Áo đỏ không đã đáng sợ rồi.
Thêm cái sao vàng trên áo là x10 nổi sợ.
Cầm thêm cái búa, cái liềm là x100 nổi sợ.
Đội thêm cái nón cối đảm bảo x1000 nổi sợ.
Áo đỏ không đã đáng sợ rồi.
Thêm cái sao vàng trên áo là x10 nổi sợ.
Cầm thêm cái búa, cái liềm là x100 nổi sợ.
Đội thêm cái nón cối đảm bảo x1000 nổi sợ.
Nếu Việt Nam có "Bà già áo đỏ" thì Nhật Bản có một phiên bản kinh dị không kém, gây ra sự hoảng loạn có thật trên toàn quốc vào mùa xuân và mùa hè năm 1979.
Tin đồn: Người ta đồn rằng có một người phụ nữ mặc áo choàng thường là màu đỏ hoặc nâu, đeo khẩu trang y tế trắng che kín nửa khuôn mặt lang thang trên phố vào chiều tối. Bà ta sẽ chặn những đứa trẻ lại và hỏi: "Tôi có đẹp không?". Dù trả lời thế nào, nạn nhân cũng sẽ gặp kết cục bi thảm bởi một chiếc kéo khổng lồ giấu trong áo choàng.
Cơn hoảng loạn thực tế: Giống hệt Sóc Trăng hay Kiên Giang, tin đồn này lan nhanh như cháy rừng qua các trường tiểu học và trung học ở Nhật Bản, bắt đầu từ tỉnh Gifu. Học sinh hoảng sợ tột độ, từ chối ra ngoài đường.
Chính quyền can thiệp: Sự việc nghiêm trọng đến mức cảnh sát Nhật Bản phải tăng cường xe tuần tra trên các con phố. Nhiều trường học ra quy định học sinh phải về nhà theo nhóm lớn, và giáo viên được yêu cầu phải hộ tống học sinh về tận cửa nhà. Mọi người phụ nữ đeo khẩu trang trên phố đều bị nhìn bằng ánh mắt kinh hãi, dù vào thời điểm đó việc đeo khẩu trang vì dị ứng phấn hoa ở Nhật là cực kỳ bình thường. Cuối cùng, cơn sốt này tự xẹp xuống vào cuối năm 1979 mà không có bất kỳ vụ án nào được ghi nhận.