hầm bà lằng
Người phá đò sông Đà

Năm nay tôi 36 tuổi, làm quản lý cấp cao trong ngành dược, thu nhập cả hai vợ chồng hơn 100 triệu đồng/tháng. Chúng tôi cưới nhau 10 năm, có 3 con nhỏ, đều học trường quốc tế. Học phí và các chi phí liên quan luôn vượt xa thu nhập, mỗi lần đóng tiền học là tài khoản gần như trống rỗng.
Ngoài học phí, tôi phải lo thêm 40–50 triệu đồng/tháng cho sinh hoạt. Từ khi cưới, tôi dồn hết tâm sức để vợ con được sung túc: mua xe, mua chung cư rộng, thuê bảo mẫu. Vợ tôi ngày càng rảnh rang, trẻ trung, đi spa, du lịch, trong khi tôi cày hơn 10 tiếng/ngày, tóc bạc, sức khỏe xuống dốc, mà chẳng có nổi khoản tiết kiệm.
Nhiều khi về nhà, cơm canh nguội lạnh, vợ chẳng quan tâm tôi có mệt hay không. Tôi thấy mình như “cỗ máy kiếm tiền”. Con cái cũng chỉ nhớ đến tôi khi xin tiền, chưa từng chia sẻ hay tự hào về bố.
Mới đây, vợ lại gọi điện xin 60 triệu để cho ông bà ngoại đi du lịch. Mở tài khoản chỉ còn 14 triệu, tôi thực sự chán nản. Bao nhiêu năm gánh vác, tôi tự hỏi sống như thế này để làm gì, tiền nhiều mà chẳng có thời gian, chẳng có tích lũy.
Theo: Báo Dân Trí