thật mày có mà ko giữ mất thì khóc cũng muộn, tao nè, đẹp trai nhất xóm, nhất xã, đi cf gái nhìn lén tao ko thiếu, nhưng khi tao quen vợ tao, tao cứ ỷ y là tao đẹp trai, e ấy ko bỏ được tao, e ấy chăm tao như 1 đứa con luôn, mới người yêu nhưng tao bỏ nhà đi ở chung với em, vì e ấy lo cho tao từ a đến z, sau vì một số thứ em và tao chia tay, tao về ngẫm 1 đêm, tao chốt tao ko thể để mất em được, ko thể tưởng tượng ra e sau này sẻ nấu cơm giặt đồ rửa chén chăm lo cho 1 thăng khác như thế, tao tức lồng lộn và sáng mai tao chạy sớm 5h tao mua bánh mì sữa đến để em ăn sáng, và tao ở lỳ trong phòng em ko về, e đuổi mấy tao cũng ko về, và sau cùng lần đó tao ko để mất vợ tao nữa, đàn ông có thể hơn thua vơi bất cứ ai xã hội, nhưng khi mày đã xác định đó là vợ mày sau này, thì 100 lần nhục nhã vẫn đáng