Dr. Pepe
Lồn phải lá han
Lâu rồi mới thấy anh @Thích Vét Máng dạo phím. Ếch nể.LÚA CHÍN KHÔNG CÚI ĐẦU
Lúa thật khi chín bao giờ cũng trĩu xuống cả. Càng đầy hạt càng nặng, càng tự nhiên mà cúi. Chỉ có những bông lúa lép, hoặc chưa đủ độ chín mới cứ thẳng đơ, không cúi đầu.
Nên nói “lúa chín không cúi đầu” giống sự ngoan cố hơn. Mà cái này, người trẻ rất hay mắc phải. Cứ nghĩ bật sếp mới chứng tỏ được cái Tôi. Là cái Tôi phình ra mà oai oách, phồng mồm trợn mắt. Cứ cho rằng người tài có lối đi riêng mà nghênh ngang phách lối. Tôi cũng từng có cái thời trẻ trâu như thế, đã từng bĩu môi chê người già chậm chạp, bảo thủ. Rằng “thời đại nay đã khác rồi, nghĩ như các cụ có mà mùa quýt vẫn chửa xong”. Để rồi khi đủ trải nghiệm, đủ độ chín, tự nhiên mà cúi đầu vậy!
Người trẻ hay nhầm lẫn giữa kiên định và cố chấp, ngoan cố. Kiên định là có đủ lý lẽ, là đã lắng nghe hết cả hai tai, đã nhìn đủ sáu mặt và can đảm lựa chọn, bao gồm chịu trách nhiệm đến cùng với điều mình đã lựa chọn. Kiên định còn là biết lúc nào cần giữ, khi nào cần buông. Chứ không như ngoan cố là mình đúng- người sai, giữ thật chặt vì sợ buông ra thành… mất mặt, thua, thất bại.
Nên “lúa chín không cúi đầu” chỉ là sự gồng lên, tự thổi phồng mình, ngạo nghễ rỗng ruột. Là chưa trưởng thành vậy! Tuổi trẻ ai cũng từng không cúi đầu như thế! Cho đến khi đủ đầy trải nghiệm, kiến thức, va đập của đời rồi mới nhận ra cúi đầu cũng là để học, để hiểu, để không cần phải thắng nếu cái thắng đó làm thương tổn người thương của mình.
Lúa chín cúi đầu là bởi đủ chín, đủ đầy, đủ mạnh mẽ, kiên định mà cúi đầu vậy!
Hãy thức tỉnh và sám hối
Thiện tay!
Nên “lúa chín không cúi đầu” chỉ là sự gồng lên, tự thổi phồng mình, ngạo nghễ rỗng ruột.
Cấu đùi nhưbg ngạo nghễ như này nhé