Lối thoát nào cho cuộc đời tôi

speed_force

Chú bộ đội
Macau
Bổn phận làm con ai chả muốn 1 gia đình êm ấm. Bản thân tôi cũng vậy nhưng chớ trêu thay từ trước đến giờ tôi có cố gắng bao nhiêu cũng không thể có được điều đó. Từ lúc sinh ra vốn là thằng chậm phát triển, suy dinh dương, chậm đi chậm nói. Từ lúc hiểu được ai nói gì ngày nào tôi cũng bị bố nói bố chửi. Biết đó là giáo dục nhưng tôi cũng chỉ biết im lặng và tôi vẫn cố sống như một phế vật. Đến tuổi trưởng thành tôi cũng như bao đứa con khác học xong, đi làm kiếm cơm rồi được mẹ giới thiệu cho vợ bây giờ lấy vợ sống chung cùng ông bà dưới 1 mái nhà. Nhưng sao không thể thay đổi được cái truyền thống chửi của ông già vậy. Ngày nào cũng tôi bị chửi, từ việc nhỏ nhất cũng lôi ra chửi thậm tệ. Ăn cũng chửi, ngủ cũng chửi, nói câu gì ra là bị chửi câu ý. Hồi chưa vợ lúc chán nản còn ra ngoài chơi cho đỡ bị chửi. Giờ vợ con rồi đi làm về tôi chỉ biết đi nhậu trong nỗi buồn rồi về ngủ. Vợ tôi giờ cũng kệ tôi vì tôi giờ chỉ là thằng nát rượu. Lối thoát nào cho cuộc đời tôi?
 
Nhận biết được vấn đề mà mình đang vướng mắc thì quyết tâm mạnh mẽ lên mà giải quyết đi. Một lần không được thì nhiều lần. Mất ý chí thì coi như thua hẳn
 
Do mày bị ăn hiếp nhiều quá nên đụt
Thử 1 lần lật kèo,đốt nhà là sợ hết thôi á mà ...
 
mày có phụ thuộc tài chính không ? không có thì ra riêng mà ở. Tự m làm m khổ chứ ai làm mày khổ :vozvn (19):
Còn nếu phụ thuộc thì cố gắng mà cày để không còn phụ thuộc mà tự giải thoát :vozvn (21):
 
Bớt nhậu lại xem tml, bản thân m đéo thay đổi suốt ngày ngồi đó than vãn cl. Bản thân m tốt lên xem đéo phụ thuộc tài chính gd làm trụ cột cho vợ con, như t lúc mới cưới về ở rể bên gd vợ lúc đầu còn nhịn về sau chịu ko nổi bảo vợ t a ko muốn ở bên nhà e nữa mình ra mướn nhà đi a lo cho e, tới khi bà già vợ chịu ko nổi kêu về là sau này ko nói t 1 tiếng nào nữa :vozvn (1):
 
M hãy bắt đầu bằng việc chấp nhận bản thân đi. Hãy cứ bê tha theo ý mày muốn, rồi tự suy nghĩ xem cảm xúc nào dẫn mày đến những cuộc nhậu nhẹt đó. Tiếp theo suy nghĩ xem dấu hiệu xuất hiện những cảm xúc đó như thế nào, bắt nguồn từ đâu rồi hẵng nghĩ đến cách khắc phục :still_dreaming:
 
Bổn phận làm con ai chả muốn 1 gia đình êm ấm. Bản thân tôi cũng vậy nhưng chớ trêu thay từ trước đến giờ tôi có cố gắng bao nhiêu cũng không thể có được điều đó. Từ lúc sinh ra vốn là thằng chậm phát triển, suy dinh dương, chậm đi chậm nói. Từ lúc hiểu được ai nói gì ngày nào tôi cũng bị bố nói bố chửi. Biết đó là giáo dục nhưng tôi cũng chỉ biết im lặng và tôi vẫn cố sống như một phế vật. Đến tuổi trưởng thành tôi cũng như bao đứa con khác học xong, đi làm kiếm cơm rồi được mẹ giới thiệu cho vợ bây giờ lấy vợ sống chung cùng ông bà dưới 1 mái nhà. Nhưng sao không thể thay đổi được cái truyền thống chửi của ông già vậy. Ngày nào cũng tôi bị chửi, từ việc nhỏ nhất cũng lôi ra chửi thậm tệ. Ăn cũng chửi, ngủ cũng chửi, nói câu gì ra là bị chửi câu ý. Hồi chưa vợ lúc chán nản còn ra ngoài chơi cho đỡ bị chửi. Giờ vợ con rồi đi làm về tôi chỉ biết đi nhậu trong nỗi buồn rồi về ngủ. Vợ tôi giờ cũng kệ tôi vì tôi giờ chỉ là thằng nát rượu. Lối thoát nào cho cuộc đời tôi?
Cuộc đời ngoài kia bao la rộng lớn. Dũng cảm bước chân ra khỏi cửa nhà mày đi mày sẽ thấy cuộc sống còn nhiều thứ lớn lao hơn 4 bức tường và những lời chửi rủa của cả nhà mày. Đã là người thì phải biết vươn ra khỏi bóng tối mà đi tìm ánh sáng của đời mày. Rúc trong bốn bức tường than thân trách phận chỉ phí đời thôi. Không ai sống 2 lần đâu. Khuyên mày thêm câu nữa: đọc nhiều sách vào.
 
Bổn phận làm con ai chả muốn 1 gia đình êm ấm. Bản thân tôi cũng vậy nhưng chớ trêu thay từ trước đến giờ tôi có cố gắng bao nhiêu cũng không thể có được điều đó. Từ lúc sinh ra vốn là thằng chậm phát triển, suy dinh dương, chậm đi chậm nói. Từ lúc hiểu được ai nói gì ngày nào tôi cũng bị bố nói bố chửi. Biết đó là giáo dục nhưng tôi cũng chỉ biết im lặng và tôi vẫn cố sống như một phế vật. Đến tuổi trưởng thành tôi cũng như bao đứa con khác học xong, đi làm kiếm cơm rồi được mẹ giới thiệu cho vợ bây giờ lấy vợ sống chung cùng ông bà dưới 1 mái nhà. Nhưng sao không thể thay đổi được cái truyền thống chửi của ông già vậy. Ngày nào cũng tôi bị chửi, từ việc nhỏ nhất cũng lôi ra chửi thậm tệ. Ăn cũng chửi, ngủ cũng chửi, nói câu gì ra là bị chửi câu ý. Hồi chưa vợ lúc chán nản còn ra ngoài chơi cho đỡ bị chửi. Giờ vợ con rồi đi làm về tôi chỉ biết đi nhậu trong nỗi buồn rồi về ngủ. Vợ tôi giờ cũng kệ tôi vì tôi giờ chỉ là thằng nát rượu. Lối thoát nào cho cuộc đời tôi?
Mày thuê nhà trọ mà ơt mày bị chầm cảm rùi
 

Có thể bạn quan tâm

Top