Luận về anh em Diệm Nhu : k cần kẻ địch mạnh để sụp đổ, chánh trị ngu dốt đẩy nhân dân về phía đối lập

Nhưng công bằng mà nói: Con đường chính trị của Diệm mà so với ông Hồ thì Diệm đéo đủ tuổi xách dép cho ông Hồ.

Ông Hồ là thanh niên tay trắng lập nghiệp. Trốn lên rừng Bắc Bó chứng tỏ bản thân gần 10 năm trời mới lọt vào mắt xanh của thằng Tàu. Rồi lúc này thằng Tàu nó dắt qua Liên Xô giới thiệu. Rồi hai đứa này nó mới viện trợ cho đồ chơi để tranh đoạt thiên hạ.


Còn Diệm đi lên là nhờ đầu gối. Xuất thân là quan nhà Nguyễn nhưng phản nhà Nguyễn. Quỳ Cường Để để thân Nhật nhằm mục đích lật Pháp. Khi Nhật thất thế thì qua Vatican bám chân. Nhờ Vatican giới thiệu với giới chính khách, tinh hoa, tài phiệt của Mỹ thì mới lên hương từ đây. Mỹ tác động Bảo Đại bắt Bảo Đại cho chức Thủ Tướng cho Diệm. Diệm bước xuống Tân Sơn Nhất là nghiêm nhiên trở thành Thủ Tướng của VNCH. Khi đã ấm ghế thì lật Bảo Đại để lên làm Tổng Thống. Làm Tổng Thống có chút thành tựu về kinh tế thì ôm mộng muốn làm cha già dân tộc, muốn lập ra nhà Ngô. Rồi thiên vị đám giáo dân o ép Phật giáo.

Nói chung con đường leo rank của Diệm chỉ bằng đầu gối và nước bọt =))
thôi xạo Lồn quá
chứng tỏ gì ở rừng bắc bó
ổng ở rừng bắc bó là 1941 rồi

ở đâu ra mà lúc đó mới được giới thiệu lx
nhảm nữa

của diệm là trong nước dám đối đầu trong nước
nếu quỳ gối thì đã ko bị ám sát rồi

ông hồ mà dám ở trong nước đấu tranh chắc giờ đéo có bác hồ đâu
 
Thì tao nói rồi đó, đám VNCH nó chỉ kiểm soát được 4 tỉnh là Sài Gòn - Biên Hòa - BRVT - Bình Dương thôi. Còn đám ở Miền Tây hay Tây Nguyên hay khúc ngoài Đà Nẵng tụi VNCH có kiểm soát được đéo đâu? Vì dân nó không theo, dân họ chứa chấp +S thì hỏi sao VNCH không sụp đổ :))

Đám Diệm, Khánh, Thiệu, Kỳ đều đạp vào đúng 1 bãi cứt, quá ưu ái đám giáo dân, ưu ái đám tướng lĩnh theo đạo thiên Chúa. Chúng nó phải bợ đám thiên chúa, vì tụi nó được Vatican, Mỹ đỡ đầu mà? Nên nó phải nịnh để kiếm tiền, kiếm quyền. Nên mất lòng đám tướng lĩnh theo đạo Phật, mất lòng đám tướng lĩnh theo phe Bảo Hoàng và chung quy mất lòng dân hết.


Rảnh tụi mày đọc quyển này, tác giả từng leo tới chức Phó Thủ Tướng VNCH, từng theo Diệm từ ngày sơ khai, nên đường đi nước bước của Diệm ổng đều ghi hết. Nói chung Diệm leo rank là nhờ Đầu Gối và Ba Tấc Lưỡi. Nhờ bợ Nhật bú Cường Để nhằm nuôi mộng đuổi Pháp, rồi khi Nhật thất thế thì phản phé bợ Vantican, rồi nhờ Vatican giới thiệu mới làm quen được giới chính khách của Mỹ, rồi từ đó được Mỹ đỡ đầu. Rồi đùng 1 phát về nước lên làm Thủ Tướng (do Bảo Đại bổ nhiệm), rồi khi có quyền thì phản lại Bảo Đại.
Nói chung con đường lên đỉnh của Diệm đéo vinh quang hơn ông Hồ đâu.

Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi
thôi đừng xạo nữa em

chỉ có ở trong rừng rú nơi ko ai ở thì mới phản động được
chứ dân thành thị thị trấn ngta vẫn có tình cảm với mẽo lắm

đéo rảnh coi tự truyện bullshit
 
Diệm bị Mỹ ép cho quân vào là mất tính chính danh rồi. Tiếc cho Ngô Đình Diệm không có được Tử Phòng ta cố vấn
Móa. Thời đó mày đang ở đâu hả tml? =)) Tái sinh chuyển kiếp mấy ngàn năm sau, ai biết mày đang tồn tại trong thân xác của chúng sanh nào :vozvn (21)::vozvn (20):.
 
“Hạnh phúc của nhân dân Việt Nam, độc lập của nước Việt Nam, muốn đạt mục đích ấy, Trẫm đã tuyên bố Trẫm sẵn lòng hy sinh hết thảy cả mọi phương diện và cũng vì mục đích ấy nên Trẫm muốn sự hy sinh của Trẫm phải có bổ ích cho Tổ quốc.

Xét thấy điều bổ ích nhất cho Tổ quốc lúc này là sự đoàn kết toàn thể quốc dân – Trẫm đã tuyên bố ngày 22.8 vừa rồi trong giờ phút nghiêm trọng này, đoàn kết là sống mà chia rẽ là chết.

Nay thấy nguyện vọng dân chủ của toàn dân Bắc Bộ lên quá cao, nếu Trẫm cứ ngồi yên mà đợi Quốc hội thì không thể nào tránh khỏi tai nạn Nam Bắc phân tranh, đã thống khổ cho quốc dân lại thuận tiện cho người ngoài lợi dụng. Cho nên mặc dầu Trẫm hết sức đau đớn nghĩ đến công lao của liệt thánh vào sinh ra tử gần bốn trăm năm, mở mang giang sơn đất nước từ Thuận Hóa tới Hà Tiên, mặc dầu Trẫm hết sức bùi ngùi cho nỗi làm vua trong hai mươi năm trời, mới gần gũi quốc dân được mấy tháng, chưa làm việc gì ích lợi cho quốc dân như lòng Trẫm muốn. Trẫm cũng quả quyết thoái vị để nhường quyền điều khiển quốc dân lại cho một Chính phủ dân chủ cộng hòa. Trong khi trao quyền cho Chính phủ mới, Trẫm chỉ mong ước có ba điều này:

Điều thứ nhất: Đối với tôn miếu và lăng tẩm các liệt thánh, Chính phủ mới nên xử trí thế nào cho có sự thể.

Điều thứ hai: Đối với các đảng phái đã từng phấn đấu cho nền độc lập quốc gia nhưng không đi sát theo phong trào dân chúng, Trẫm mong Chính phủ mới sẽ lấy sự ôn hòa xử trí để những phần tử ấy có thể giúp vào việc kiến thiết quốc gia và tỏ rằng Chính phủ dân chủ cộng hòa nước ta đã xây đắp ở trên sự đoàn kết của toàn thể quốc dân.

Điều thứ ba: Đối với quốc dân, Trẫm xin hết thảy tất cả các giai cấp, các đảng phái cho đến các người Hoàng gia cũng vậy, nên hợp nhất mà ủng hộ triệt để Chính phủ dân chủ, giữ lấy nền độc lập của nước, chứ đừng vì lòng quyến luyến Trẫm và Hoàng gia mà sinh ra chia rẽ. Còn về phần riêng Trẫm trong hai mươi năm ngai vàng bệ ngọc đã biết bao ngậm đắng nuốt cay!

Từ nay Trẫm lấy làm vui được làm dân tự do của nước độc lập, chứ Trẫm nhất quyết không để cho ai lợi dụng danh nghĩa của Trẫm hay của Hoàng gia mà lung lạc quốc dân nữa.

Việt Nam độc lập muôn năm! Dân chủ cộng hòa muôn năm!
30.8.1945, Nguyễn Vĩnh Thụy”
 
Báo Lên đàng xuất bản công khai ở Sài Gòn ngày 26-2-1947 phản ánh suy nghĩ đó của nhân dân: “Những vua tượng gỗ không giúp ích gì cho đất nước”. Khi Trần Trọng Kim và Phan Văn Giáo được Pháp phái từ Hồng Kông vào Sài Gòn để vận động cho “giải pháp Bảo Đại”, báo Lên đàng ngày 9-3-1947 cho biết hai ông này đã bị dư luận công chúng xua đuổi:“Ông Trần Trọng Kim và ông Phan VănGiáo quay về đi! Dân chúng không muốn lập lại quân chủ!”
 
Đầu năm 1947, báo L’Humanité, cơquan ngôn luận của Đảng ******** Pháp,cử nhà báo René L’Hermite sang Việt Nam để tìm hiểu tình hình tại chỗ. Từ 30-1 đến 16-5, hầu như ngày nào L’Hermitecũng gửi bài về. Trên số ra ngày 5-2-1947, L’Hermite viết: “Chúng ta đangđối diện với một phong trào dân tộc thựcsự sâu sắc […] được toàn thể nhân dânủng hộ một cách hoàn toàn và nồngnhiệt, họ đặt toàn bộ niềm tin và hi vọngvào Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộnghòa”. Ngày 29-3-1947, ông cho biếtthêm: “Từ Hà Nội đến Sài Gòn, toàn dântin tưởng ở Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ngày18-3, Henri Loseray, nghị sĩ thuộc ĐảngCộng sản Pháp, tuyên bố trước Quốc hội:“Chúng ta phải tìm cách tiếp xúc vớinhững người thực sự đại diện đất nước.Dù muốn hay không, những người nàychỉ có thể là Hồ Chí Minh và Việt Minh,vì chính họ là những người đang có quầnchúng đứng sau và có quần chúng ngàycàng nhiều” (Journal officiel, ngày 19-3-1947).
 
Trong bức thư gửi Tổng thống Vincent Auriol,Bí thư Đảng Xã hội Pháp Guy Mollet viếttrên báo Le Populaire ngày 10-3-1949:“Thương thuyết với Bảo Đại không thểdẫn tới sự đồng lòng với nhân dân ViệtNam… Viên cựu hoàng ấy không có uytín gì trong nước”
 
Đầu năm 1947, báo L’Humanité, cơquan ngôn luận của Đảng ******** Pháp,cử nhà báo René L’Hermite sang Việt Nam để tìm hiểu tình hình tại chỗ. Từ 30-1 đến 16-5, hầu như ngày nào L’Hermitecũng gửi bài về. Trên số ra ngày 5-2-1947, L’Hermite viết: “Chúng ta đangđối diện với một phong trào dân tộc thựcsự sâu sắc […] được toàn thể nhân dânủng hộ một cách hoàn toàn và nồngnhiệt, họ đặt toàn bộ niềm tin và hi vọngvào Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộnghòa”. Ngày 29-3-1947, ông cho biếtthêm: “Từ Hà Nội đến Sài Gòn, toàn dântin tưởng ở Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ngày18-3, Henri Loseray, nghị sĩ thuộc ĐảngCộng sản Pháp, tuyên bố trước Quốc hội:“Chúng ta phải tìm cách tiếp xúc vớinhững người thực sự đại diện đất nước.Dù muốn hay không, những người nàychỉ có thể là Hồ Chí Minh và Việt Minh,vì chính họ là những người đang có quầnchúng đứng sau và có quần chúng ngàycàng nhiều” (Journal officiel, ngày 19-3-1947).
Báo người cùng khổ là báo cơm sườn do thái tổ sáng lập ra mà
 
trong đây chắc ít thằng biết giải pháp bảo đại của pháp

Báo người cùng khổ là báo cơm sườn do thái tổ sáng lập ra mà
L'Humanité (Báo Nhân đạo) là tờ báo nổi tiếng của Pháp, được Jean Jaurès thành lập năm 1904, đại diện cho tư tưởng xã hội chủ nghĩa và là cơ quan ngôn luận của Đảng ******** Pháp (PCF) từ năm 1920. Đây là nơi Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh) từng hoạt động, viết bài đấu tranh cho thuộc địa

@atlas05

 
Ngày 18-8-1945 Bảo Đại gửi những điệnthư tới tổng thống Mỹ Truman, Quốc vươngAnh George VI, Thống chế Tưởng Giới Thạchvà tướng De Gaulle. Trong thư gửi tướng De Gaulle, Bảo Đại phản đối bất cứ sự cai trị, đôhộ của ngoại bang, đồng thời khẳng định ý chígiành độc lập đang tràn ngập mọi con tim màkhông một sức mạnh nào đè nén được. Ông đề nghị Pháp công nhận nền độc lập thực sự củanước Việt Nam, đồng thời mạnh mẽ cảnh báoPháp không nên có ý đồ xâm lược Việt Nam:“Dù cho các bạn có thể khôi phục lại nền cai trịcủa Pháp ở đây thì cũng không được tuân theo:mỗi làng xóm sẽ trở thành một ổ kháng chiến,mỗi người trước kia cộng tác với Pháp nay sẽtrở thành địch thủ của người Pháp và các côngchức của Pháp, các thực dân của Pháp sẽ phảixin ra khỏi bầu không khí không thể thở đượcnày. Tôi xin các bạn hãy hiểu rằng, cách duynhất để cứu vãn các lợi ích của Pháp và ảnhhưởng trí tuệ của nước Pháp ở Đông Dương làthẳng thắn công nhận nền độc lập của Việt Namvà từ bỏ ý định khôi phục lại chủ quyền hoặcmột nền cai trị của Pháp dưới bất cứ hình thứcnào. Chúng ta có thể hiểu nhau dễ dàng và trởthành những người bạn của nhau, nếu các bạnngừng ý định trở lại như những người chủ củachúng tôi” [2]. Với bức thư này Bảo Đại đãlường trước được nguy cơ thực dân Pháp táixâm lược Việt Nam. Ông tỏ ý muốn làm bạnvới người Pháp trên cơ sở bình đẳng, tôn trọngvà hợp tác chân thành với nhau, chứ không phảiquan hệ theo kiểu chủ tớ như trước kia. Ôngphản đối bất cứ sự xâm lược để thiết lập ách caitrị của người Pháp, kêu gọi Pháp công nhận nềnđộc lập của nước Việt Nam. Chỉ tiếc là tinhthần chống Pháp này của ông đã không duy trìđược lâu.Trong khi Trần Trọng Kim đôn đáo lo việctập hợp các lực lượng nhiệt tâm của quốc gia,thành lập một Ủy ban cứu quốc, thì ngày 18-8-1945 Bảo Đại ra tuyên ngôn kêu gọi tất cả cácđảng phái chính trị đoàn kết lại trong một sựphấn khởi chung dưới biểu tượng thống nhất vàđộc lập. Ngày 20-8-1945 Bảo Đại ra tuyên bố khẳng định nền độc lập của nước Việt Nam.Tuy nhiên, những kêu nỗ lực Trần Trọng Kimvà Bảo Đại không mang lại kết quả gì. Chínhphủ lâm thời nước VNDCCH yêu cầu Bảo Đạiphải thoái vị.Ngày 30-8-1945 vua Bảo Đại thoái vị trướcsự chứng kiến của đông đảo quần chúng ở Huế.Ông trở thành công dân Vĩnh Thụy và vuimừng khi được là công dân tự do của một nướcđộc lập. Ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh mờira Hà Nội giữ chức Cố vấn cho Chính phủ nướcVNDCCH. Vốn quen với lối sống của một ônghoàng nên ông khó mà hội nhập được với sựnghiệp kháng chiến kiến quốc đầy gian khổ củadân tộc. Ngày 16-3-1946 Bảo Đại dẫn đầu pháiđoàn của Chính phủ VNDCCH (có 4 đại diệncủa Việt Minh và 2 đại diện của Việt NamQuốc dân Đảng) sang thăm hữu nghị TrungHoa Dân quốc tại Trùng Khánh [2, tr. 216].Nhân cơ hội này ông liền thoái bỏ nhiệm vụ, rồibỏ đi Hồng Kông và không trở lại Hà Nội nữa.
 
Nhưng công bằng mà nói: Con đường chính trị của Diệm mà so với ông Hồ thì Diệm đéo đủ tuổi xách dép cho ông Hồ.

Ông Hồ là thanh niên tay trắng lập nghiệp. Trốn lên rừng Bắc Bó chứng tỏ bản thân gần 10 năm trời mới lọt vào mắt xanh của thằng Tàu. Rồi lúc này thằng Tàu nó dắt qua Liên Xô giới thiệu. Rồi hai đứa này nó mới viện trợ cho đồ chơi để tranh đoạt thiên hạ.


Còn Diệm đi lên là nhờ đầu gối. Xuất thân là quan nhà Nguyễn nhưng phản nhà Nguyễn. Quỳ Cường Để để thân Nhật nhằm mục đích lật Pháp. Khi Nhật thất thế thì qua Vatican bám chân. Nhờ Vatican giới thiệu với giới chính khách, tinh hoa, tài phiệt của Mỹ thì mới lên hương từ đây. Mỹ tác động Bảo Đại bắt Bảo Đại cho chức Thủ Tướng cho Diệm. Diệm bước xuống Tân Sơn Nhất là nghiêm nhiên trở thành Thủ Tướng của VNCH. Khi đã ấm ghế thì lật Bảo Đại để lên làm Tổng Thống. Làm Tổng Thống có chút thành tựu về kinh tế thì ôm mộng muốn làm cha già dân tộc, muốn lập ra nhà Ngô. Rồi thiên vị đám giáo dân o ép Phật giáo.

Nói chung con đường leo rank của Diệm chỉ bằng đầu gối và nước bọt =))
Cũng dạng Phê rô Trần Lục, dây của tôn giáo nhưng gặp thời hơn nhỉ.
 
Clm. Nói lái lái một hồi rồi lòi ra cái đuôi chuột con mẹ nó rồi :vozvn (21): .
Thôi, đóng topic ở đây được rồi đó :vozvn (12):.
Còn mày nói cái giẻ rách "liếm bùa" làm bọn tao sợ vỡ mật à? =)) Đéo mẹ, bú đá quá liều, chưa hết đá nên sủa ngu hả con? :feel_good:
Đối với tao cái giẻ rách "liếm bùa" còn không bằng đống cứt, đéo khác mẹ gì miếng giẻ chùi bồn cầu nhà tao, sợ cái đéo gì hả con bò đỏ?
Tao chửi Diệm-Nhu ngu như bò, đéo có nghĩa là tao đi bợ dái lũ giặc cỏ phản loạn cộng sảng, vốn dĩ bản chất là một lũ nổi lên cướp chính quyền, rước cái chủ nghĩa quái thai từ liên xô về, hiểu chưa con? =))
Khách quan đi. Và phe bại trận phủ định phe thắng trận thì nghe nó hài và hèn :)). Rõ ràng là Diệm xuất phát điểm cao hơn, dạng Việt gian của đạo mà thôi. Hạt giống Đạo.
Và tao cũng là dân Bắc đó, nhưng tao khách quan ok. Đừng cắn bừa, mấy thằng thích ẳng bố vả cho nhục như tró hết :)).
 
Mày nhìn avata của tao mà đéo biết tao phe nào à? Ngu tới nổi đéo nhìn ra logo Búa & Liềm của Liên Xô (thánh khí làm chúng mày sợ vỡ mật à =)) ). Tao lớn lên trong chế độ +S, có của ăn của để, làm án khấm khá thì tao đéo bợ +S chứ chẳng lẽ đi bợ đám VNCH nổi tiếng là tham nhũng, đảo chính? :vozvn (21):

Chẳng qua hồi ký phe VNCH tao đọc cũng nhiều, nên tao nói ra sự thật thôi. Thằng Diệm tuổi lồn mà được tôn thờ. Phe VNCH chỉ có thời Dương Văn Minh là còn ổn áp, là vì dân tộc VN. Chứ còn lại Diệm, Khánh, Thiệu, Kỳ đều bú dái ngoại bang thì có đéo gì tốt đẹp đâu? (chính xác là bú dái Vatican)
Dvm khá thế à. Tưởng dạng võ biền đầu to óc quả nho.
 
Thì tao nói rồi đó, đám VNCH nó chỉ kiểm soát được 4 tỉnh là Sài Gòn - Biên Hòa - BRVT - Bình Dương thôi. Còn đám ở Miền Tây hay Tây Nguyên hay khúc ngoài Đà Nẵng tụi VNCH có kiểm soát được đéo đâu? Vì dân nó không theo, dân họ chứa chấp +S thì hỏi sao VNCH không sụp đổ :))

Đám Diệm, Khánh, Thiệu, Kỳ đều đạp vào đúng 1 bãi cứt, quá ưu ái đám giáo dân, ưu ái đám tướng lĩnh theo đạo thiên Chúa. Chúng nó phải bợ đám thiên chúa, vì tụi nó được Vatican, Mỹ đỡ đầu mà? Nên nó phải nịnh để kiếm tiền, kiếm quyền. Nên mất lòng đám tướng lĩnh theo đạo Phật, mất lòng đám tướng lĩnh theo phe Bảo Hoàng và chung quy mất lòng dân hết.


Rảnh tụi mày đọc quyển này, tác giả từng leo tới chức Phó Thủ Tướng VNCH, từng theo Diệm từ ngày sơ khai, nên đường đi nước bước của Diệm ổng đều ghi hết. Nói chung Diệm leo rank là nhờ Đầu Gối và Ba Tấc Lưỡi. Nhờ bợ Nhật bú Cường Để nhằm nuôi mộng đuổi Pháp, rồi khi Nhật thất thế thì phản phé bợ Vantican, rồi nhờ Vatican giới thiệu mới làm quen được giới chính khách của Mỹ, rồi từ đó được Mỹ đỡ đầu. Rồi đùng 1 phát về nước lên làm Thủ Tướng (do Bảo Đại bổ nhiệm), rồi khi có quyền thì phản lại Bảo Đại.
Nói chung con đường lên đỉnh của Diệm đéo vinh quang hơn ông Hồ đâu.

Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi
@Marine Corp Commandant
 
Ngày 18-8-1945 Bảo Đại gửi những điệnthư tới tổng thống Mỹ Truman, Quốc vươngAnh George VI, Thống chế Tưởng Giới Thạchvà tướng De Gaulle. Trong thư gửi tướng De Gaulle, Bảo Đại phản đối bất cứ sự cai trị, đôhộ của ngoại bang, đồng thời khẳng định ý chígiành độc lập đang tràn ngập mọi con tim màkhông một sức mạnh nào đè nén được. Ông đề nghị Pháp công nhận nền độc lập thực sự củanước Việt Nam, đồng thời mạnh mẽ cảnh báoPháp không nên có ý đồ xâm lược Việt Nam:“Dù cho các bạn có thể khôi phục lại nền cai trịcủa Pháp ở đây thì cũng không được tuân theo:mỗi làng xóm sẽ trở thành một ổ kháng chiến,mỗi người trước kia cộng tác với Pháp nay sẽtrở thành địch thủ của người Pháp và các côngchức của Pháp, các thực dân của Pháp sẽ phảixin ra khỏi bầu không khí không thể thở đượcnày. Tôi xin các bạn hãy hiểu rằng, cách duynhất để cứu vãn các lợi ích của Pháp và ảnhhưởng trí tuệ của nước Pháp ở Đông Dương làthẳng thắn công nhận nền độc lập của Việt Namvà từ bỏ ý định khôi phục lại chủ quyền hoặcmột nền cai trị của Pháp dưới bất cứ hình thứcnào. Chúng ta có thể hiểu nhau dễ dàng và trởthành những người bạn của nhau, nếu các bạnngừng ý định trở lại như những người chủ củachúng tôi” [2]. Với bức thư này Bảo Đại đãlường trước được nguy cơ thực dân Pháp táixâm lược Việt Nam. Ông tỏ ý muốn làm bạnvới người Pháp trên cơ sở bình đẳng, tôn trọngvà hợp tác chân thành với nhau, chứ không phảiquan hệ theo kiểu chủ tớ như trước kia. Ôngphản đối bất cứ sự xâm lược để thiết lập ách caitrị của người Pháp, kêu gọi Pháp công nhận nềnđộc lập của nước Việt Nam. Chỉ tiếc là tinhthần chống Pháp này của ông đã không duy trìđược lâu.Trong khi Trần Trọng Kim đôn đáo lo việctập hợp các lực lượng nhiệt tâm của quốc gia,thành lập một Ủy ban cứu quốc, thì ngày 18-8-1945 Bảo Đại ra tuyên ngôn kêu gọi tất cả cácđảng phái chính trị đoàn kết lại trong một sựphấn khởi chung dưới biểu tượng thống nhất vàđộc lập. Ngày 20-8-1945 Bảo Đại ra tuyên bố khẳng định nền độc lập của nước Việt Nam.Tuy nhiên, những kêu nỗ lực Trần Trọng Kimvà Bảo Đại không mang lại kết quả gì. Chínhphủ lâm thời nước VNDCCH yêu cầu Bảo Đạiphải thoái vị.Ngày 30-8-1945 vua Bảo Đại thoái vị trướcsự chứng kiến của đông đảo quần chúng ở Huế.Ông trở thành công dân Vĩnh Thụy và vuimừng khi được là công dân tự do của một nướcđộc lập. Ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh mờira Hà Nội giữ chức Cố vấn cho Chính phủ nướcVNDCCH. Vốn quen với lối sống của một ônghoàng nên ông khó mà hội nhập được với sựnghiệp kháng chiến kiến quốc đầy gian khổ củadân tộc. Ngày 16-3-1946 Bảo Đại dẫn đầu pháiđoàn của Chính phủ VNDCCH (có 4 đại diệncủa Việt Minh và 2 đại diện của Việt NamQuốc dân Đảng) sang thăm hữu nghị TrungHoa Dân quốc tại Trùng Khánh [2, tr. 216].Nhân cơ hội này ông liền thoái bỏ nhiệm vụ, rồibỏ đi Hồng Kông và không trở lại Hà Nội nữa.
Thằng @Nguyễn Quang 01 bên trên còn nói Bảo Đại trực tiếp tuyên chọn và có ảnh hưởng đến tướng lãnh quân đội của Nước QGVN cơ mà. Thế mà lúc Diệm phế Bảo Đại lại chẳng có tướng tá nào đứng ra bảo vệ cho ngài? Chắc vì ngài tiếp tục thấy hạnh phúc vì làm công dân quốc gia độc lập hơn là vua của nước nô lệ Pháp :))
 
Thằng @Nguyễn Quang 01 bên trên còn nói Bảo Đại trực tiếp tuyên chọn và có ảnh hưởng đến tướng lãnh quân đội của Nước QGVN cơ mà. Thế mà lúc Diệm phế Bảo Đại lại chẳng có tướng tá nào đứng ra bảo vệ cho ngài? Chắc vì ngài tiếp tục thấy hạnh phúc vì làm công dân quốc gia độc lập hơn là vua của nước nô lệ Pháp :))
Tụi pháp nó coi thường bảo đại vl
Nó fanboy bảo đại mà
 

Có thể bạn quan tâm

Top