Thời kỳ nhà Nguyễn chiếm đóng - Trấn Tây Thành là một thời kỳ đen tối trong lịch sử Campuchia, khi thay vì sử dụng ân uy và nhân đức để chúng dân Khmer nể phục, thì "Thánh triều Nguyễn Phúc" lại thi hành các chính sách áp bức, bóc lột dân bản xứ vô cùng tàn bạo. Nói chung ban đầu cũng giả nhân nghĩa, đối xử tốt vs dân khơ me lắm, nhưng sau khi đã thâu tóm hoàn toàn dân chúng và đất đai nơi đây thì người Việt trở mặt và hành xử, ép buộc dân Khơ me như đối với nô lệ, người khơ me chống đối lại thì người việt đàn áp, tắm máu thẳng cánh, nên người khơ me ko ai ko căm thù người việt. Chính sự vô đạo này đã khiến Trấn Tây Thành chỉ thọ vỏn vẹn... 11 năm, và để lại di chứng là nạn bài Việt kéo dài đến Campuchia hiện đại, gián tiếp gây khó khăn cho Việt Nam sau này.
Theo Xiêm La Đệ nhị kỷ của người Xiêm (vốn là bên thứ 3):
...Còn sự “khoan dung, nhân từ” mà người Việt bày tỏ để lấy lòng dân Miên chỉ là giả tạo bề ngoài; vì khi thấy dân Miên đã an tâm chịu phục tùng, họ liền bắt dân Miên đốn gỗ, cưa ván, làm đường xá và lao dịch theo ý mình. Ngay cả chùa chiền trong đất Miên, nơi có chánh điện, tượng Phật, tháp, cũng bị phá lấy gạch để xây thành lũy, nhà ở, đền đài cho người Việt. Tượng Phật bằng đồng thì bị nấu chảy để đúc súng và đại bác, khiến từ quan đến dân đều khổ sở, đến mức nhiều nơi trong nước nổi dậy chống lại. Khi người Việt phát hiện điều đó, họ tiến hành đàn áp và bắt giết rất nhiều người, khiến máu dân Miên đổ ra khắp chốn, dân tình đau khổ vô cùng.
Đấy còn là sách của bên khác, chứ trong sách của dân Miên chính gốc thì còn "tả thực", chi tiết hơn nhiều. Một đoạn nhỏ trong 19th Century Cambodia-Vietnam Conflict (Xung đột Campuchia - Việt Nam thế kỷ 19):
“Người Việt Nam đã sáp nhập Campuchia vào thế kỷ 19, bằng chứng là hai bài thơ mô tả những công nhân Khmer chet đuối khi đào kênh và những viên chức Khmer bị người Việt Nam bắt giữ và giet hại. Những bài thơ này cũng kể về những đứa trẻ Khmer bị tr.a t.ấn ở tỉnh Baray, một số người Khmer bị cho^n sống và đầu trẻ em bị dùng để đun nước.”
Tất nhiên thì đa số người Việt không biết mấy chuyện này, mà vẫn cứ tự hỏi là Sao bọn Cam vô ơn, thù ghét Việt Nam dù chịu ơn của mình thế?. Và nó cũng nói lên 1 sự thật rằng người Việt đéo hề hiền, chửi giặc Minh, giặc Nguyên tàn ác vô đạo nhưng có cơ hội thì cũng trở nên tàn ác hơn, người Việt chỉ hiền khi vào những giai đoạn yếu thế, k bắt nạt được ai mà thôi.
Theo Xiêm La Đệ nhị kỷ của người Xiêm (vốn là bên thứ 3):
...Còn sự “khoan dung, nhân từ” mà người Việt bày tỏ để lấy lòng dân Miên chỉ là giả tạo bề ngoài; vì khi thấy dân Miên đã an tâm chịu phục tùng, họ liền bắt dân Miên đốn gỗ, cưa ván, làm đường xá và lao dịch theo ý mình. Ngay cả chùa chiền trong đất Miên, nơi có chánh điện, tượng Phật, tháp, cũng bị phá lấy gạch để xây thành lũy, nhà ở, đền đài cho người Việt. Tượng Phật bằng đồng thì bị nấu chảy để đúc súng và đại bác, khiến từ quan đến dân đều khổ sở, đến mức nhiều nơi trong nước nổi dậy chống lại. Khi người Việt phát hiện điều đó, họ tiến hành đàn áp và bắt giết rất nhiều người, khiến máu dân Miên đổ ra khắp chốn, dân tình đau khổ vô cùng.
Đấy còn là sách của bên khác, chứ trong sách của dân Miên chính gốc thì còn "tả thực", chi tiết hơn nhiều. Một đoạn nhỏ trong 19th Century Cambodia-Vietnam Conflict (Xung đột Campuchia - Việt Nam thế kỷ 19):
“Người Việt Nam đã sáp nhập Campuchia vào thế kỷ 19, bằng chứng là hai bài thơ mô tả những công nhân Khmer chet đuối khi đào kênh và những viên chức Khmer bị người Việt Nam bắt giữ và giet hại. Những bài thơ này cũng kể về những đứa trẻ Khmer bị tr.a t.ấn ở tỉnh Baray, một số người Khmer bị cho^n sống và đầu trẻ em bị dùng để đun nước.”
Tất nhiên thì đa số người Việt không biết mấy chuyện này, mà vẫn cứ tự hỏi là Sao bọn Cam vô ơn, thù ghét Việt Nam dù chịu ơn của mình thế?. Và nó cũng nói lên 1 sự thật rằng người Việt đéo hề hiền, chửi giặc Minh, giặc Nguyên tàn ác vô đạo nhưng có cơ hội thì cũng trở nên tàn ác hơn, người Việt chỉ hiền khi vào những giai đoạn yếu thế, k bắt nạt được ai mà thôi.