Bản thân cộng sả lên nắm quyền thì đéo phải cộng sả nữa rồi. Giống thời phong kiến cũng thế thôi, cứ nắm quyền là biến chất hết.
Riêng với phong trào cs tại VN thì đã biến chất ngay từ ban đầu chứ làm gì có trước với nay . Kiểu như mấy thằng bắc kì tin rằng thời xưa bắc kì sống tình cảm , hiếu lễ , tử tế , nhân văn vậy , không có đâu
Lần thứ 2 người miền bắc được bầu cử trực tiếp lãnh đạo là khi nào ? câu trả lời là không có lần thứ 2 cho tới ngày nay , chỉ có lần duy nhất vào Đại hội toàn quốc 1946 , đây là lần duy nhất trong lịch sử miền bắc dân được bầu tự do Đại biểu quốc hội mình muốn
Sau đó bị bãi bỏ mang danh toàn quốc kháng chiến khi HCM rời thủ đô để chống Pháp sau khi chính HCM mời Pháp quay lại VN , sau 1954 dù đã hòa bình những đã bãi bỏ hoàn toàn , không có bỏ phiếu gì nữa , tất cả các đảng chính trị đều bị cấm hoạt động , đảng lao động VN nắm toàn quyền cai trị và hiến pháp bị bãi bỏ thay bằng chỉ thị đảng , đảng trực tiếp lãnh đạo đất nước thông qua các chỉ thị . Lúc này miền bắc không tồn tại nhà nước lãnh đạo , và dân không còn đến lần thứ 2 đi bầu lãnh đạo
Mãi tới 1960 mới tổ chức Đại hội toàn quốc lần thứ 2 để bầu đại biểu quốc hội
bây giờ 1 số bạn tinh ý sẽ hỏi :
Vậy từ 1946 tới 1960 không có bất cứ cuộc bầu cử nào , vậy ai viết luật ? ai lãnh đạo nhà nước ?
Câu trả lời là không có quốc hội hay nhà nước nào , dân cũng không bầu như Ukraine hiện nay , Đảng cai trị trực tiếp , các lãnh đạo đảng được bầu nội bộ và tuyển chọn tinh hoa trong dân , đảng cai trị trực tiếp bằng chỉ thị đảng và nhà nước chỉ là bù nhìn thực thi chỉ thị đảng , ngày xưa dlv còn cãi rằng ''VN không phải chế độ đảng trị''
Dù là lúc mới cầm quyền hay ngày nay thì không có gì thay đổi , thậm chí ngày nay còn tốt hơn thời xưa , thời xưa Đảng sẽ ra chỉ thị và Nhà nước thi hành ngay lập tức bằng Nghị định , tức không cần quốc hội ra luật và tòa án diễn giải luật , mà tự Nhà nước độc quyền đưa ra Nghị định ( không có trong luật và chỉ hiệu lực trong 1 khoảng thời gian nào đó , ở Mỹ gọi là Sắc Lệnh và chỉ Tổng thống được ban hành nhưng có thể bị Tòa án bác bỏ và Quốc hội luận tội nếu lạm dụng Sắc lệnh )
Và câu hỏi là ai bầu Chủ tịch nước thời đó ? không ai cả , đảng chỉ thị , Phạm Văn Đồng được quốc hội chỉ thị làm thủ tướng , quốc hội bỏ phiếu bãi bỏ hiến pháp , sửa luật cấm các đảng tranh cử và các thành viên quốc hội đều là đảng viên dcsvn
Xưa và nay chẳng có gì khác , bản chất vẫn như vậy , thậm chí ác hơn