Thị Nga. Tuy nhiên, do bà Nga nhận thức hạn chế, không biết chữ và thành khẩn nhận lỗi, cơ quan chức năng thời điểm đó không truy cứu trách nhiệm hình sự mà chủ yếu nhắc nhở, giáo dục và yêu cầu công khai xin lỗi người dân địa phương.

Tin đồn giống như một sinh vật vô hình. Nó không cần chứng cứ để tồn tại, mà sống nhờ nỗi sợ. Và đó mới là điều đáng sợ nhất của toàn bộ câu chuyện này.

-----

HỒI KẾT

Đến cuối năm 2005, sau nhiều tháng lan rộng qua hàng loạt tỉnh thành, vụ việc "Bà già áo đỏ" cuối cùng cũng dần lắng xuống. Sau tất cả những nỗi sợ từng khiến hàng ngàn người hoang mang, thứ tồn tại thật sự chỉ là những câu chuyện truyền miệng bị bóp méo qua vô số lần kể lại.

Đây được xem là một trong những hiện tượng hoảng loạn tập thể hiếm hoi từng lan rộng ở Việt Nam đầu những năm 2000, trong thời điểm mạng xã hội còn chưa bùng nổ. Tin đồn khi ấy không lan bằng mạng xã hội như hiện nay, mà bằng những lời thì thầm ngoài chợ, những câu chuyện trên xe đò, trong sân trường, trong quán nước hay qua những cuộc gọi điện thoại giữa người thân với nhau.

Suốt nhiều năm sau đó, câu chuyện này gần như biến mất khỏi báo chí nhưng lại không hề biến mất khỏi ký ức của rất nhiều người từng sống ở miền Tây giai đoạn ấy. Với thế hệ 8X, 9X ở nhiều tỉnh thành, “Bà già áo đỏ” dần trở thành một dạng truyền thuyết đô thị. Nhiều người sau này lớn lên vẫn nhớ cảm giác từng sợ không dám đi học một mình, từng né tránh những người mặc đồ đỏ hay từng tin rằng ngoài kia thật sự có một “con q.u.ỷ” đang lang thang giữa đời thường.

Năm 2025, điện ảnh Việt xuất hiện bộ phim kinh dị “Út Lan: Oán linh giữ của”, tác phẩm được giới thiệu lấy cảm hứng từ hình tượng “Bà già áo đỏ”, tin đồn từng gây hoang mang ở nhiều tỉnh miền Tây năm 2005. Dù không dựng lại nguyên vụ việc ngoài đời, bộ phim vẫn sử dụng nhiều chi tiết gợi nhớ tới nỗi sợ tập thể quanh người đàn bà mặc đồ đỏ từng lan truyền suốt một thời gian dài.
JzHT7XT.jpg


-----
Súc vật lừa tộc, dân ngu cu đen cứ thế này cái đảng cướp còn lâu lắm mới sụp :vozvn (20):
Theo mày Đảng này sụp để làm gì ?
 
Bà già áo đỏ có chặt đầu ăn thịt người không?
Ngày nay ma mà đi linh tinh bị cán bộ bắt gặp mà ko xuất trình được Vneid, mã số thuế, mà tài khoản ngân hàng, không đăng ký hộ kinh doanh, đăng ký thường trú, tạm trú thì cứ gọi là đi thưa oan với Diêm Vương cũng no hope
 
"BÀ GIÀ ÁO ĐỎ" - CƠN HOẢNG LOẠN TẬP THỂ LỚN NHẤT MIỀN TÂY NĂM 2005 VÀ HÀNH TRÌNH MỘT TIN ĐỒN BIẾN THÀNH NỖI ÁM ẢNH

Khoảng đầu tháng 4 năm 2005, tại nhiều tỉnh miền Tây Nam Bộ bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ rất lạ lùng. Ban đầu, nó chỉ là vài câu chuyện được truyền miệng ngoài chợ, trong quán cà phê ven đường hay trên những chuyến xe khách chạy giữa các tỉnh. Người này kể cho người kia nghe rằng ở Sóc Trăng vừa xuất hiện một người đàn bà kỳ dị, thường mặc đồ đỏ, đi lang thang vào ban đêm và có liên quan tới những chuyện rất đáng sợ.

Không ai biết người phụ nữ đó tên gì, không ai xác nhận đã thật sự nhìn thấy tận mắt. Nhưng càng về sau, câu chuyện lại càng được kể với nhiều chi tiết khác nhau. Có nơi nói bà ta xuất hiện gần trường học, có nơi bảo bà ta từng bị công an truy đuổi rồi biến mất. Thậm chí chỉ sau vài ngày, tin đồn bắt đầu lan sang những tỉnh khác như Cần Thơ, Kiên Giang rồi tiếp tục trôi dọc miền Trung.

Điều kỳ lạ là dù không có bất kỳ vụ án nào được xác nhận, nỗi sợ ấy vẫn lan rất nhanh. Chỉ trong thời gian ngắn, một lời đồn không rõ nguồn gốc đã biến thành cơn hoảng loạn tập thể ở nhiều địa phương.

Khi công an các tỉnh bắt đầu vào cuộc xác minh, họ phát hiện thứ đang lan truyền không còn là một câu chuyện đơn lẻ nữa. Mỗi nơi lại có một phiên bản khác nhau, mỗi người kể lại đều thêm vào vài chi tiết mới. Và càng nhiều người kể, “người đàn bà áo đỏ” ấy lại càng trở nên đáng sợ hơn.

Chào các bạn, đêm nay Mèo Đen sẽ cùng các bạn nhìn lại vụ “Bà già áo đỏ”, một trong những cơn hoảng loạn tập thể lớn nhất từng lan rộng ở miền Tây, miền Trung đầu những năm 2000, từ lúc chỉ là một lời đồn nhỏ ở miền Tây cho tới khi biến thành nỗi ám ảnh phủ khắp trường học, khu công nghiệp và nhiều tỉnh thành trong suốt nhiều tháng trời.

Giờ thì chúng ta bắt đầu thôi.

-----

KHỞI NGUỒN TỪ “ĐỨA TRẺ RỒNG”

Tháng 3 năm 2005, tại huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, người dân bắt đầu truyền tai nhau về một “đứa trẻ rồng” vừa xuất hiện trong vùng. Tin đồn lan rất nhanh với những chi tiết ngày càng ly kỳ: đứa bé có da mọc vảy như cá, mắt đỏ không có tròng đen, trên đầu mọc sừng, miệng giống hệt miệng rồng. Có người còn kể rằng ánh mắt của đứa trẻ khiến người khác ngất xỉu.

Chỉ trong vài ngày, hàng đoàn người từ nhiều nơi kéo về huyện Mỹ Xuyên để tận mắt nhìn “người rồng”. Con đường nhỏ dẫn vào nhà đứa bé đông nghẹt xe máy. Người dân hai bên đường bắt đầu tranh thủ giữ xe, bán nước, bán đồ ăn cho khách hiếu kỳ. Một câu chuyện kỳ dị ở vùng quê nhanh chóng bị biến thành hiện tượng mê tín tập thể.

Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Đứa trẻ ấy tên là Lý S.N, sinh năm 2004 trong một gia đình Khmer nghèo. Em mắc bệnh vảy cá bẩm sinh cùng nhiều dị tật khác khiến da toàn thân bong tróc, mắt đỏ và khuôn mặt biến dạng. Hai “cái sừng” mà người ta đồn đại thực chất chỉ là những khối u nhỏ trên đầu bị tóc bết lại. Em bé thường xuyên đ.a.u đ.ớ.n vì viêm phổi nặng, cơ thể l.ở l.o.é.t và gần như phải sống trong tình trạng kiệt sức.

Nhưng đám đông không nhìn thấy một đứa trẻ bệnh tật. Họ nhìn thấy thứ mà họ muốn tin. Chính từ đây, mảnh đất cho những tin đồn kinh dị bắt đầu hình thành.

Khi câu chuyện “người rồng” còn chưa lắng xuống, một lời đồn mới xuất hiện: có một người đàn bà từ tận Cà Mau kéo lên Sóc Trăng chỉ để tìm ăn thịt “đứa trẻ rồng”. Nhưng vì đứa bé đã được đưa lên TP.HCM điều trị, người đàn bà ấy bắt đầu đi tìm những đứa trẻ khác để thay thế.

Và từ khoảnh khắc đó, “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” ra đời.

-----

TIN ĐỒN BẮT ĐẦU NUỐT CHỬNG SÓC TRĂNG

Đầu tháng 4 năm 2005, khắp thị xã Sóc Trăng bắt đầu lan truyền những câu chuyện đáng sợ về một người phụ nữ lớn tuổi bí ẩn chuyên ă.n t.h.ị.t trẻ con. Không ai biết bà ta từ đâu tới, nhưng ai cũng “nghe nói” có người tận mắt nhìn thấy.

Người ta kể rằng bà ta thích n.ộ.i t.ạ.n.g trẻ nhỏ. Có người nói bà ta mặc đồ đỏ kín mít, bịt khẩu trang đỏ, đi lang thang quanh các trường học vào buổi chiều. Có người còn chắc chắn rằng bà ta có thể bay, có phép tàng hình và biến mất sau khi bị công an bắt.

Những câu chuyện ấy không nằm yên trong vài cuộc nói chuyện phiếm. Chúng len lỏi vào từng gia đình, nhiều nhà ở vùng ven bắt đầu đóng kín cửa từ chiều tối. Có người treo xương rồng trước cửa vì tin rằng “m.a l.a.i” sợ loại cây này. Trẻ con bị cấm ra ngoài sau 6 giờ tối. Người lớn nhìn bất kỳ phụ nữ lạ mặt nào cũng bằng ánh mắt nghi ngờ.

Rồi đến tối ngày 3 tháng 4 năm 2005, một tin mới bùng nổ khắp Sóc Trăng: công an phường 1 đã bắt được “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, chỉ trong thời gian ngắn, hàng ngàn người kéo tới trước trụ sở công an phường để xem mặt “ác quỷ”. Đám đông chen kín cả tuyến đường, giao thông gần như tê liệt. Công an phải rất vất vả mới giữ được trật tự.

Nhưng bên trong trụ sở không hề có “m.a l.a.i” nào cả. Công an buộc phải cho đại diện người dân vào tận nơi kiểm tra để chứng minh không có ai bị bắt. Nhưng ngay cả khi những người đó bước ra xác nhận bên trong không có “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, nhiều người vẫn không tin. Họ tiếp tục đứng chờ ngoài đường tới tận nửa đêm, như thể chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi, con q.u.ỷ sẽ lộ diện.

Điều đáng sợ lúc này không còn là nội dung tin đồn nữa. Điều đáng sợ là tâm lý đám đông đã bắt đầu vượt khỏi lý trí.

-----

CẦN THƠ VÀ “CON M.A L.A.I” TRONG NGÔI CHÙA

Giữa lúc Sóc Trăng còn hỗn loạn vì tin đồn, câu chuyện tiếp tục trôi dọc miền Tây và cập bến Cần Thơ.

Giữa tháng 4 năm 2005, người dân bắt đầu kháo nhau rằng “m.a l.a.i ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” đã trốn lên Cần Thơ và đang ẩn náu trong một ngôi chùa ở phường Long Tuyền, quận Bình Thủy. Tin đồn lần này còn kinh dị hơn: cảnh sát 113 đã bắt được bà ta nhưng khi đưa về đồn, người đàn bà đột nhiên biến mất, chỉ còn lại chiếc còng số 8.

Câu chuyện ấy lan với tốc độ chóng mặt, nhiều phụ huynh ở Cần Thơ cho con nghỉ học, có gia đình gửi con về quê lánh nạn. Một số trường học bắt đầu xuất hiện cảnh học sinh tụm lại bàn tán về “m.a l.a.i”, thậm chí nhiều cán bộ công chức cũng tham gia kể lại câu chuyện với vẻ đầy chắc chắn.

Người ta tiếp tục thêm thắt chi tiết. Có phiên bản nói người đàn bà vừa sinh con xong thì phát đ.i.ê.n, m.o.i b.ụ.n.g con mình ă.n n.ộ.i t.ạ.n.g, có phiên bản khác kể rằng bà ta đã s.á.t h.ạ.i học sinh tiểu học ở Sóc Trăng trước khi bỏ trốn lên Cần Thơ.

Rồi ngày 16 tháng 4, hàng trăm người kéo tới chùa Hưng Thọ Tự sau khi nghe tin “m.a l.a.i” đang ở trong đó. Sự thật phía sau lại hoàn toàn khác, một phụ nữ khoảng ngoài hai mươi, có dấu hiệu tâm thần, đã lang thang vào chùa xin ăn. Trong lúc tắm giặt và tranh cãi với người làm công quả, cô này liếm vào cổ người kia khiến nạn nhân hoảng sợ, chạy ra ngoài tri hô rằng có “m.a l.a.i muốn m.o.i t.i.m”

Chỉ một tiếng hét ấy đã đủ tạo ra cơn cuồng loạn. Người dân kéo tới vây kín ngôi chùa. Công an phải đưa người phụ nữ về trụ sở bảo vệ vì lo đám đông sẽ tấn công cô. Nhưng với nhiều người, việc công an đưa cô đi lại càng giống một “bằng chứng” rằng con q.u.ỷ thật sự tồn tại.

-----

KHI TRẺ CON BẮT ĐẦU SỢ MÀU ĐỎ

Từ Cần Thơ, tin đồn tiếp tục lan sang Kiên Giang và bắt đầu tạo ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Ngày 20 tháng 4 năm 2005, tại trường THCS Mỹ Hưng ở huyện Hòn Đất, một phụ nữ đến đón con và trong lúc đứng ngoài sân trường đã kể cho học sinh nghe rằng trong nhà vệ sinh có “hai x.á.c c.h.e.t nữ sinh” và một “bà già đang x.é t.h.ị.t ă.n”

Không ai kiểm chứng, không ai nhìn thấy tận mắt. Nhưng chỉ khoảng mười lăm phút sau, hơn ba trăm học sinh trong trường đồng loạt hoảng loạn bỏ chạy. Nhiều em khóc thét lao ra quốc lộ, có em chui đại vào nhà dân để trốn. Một học sinh lớp 1 bị ngã gãy tay trong lúc tháo chạy. Hàng trăm phụ huynh nghe tin cũng kéo tới trường khiến giao thông tắc nghẽn hàng giờ.

Điều kinh khủng nhất là sau đó, nỗi sợ tiếp tục lan rộng sang các xã khác. Nhiều phụ huynh xin cho con nghỉ học vì sợ “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” xuất hiện gần trường.

Rồi từ đâu đó, một chi tiết mới được thêm vào: con q.u.ỷ đặc biệt thích màu đỏ. Và từ khoảnh khắc ấy, chiếc khăn quàng đỏ của học sinh tiểu học bắt đầu trở thành thứ đáng sợ. Nhiều đứa trẻ tới cổng trường mới dám quàng khăn rồi tháo ra ngay sau giờ học. Có em về nhà lục tung tủ quần áo để đốt hết áo đỏ, có nơi học sinh không dám mang cặp sách màu đỏ vì sợ bị “đánh dấu”.

Một tin đồn vô hình bắt đầu can thiệp trực tiếp vào đời sống hàng ngày của hàng ngàn gia đình.

-----

LONG AN VÀ “NGƯỜI ĐÀN BÀ RĂNG NANH”

Đến tháng 5 năm 2005, cơn sốt “bà già áo đỏ” lan tới Long An và bắt đầu biến dạng thành một phiên bản còn đáng sợ hơn.

Tại khu công nghiệp Bến Lức, người ta truyền tai nhau rằng có một người đàn bà bịt kín mặt tới xin việc ở công ty Ching Luh. Khi bảo vệ yêu cầu mở khăn che mặt, bà ta lộ ra hai chiếc răng nanh dài như q.u.ỷ d.ữ khiến nhiều người ngất xỉu.

Từ một chi tiết tưởng tượng đó, hàng loạt dị bản tiếp tục sinh ra. Có người nói bà ta chuyên bắt phụ nữ trẻ để h.ú.t m.á.u, có người khẳng định bà ta có thể bay trên không vào ban đêm, có người còn kể đã tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g t.r.ắ.n.g của nạn nhân trong bụi cây.

Không ai kiểm chứng bất kỳ điều gì, nhưng nỗi sợ vẫn lan rất nhanh. Công nhân nữ đi ca tối phải nhờ người nhà tới đón. Phụ nữ đóng kín cửa sau khi trời tối. Nhiều học sinh nghỉ học vì sợ “bà già răng nanh”. Trong khi đó, bảo vệ công ty Ching Luh liên tục khẳng định chưa từng có người phụ nữ nào như vậy tới xin việc.

Nhưng khi tâm lý hoảng loạn đã hình thành, sự thật không còn là thứ người ta muốn nghe nữa.

-----

CƠN ÁM ẢNH LAN RA MIỀN TRUNG

Tưởng như tin đồn sẽ dừng lại ở miền Tây, nhưng tới cuối năm 2005, “bà già áo đỏ” tiếp tục xuất hiện ở miền Trung với một phiên bản mới.

Lần này, câu chuyện bắt đầu bằng chi tiết: một người phụ nữ c.h.e.t đi rồi sống lại sau khi bị mèo nhảy qua xác. Sau khi hồi sinh, bà ta nằng nặc đòi ăn nội tạng sống. Người chồng đi mua nội tạng heo về nhưng khi quay lại thì phát hiện vợ đã m.o.i t.i.m g.a.n hai đứa con mình để ăn.

Từ Kon Tum, Gia Lai, câu chuyện lan xuống Quảng Nam, Huế, Quảng Trị rồi Đà Nẵng. Điểm chung ở tất cả những nơi ấy là học sinh bắt đầu hoảng sợ màu đỏ.

Nhiều em không dám đeo khăn quàng đỏ tới trường. Có trường phải họp khẩn để trấn an học sinh. Ở Đà Nẵng, một bà cụ đi quét rác từng bị học sinh ném đá chỉ vì bị nghi là “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nỗi sợ lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi logic thông thường.

-----

HÀNH TRÌNH TRUY TÌM “CON Q.U.Ỷ KHÔNG TỒN TẠI”

Trong suốt nhiều tháng, công an ở nhiều tỉnh thành liên tục phải vào cuộc bác bỏ tin đồn. Từ Sóc Trăng, Cần Thơ, Kiên Giang tới Long An, các cơ quan chức năng đều tổ chức họp báo, phát loa tuyên truyền, giải thích cho người dân rằng không hề tồn tại “bà già áo đỏ ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tin đồn không có một nguồn duy nhất. Người này nghe từ người kia, người kia lại thêm một chi tiết mới. Chỉ sau vài lần truyền miệng, câu chuyện đã biến dạng hoàn toàn.

Khi công an huyện Hòn Đất điều tra vụ học sinh hoảng loạn ở trường Mỹ Hưng, họ tìm ra người trực tiếp kể câu chuyện gây ra sự việc là Nguyễn Thị Nga. Tuy nhiên, do bà Nga nhận thức hạn chế, không biết chữ và thành khẩn nhận lỗi, cơ quan chức năng thời điểm đó không truy cứu trách nhiệm hình sự mà chủ yếu nhắc nhở, giáo dục và yêu cầu công khai xin lỗi người dân địa phương.

Tin đồn giống như một sinh vật vô hình. Nó không cần chứng cứ để tồn tại, mà sống nhờ nỗi sợ. Và đó mới là điều đáng sợ nhất của toàn bộ câu chuyện này.

-----

HỒI KẾT

Đến cuối năm 2005, sau nhiều tháng lan rộng qua hàng loạt tỉnh thành, vụ việc "Bà già áo đỏ" cuối cùng cũng dần lắng xuống. Sau tất cả những nỗi sợ từng khiến hàng ngàn người hoang mang, thứ tồn tại thật sự chỉ là những câu chuyện truyền miệng bị bóp méo qua vô số lần kể lại.

Đây được xem là một trong những hiện tượng hoảng loạn tập thể hiếm hoi từng lan rộng ở Việt Nam đầu những năm 2000, trong thời điểm mạng xã hội còn chưa bùng nổ. Tin đồn khi ấy không lan bằng mạng xã hội như hiện nay, mà bằng những lời thì thầm ngoài chợ, những câu chuyện trên xe đò, trong sân trường, trong quán nước hay qua những cuộc gọi điện thoại giữa người thân với nhau.

Suốt nhiều năm sau đó, câu chuyện này gần như biến mất khỏi báo chí nhưng lại không hề biến mất khỏi ký ức của rất nhiều người từng sống ở miền Tây giai đoạn ấy. Với thế hệ 8X, 9X ở nhiều tỉnh thành, “Bà già áo đỏ” dần trở thành một dạng truyền thuyết đô thị. Nhiều người sau này lớn lên vẫn nhớ cảm giác từng sợ không dám đi học một mình, từng né tránh những người mặc đồ đỏ hay từng tin rằng ngoài kia thật sự có một “con q.u.ỷ” đang lang thang giữa đời thường.

Năm 2025, điện ảnh Việt xuất hiện bộ phim kinh dị “Út Lan: Oán linh giữ của”, tác phẩm được giới thiệu lấy cảm hứng từ hình tượng “Bà già áo đỏ”, tin đồn từng gây hoang mang ở nhiều tỉnh miền Tây năm 2005. Dù không dựng lại nguyên vụ việc ngoài đời, bộ phim vẫn sử dụng nhiều chi tiết gợi nhớ tới nỗi sợ tập thể quanh người đàn bà mặc đồ đỏ từng lan truyền suốt một thời gian dài.
JzHT7XT.jpg


-----
Súc vật lừa tộc, dân ngu cu đen cứ thế này cái đảng cướp còn lâu lắm mới sụp :vozvn (20):
Phạt 7tr 5 vì đưa tin đồn thất thiệt.
Cần truy vết lại năm 2000 để phạt
 
Có vụ ma nhớt ..nó cởi truồng bôi nhớt toàn thân..rình chị em đi đái ..lao vào địt...nhờ có dầu mà nó vào thun thút...dân rình thì ko tóm đc nó vì trơn quá
 
Hồi đó học cấp 2 dm nó đồn con quỷ đang ở Nha trang đang ăn sạch dân ở đó,giờ đang ra phía bắc cứ thấy màu đỏ là nhào vô ăn..dm làm tao sợ té đái..
 
may ngày đấy đéo có luật 7,5 củ. ma thì đéo làm cả nhà nhịn đói được chứ ma áo xanh thì cho cả nhà mày chết đói 2 tháng luôn
 
"BÀ GIÀ ÁO ĐỎ" - CƠN HOẢNG LOẠN TẬP THỂ LỚN NHẤT MIỀN TÂY NĂM 2005 VÀ HÀNH TRÌNH MỘT TIN ĐỒN BIẾN THÀNH NỖI ÁM ẢNH

Khoảng đầu tháng 4 năm 2005, tại nhiều tỉnh miền Tây Nam Bộ bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ rất lạ lùng. Ban đầu, nó chỉ là vài câu chuyện được truyền miệng ngoài chợ, trong quán cà phê ven đường hay trên những chuyến xe khách chạy giữa các tỉnh. Người này kể cho người kia nghe rằng ở Sóc Trăng vừa xuất hiện một người đàn bà kỳ dị, thường mặc đồ đỏ, đi lang thang vào ban đêm và có liên quan tới những chuyện rất đáng sợ.

Không ai biết người phụ nữ đó tên gì, không ai xác nhận đã thật sự nhìn thấy tận mắt. Nhưng càng về sau, câu chuyện lại càng được kể với nhiều chi tiết khác nhau. Có nơi nói bà ta xuất hiện gần trường học, có nơi bảo bà ta từng bị công an truy đuổi rồi biến mất. Thậm chí chỉ sau vài ngày, tin đồn bắt đầu lan sang những tỉnh khác như Cần Thơ, Kiên Giang rồi tiếp tục trôi dọc miền Trung.

Điều kỳ lạ là dù không có bất kỳ vụ án nào được xác nhận, nỗi sợ ấy vẫn lan rất nhanh. Chỉ trong thời gian ngắn, một lời đồn không rõ nguồn gốc đã biến thành cơn hoảng loạn tập thể ở nhiều địa phương.

Khi công an các tỉnh bắt đầu vào cuộc xác minh, họ phát hiện thứ đang lan truyền không còn là một câu chuyện đơn lẻ nữa. Mỗi nơi lại có một phiên bản khác nhau, mỗi người kể lại đều thêm vào vài chi tiết mới. Và càng nhiều người kể, “người đàn bà áo đỏ” ấy lại càng trở nên đáng sợ hơn.

Chào các bạn, đêm nay Mèo Đen sẽ cùng các bạn nhìn lại vụ “Bà già áo đỏ”, một trong những cơn hoảng loạn tập thể lớn nhất từng lan rộng ở miền Tây, miền Trung đầu những năm 2000, từ lúc chỉ là một lời đồn nhỏ ở miền Tây cho tới khi biến thành nỗi ám ảnh phủ khắp trường học, khu công nghiệp và nhiều tỉnh thành trong suốt nhiều tháng trời.

Giờ thì chúng ta bắt đầu thôi.

-----

KHỞI NGUỒN TỪ “ĐỨA TRẺ RỒNG”

Tháng 3 năm 2005, tại huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, người dân bắt đầu truyền tai nhau về một “đứa trẻ rồng” vừa xuất hiện trong vùng. Tin đồn lan rất nhanh với những chi tiết ngày càng ly kỳ: đứa bé có da mọc vảy như cá, mắt đỏ không có tròng đen, trên đầu mọc sừng, miệng giống hệt miệng rồng. Có người còn kể rằng ánh mắt của đứa trẻ khiến người khác ngất xỉu.

Chỉ trong vài ngày, hàng đoàn người từ nhiều nơi kéo về huyện Mỹ Xuyên để tận mắt nhìn “người rồng”. Con đường nhỏ dẫn vào nhà đứa bé đông nghẹt xe máy. Người dân hai bên đường bắt đầu tranh thủ giữ xe, bán nước, bán đồ ăn cho khách hiếu kỳ. Một câu chuyện kỳ dị ở vùng quê nhanh chóng bị biến thành hiện tượng mê tín tập thể.

Nhưng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Đứa trẻ ấy tên là Lý S.N, sinh năm 2004 trong một gia đình Khmer nghèo. Em mắc bệnh vảy cá bẩm sinh cùng nhiều dị tật khác khiến da toàn thân bong tróc, mắt đỏ và khuôn mặt biến dạng. Hai “cái sừng” mà người ta đồn đại thực chất chỉ là những khối u nhỏ trên đầu bị tóc bết lại. Em bé thường xuyên đ.a.u đ.ớ.n vì viêm phổi nặng, cơ thể l.ở l.o.é.t và gần như phải sống trong tình trạng kiệt sức.

Nhưng đám đông không nhìn thấy một đứa trẻ bệnh tật. Họ nhìn thấy thứ mà họ muốn tin. Chính từ đây, mảnh đất cho những tin đồn kinh dị bắt đầu hình thành.

Khi câu chuyện “người rồng” còn chưa lắng xuống, một lời đồn mới xuất hiện: có một người đàn bà từ tận Cà Mau kéo lên Sóc Trăng chỉ để tìm ăn thịt “đứa trẻ rồng”. Nhưng vì đứa bé đã được đưa lên TP.HCM điều trị, người đàn bà ấy bắt đầu đi tìm những đứa trẻ khác để thay thế.

Và từ khoảnh khắc đó, “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” ra đời.

-----

TIN ĐỒN BẮT ĐẦU NUỐT CHỬNG SÓC TRĂNG

Đầu tháng 4 năm 2005, khắp thị xã Sóc Trăng bắt đầu lan truyền những câu chuyện đáng sợ về một người phụ nữ lớn tuổi bí ẩn chuyên ă.n t.h.ị.t trẻ con. Không ai biết bà ta từ đâu tới, nhưng ai cũng “nghe nói” có người tận mắt nhìn thấy.

Người ta kể rằng bà ta thích n.ộ.i t.ạ.n.g trẻ nhỏ. Có người nói bà ta mặc đồ đỏ kín mít, bịt khẩu trang đỏ, đi lang thang quanh các trường học vào buổi chiều. Có người còn chắc chắn rằng bà ta có thể bay, có phép tàng hình và biến mất sau khi bị công an bắt.

Những câu chuyện ấy không nằm yên trong vài cuộc nói chuyện phiếm. Chúng len lỏi vào từng gia đình, nhiều nhà ở vùng ven bắt đầu đóng kín cửa từ chiều tối. Có người treo xương rồng trước cửa vì tin rằng “m.a l.a.i” sợ loại cây này. Trẻ con bị cấm ra ngoài sau 6 giờ tối. Người lớn nhìn bất kỳ phụ nữ lạ mặt nào cũng bằng ánh mắt nghi ngờ.

Rồi đến tối ngày 3 tháng 4 năm 2005, một tin mới bùng nổ khắp Sóc Trăng: công an phường 1 đã bắt được “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, chỉ trong thời gian ngắn, hàng ngàn người kéo tới trước trụ sở công an phường để xem mặt “ác quỷ”. Đám đông chen kín cả tuyến đường, giao thông gần như tê liệt. Công an phải rất vất vả mới giữ được trật tự.

Nhưng bên trong trụ sở không hề có “m.a l.a.i” nào cả. Công an buộc phải cho đại diện người dân vào tận nơi kiểm tra để chứng minh không có ai bị bắt. Nhưng ngay cả khi những người đó bước ra xác nhận bên trong không có “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”, nhiều người vẫn không tin. Họ tiếp tục đứng chờ ngoài đường tới tận nửa đêm, như thể chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi, con q.u.ỷ sẽ lộ diện.

Điều đáng sợ lúc này không còn là nội dung tin đồn nữa. Điều đáng sợ là tâm lý đám đông đã bắt đầu vượt khỏi lý trí.

-----

CẦN THƠ VÀ “CON M.A L.A.I” TRONG NGÔI CHÙA

Giữa lúc Sóc Trăng còn hỗn loạn vì tin đồn, câu chuyện tiếp tục trôi dọc miền Tây và cập bến Cần Thơ.

Giữa tháng 4 năm 2005, người dân bắt đầu kháo nhau rằng “m.a l.a.i ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” đã trốn lên Cần Thơ và đang ẩn náu trong một ngôi chùa ở phường Long Tuyền, quận Bình Thủy. Tin đồn lần này còn kinh dị hơn: cảnh sát 113 đã bắt được bà ta nhưng khi đưa về đồn, người đàn bà đột nhiên biến mất, chỉ còn lại chiếc còng số 8.

Câu chuyện ấy lan với tốc độ chóng mặt, nhiều phụ huynh ở Cần Thơ cho con nghỉ học, có gia đình gửi con về quê lánh nạn. Một số trường học bắt đầu xuất hiện cảnh học sinh tụm lại bàn tán về “m.a l.a.i”, thậm chí nhiều cán bộ công chức cũng tham gia kể lại câu chuyện với vẻ đầy chắc chắn.

Người ta tiếp tục thêm thắt chi tiết. Có phiên bản nói người đàn bà vừa sinh con xong thì phát đ.i.ê.n, m.o.i b.ụ.n.g con mình ă.n n.ộ.i t.ạ.n.g, có phiên bản khác kể rằng bà ta đã s.á.t h.ạ.i học sinh tiểu học ở Sóc Trăng trước khi bỏ trốn lên Cần Thơ.

Rồi ngày 16 tháng 4, hàng trăm người kéo tới chùa Hưng Thọ Tự sau khi nghe tin “m.a l.a.i” đang ở trong đó. Sự thật phía sau lại hoàn toàn khác, một phụ nữ khoảng ngoài hai mươi, có dấu hiệu tâm thần, đã lang thang vào chùa xin ăn. Trong lúc tắm giặt và tranh cãi với người làm công quả, cô này liếm vào cổ người kia khiến nạn nhân hoảng sợ, chạy ra ngoài tri hô rằng có “m.a l.a.i muốn m.o.i t.i.m”

Chỉ một tiếng hét ấy đã đủ tạo ra cơn cuồng loạn. Người dân kéo tới vây kín ngôi chùa. Công an phải đưa người phụ nữ về trụ sở bảo vệ vì lo đám đông sẽ tấn công cô. Nhưng với nhiều người, việc công an đưa cô đi lại càng giống một “bằng chứng” rằng con q.u.ỷ thật sự tồn tại.

-----

KHI TRẺ CON BẮT ĐẦU SỢ MÀU ĐỎ

Từ Cần Thơ, tin đồn tiếp tục lan sang Kiên Giang và bắt đầu tạo ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều.

Ngày 20 tháng 4 năm 2005, tại trường THCS Mỹ Hưng ở huyện Hòn Đất, một phụ nữ đến đón con và trong lúc đứng ngoài sân trường đã kể cho học sinh nghe rằng trong nhà vệ sinh có “hai x.á.c c.h.e.t nữ sinh” và một “bà già đang x.é t.h.ị.t ă.n”

Không ai kiểm chứng, không ai nhìn thấy tận mắt. Nhưng chỉ khoảng mười lăm phút sau, hơn ba trăm học sinh trong trường đồng loạt hoảng loạn bỏ chạy. Nhiều em khóc thét lao ra quốc lộ, có em chui đại vào nhà dân để trốn. Một học sinh lớp 1 bị ngã gãy tay trong lúc tháo chạy. Hàng trăm phụ huynh nghe tin cũng kéo tới trường khiến giao thông tắc nghẽn hàng giờ.

Điều kinh khủng nhất là sau đó, nỗi sợ tiếp tục lan rộng sang các xã khác. Nhiều phụ huynh xin cho con nghỉ học vì sợ “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i” xuất hiện gần trường.

Rồi từ đâu đó, một chi tiết mới được thêm vào: con q.u.ỷ đặc biệt thích màu đỏ. Và từ khoảnh khắc ấy, chiếc khăn quàng đỏ của học sinh tiểu học bắt đầu trở thành thứ đáng sợ. Nhiều đứa trẻ tới cổng trường mới dám quàng khăn rồi tháo ra ngay sau giờ học. Có em về nhà lục tung tủ quần áo để đốt hết áo đỏ, có nơi học sinh không dám mang cặp sách màu đỏ vì sợ bị “đánh dấu”.

Một tin đồn vô hình bắt đầu can thiệp trực tiếp vào đời sống hàng ngày của hàng ngàn gia đình.

-----

LONG AN VÀ “NGƯỜI ĐÀN BÀ RĂNG NANH”

Đến tháng 5 năm 2005, cơn sốt “bà già áo đỏ” lan tới Long An và bắt đầu biến dạng thành một phiên bản còn đáng sợ hơn.

Tại khu công nghiệp Bến Lức, người ta truyền tai nhau rằng có một người đàn bà bịt kín mặt tới xin việc ở công ty Ching Luh. Khi bảo vệ yêu cầu mở khăn che mặt, bà ta lộ ra hai chiếc răng nanh dài như q.u.ỷ d.ữ khiến nhiều người ngất xỉu.

Từ một chi tiết tưởng tượng đó, hàng loạt dị bản tiếp tục sinh ra. Có người nói bà ta chuyên bắt phụ nữ trẻ để h.ú.t m.á.u, có người khẳng định bà ta có thể bay trên không vào ban đêm, có người còn kể đã tìm thấy bộ x.ư.ơ.n.g t.r.ắ.n.g của nạn nhân trong bụi cây.

Không ai kiểm chứng bất kỳ điều gì, nhưng nỗi sợ vẫn lan rất nhanh. Công nhân nữ đi ca tối phải nhờ người nhà tới đón. Phụ nữ đóng kín cửa sau khi trời tối. Nhiều học sinh nghỉ học vì sợ “bà già răng nanh”. Trong khi đó, bảo vệ công ty Ching Luh liên tục khẳng định chưa từng có người phụ nữ nào như vậy tới xin việc.

Nhưng khi tâm lý hoảng loạn đã hình thành, sự thật không còn là thứ người ta muốn nghe nữa.

-----

CƠN ÁM ẢNH LAN RA MIỀN TRUNG

Tưởng như tin đồn sẽ dừng lại ở miền Tây, nhưng tới cuối năm 2005, “bà già áo đỏ” tiếp tục xuất hiện ở miền Trung với một phiên bản mới.

Lần này, câu chuyện bắt đầu bằng chi tiết: một người phụ nữ c.h.e.t đi rồi sống lại sau khi bị mèo nhảy qua xác. Sau khi hồi sinh, bà ta nằng nặc đòi ăn nội tạng sống. Người chồng đi mua nội tạng heo về nhưng khi quay lại thì phát hiện vợ đã m.o.i t.i.m g.a.n hai đứa con mình để ăn.

Từ Kon Tum, Gia Lai, câu chuyện lan xuống Quảng Nam, Huế, Quảng Trị rồi Đà Nẵng. Điểm chung ở tất cả những nơi ấy là học sinh bắt đầu hoảng sợ màu đỏ.

Nhiều em không dám đeo khăn quàng đỏ tới trường. Có trường phải họp khẩn để trấn an học sinh. Ở Đà Nẵng, một bà cụ đi quét rác từng bị học sinh ném đá chỉ vì bị nghi là “bà già ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nỗi sợ lúc này đã hoàn toàn thoát khỏi logic thông thường.

-----

HÀNH TRÌNH TRUY TÌM “CON Q.U.Ỷ KHÔNG TỒN TẠI”

Trong suốt nhiều tháng, công an ở nhiều tỉnh thành liên tục phải vào cuộc bác bỏ tin đồn. Từ Sóc Trăng, Cần Thơ, Kiên Giang tới Long An, các cơ quan chức năng đều tổ chức họp báo, phát loa tuyên truyền, giải thích cho người dân rằng không hề tồn tại “bà già áo đỏ ă.n t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i”

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tin đồn không có một nguồn duy nhất. Người này nghe từ người kia, người kia lại thêm một chi tiết mới. Chỉ sau vài lần truyền miệng, câu chuyện đã biến dạng hoàn toàn.

Khi công an huyện Hòn Đất điều tra vụ học sinh hoảng loạn ở trường Mỹ Hưng, họ tìm ra người trực tiếp kể câu chuyện gây ra sự việc là Nguyễn Thị Nga. Tuy nhiên, do bà Nga nhận thức hạn chế, không biết chữ và thành khẩn nhận lỗi, cơ quan chức năng thời điểm đó không truy cứu trách nhiệm hình sự mà chủ yếu nhắc nhở, giáo dục và yêu cầu công khai xin lỗi người dân địa phương.

Tin đồn giống như một sinh vật vô hình. Nó không cần chứng cứ để tồn tại, mà sống nhờ nỗi sợ. Và đó mới là điều đáng sợ nhất của toàn bộ câu chuyện này.

-----

HỒI KẾT

Đến cuối năm 2005, sau nhiều tháng lan rộng qua hàng loạt tỉnh thành, vụ việc "Bà già áo đỏ" cuối cùng cũng dần lắng xuống. Sau tất cả những nỗi sợ từng khiến hàng ngàn người hoang mang, thứ tồn tại thật sự chỉ là những câu chuyện truyền miệng bị bóp méo qua vô số lần kể lại.

Đây được xem là một trong những hiện tượng hoảng loạn tập thể hiếm hoi từng lan rộng ở Việt Nam đầu những năm 2000, trong thời điểm mạng xã hội còn chưa bùng nổ. Tin đồn khi ấy không lan bằng mạng xã hội như hiện nay, mà bằng những lời thì thầm ngoài chợ, những câu chuyện trên xe đò, trong sân trường, trong quán nước hay qua những cuộc gọi điện thoại giữa người thân với nhau.

Suốt nhiều năm sau đó, câu chuyện này gần như biến mất khỏi báo chí nhưng lại không hề biến mất khỏi ký ức của rất nhiều người từng sống ở miền Tây giai đoạn ấy. Với thế hệ 8X, 9X ở nhiều tỉnh thành, “Bà già áo đỏ” dần trở thành một dạng truyền thuyết đô thị. Nhiều người sau này lớn lên vẫn nhớ cảm giác từng sợ không dám đi học một mình, từng né tránh những người mặc đồ đỏ hay từng tin rằng ngoài kia thật sự có một “con q.u.ỷ” đang lang thang giữa đời thường.

Năm 2025, điện ảnh Việt xuất hiện bộ phim kinh dị “Út Lan: Oán linh giữ của”, tác phẩm được giới thiệu lấy cảm hứng từ hình tượng “Bà già áo đỏ”, tin đồn từng gây hoang mang ở nhiều tỉnh miền Tây năm 2005. Dù không dựng lại nguyên vụ việc ngoài đời, bộ phim vẫn sử dụng nhiều chi tiết gợi nhớ tới nỗi sợ tập thể quanh người đàn bà mặc đồ đỏ từng lan truyền suốt một thời gian dài.
JzHT7XT.jpg


-----
Súc vật lừa tộc, dân ngu cu đen cứ thế này cái đảng cướp còn lâu lắm mới sụp :vozvn (20):
ông zà áo đỏ @Thích Chân Quang
 
Top