speed_force
Chú bộ đội
Bổn phận làm con ai chả muốn 1 gia đình êm ấm. Bản thân tôi cũng vậy nhưng chớ trêu thay từ trước đến giờ tôi có cố gắng bao nhiêu cũng không thể có được điều đó. Từ lúc sinh ra vốn là thằng chậm phát triển, suy dinh dương, chậm đi chậm nói. Từ lúc hiểu được ai nói gì ngày nào tôi cũng bị bố nói bố chửi. Biết đó là giáo dục nhưng tôi cũng chỉ biết im lặng và tôi vẫn cố sống như một phế vật. Đến tuổi trưởng thành tôi cũng như bao đứa con khác học xong, đi làm kiếm cơm rồi được mẹ giới thiệu cho vợ bây giờ lấy vợ sống chung cùng ông bà dưới 1 mái nhà. Nhưng sao không thể thay đổi được cái truyền thống chửi của ông già vậy. Ngày nào cũng tôi bị chửi, từ việc nhỏ nhất cũng lôi ra chửi thậm tệ. Ăn cũng chửi, ngủ cũng chửi, nói câu gì ra là bị chửi câu ý. Hồi chưa vợ lúc chán nản còn ra ngoài chơi cho đỡ bị chửi. Giờ vợ con rồi đi làm về tôi chỉ biết đi nhậu trong nỗi buồn rồi về ngủ. Vợ tôi giờ cũng kệ tôi vì tôi giờ chỉ là thằng nát rượu. Lối thoát nào cho cuộc đời tôi?