LÝ QUANG DIỆU đã làm gì để có Singgapo ngày nay

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ
Nguồn COPY
Để có vị trí này, Singapore đã trải qua một quá trình đấu tranh nghiêm khắc ngay từ khi Lý Quang Diệu mới lên nắm quyền. Ông Lý hiểu sâu sắc hơn bất cứ ai về sự nguy hiểm của tham nhũng, không chống được tham nhũng thì mọi mục tiêu phát triển trở thành vô nghĩa. Bàn tay sắt của ông đã được hỗ trợ bằng một cơ chế hiệu quả. Khi ông qua đời, mạng corruption.net đánh giá, trong số các nhà lãnh đạo thành công và không thành công, không ai có liều thuốc chống tham nhũng tốt hơn Lý Quang Diệu.[11]
 
Trong ba yếu tố tạo nên tham nhũng, vào những năm 1960, Singapore chưa thể làm gì với thực trạng lương bổng vì lúc đó đất nước vẫn còn nghèo. Vì vậy, chính phủ chọn tấn công vào hai yếu tố tạo tham nhũng còn lại: giảm thiểu cơ hội tham nhũng và tăng cường hình phạt. Luật chống tham nhũng mới ra đời với 32 phần, thay bộ luật cũ năm 1937 với 12 phần. Có một số sửa đổi quan trọng như án tù tăng lên, người nhận hối lộ phải trả lại hết tiền đã nhận. Văn phòng điều tra tham nhũng (CPIB) được tăng quyền hạn, với khả năng điều tra “mọi tài khoản ngân hàng” của những ai bị nghi có hành vi phi pháp. Một người có thể bị khép tội tham nhũng ngay cả khi người đó chưa nhận tiền hối lộ, nếu ý định phạm pháp đã đủ để khép tội. Công dân Singapore phạm tội nhận hối lộ ở nước ngoài cũng bị xử như phạm pháp trong nước. Cả khi bị cáo qua đời, tòa án cũng có quyền trưng thu tài sản tham nhũng.
 
Mãi tới thập niên 1980, khi kinh tế đã phát triển, Singapore mới đủ khả năng làm nốt phần còn lại trong chiến lược chống tham nhũng là tăng lương cho công chức. Tháng 3/1985, Thủ tướng Lý Quang Diệu tuyên bố các lãnh đạo chính trị cần được trả lương thật cao để “dưỡng liêm” bảo đảm cho chính quyền trong sạch. Ông nói cách hay nhất chống tham nhũng là “đi cùng thị trường”, thay cho thói đạo đức giả đã tạo nên tham nhũng.[12]

Theo GS. Jon S.T. Quah, khoa chính trị học Đại học Quốc gia Singapore, kinh nghiệm của Singapore không dễ lặp lại ở các nước khác vì hoàn cảnh đặc thù và vì những chi phí chính trị và kinh tế của việc trả lương cao. Tuy nhiên, có 6 bài học có thể tham khảo được. Đó là:
 
Singapore diện tích bé nhưng mà quan trọng là không thằng nào dám động vào,bố Mỹ điều tàu sân bay hải quân ra đập chết đm. :vozvn (19):
 
    • Bộ máy lãnh đạo phải thực tâm chống tham nhũng và trừng phạt bất cứ ai có hành vi tai tiếng.
    • Các biện pháp chống tham nhũng phải đầy đủ, không có lỗ hổng và thường xuyên được xem xét lại để thay đổi, nếu cần thiết.
    • Cơ quan chống tham nhũng phải trong sạch. Không nhất thiết phải có quá nhiều nhân viên, và bất kỳ thanh tra nào tham nhũng cũng phải bị trừng phạt và đuổi ra khỏi ngành.
    • Cơ quan chống tham nhũng phải tách khỏi bộ máy cảnh sát.
    • Để giảm cơ hội tham nhũng tại các ngành dễ sa ngã như hải quan, thuế vụ, công an giao thông, các cơ quan này phải thường xuyên kiểm tra và thay đổi qui định làm việc.
    • Động cơ tham nhũng trong khối nhân viên nhà nước và quan chức có thể giảm bớt nếu lương và phụ cấp cho họ có tính cạnh tranh với khu vực tư nhân.
Đảng Nhân dân Hành động (PAP – People’s Action Party; 人民 行动 党) cầm quyền không phải là đảng duy nhất tồn tại ở Singapore, nhưng là đảng duy nhất lãnh đạo và có vị trí được coi là không thể thay thế đối với sự phát triển của đảo quốc này, ít nhất là cho đến nay. Đảng PAP đã có nhiều biện pháp tự do hóa nền kinh tế và thu hút vốn nước ngoài, thực hiện nhanh chóng công cuộc cải biến kinh tế, xã hội và nâng cao chất lượng sống, nhưng cũng bị coi là toàn trị và không kém độc đoán.
 
Vai trò điều tiết vĩ mô của chính phủ thể hiện rộng khắp trong mọi mặt của đời sống kinh tế, tạo nên một ví dụ kinh điển về mối quan hệ tiềm ẩn khả năng tích cực giữa nhà nước và thị trường, giữa bàn tay cứng rắn của pháp luật với đời sống tự do của dân chúng, giữa trách nhiệm cá nhân và kỷ cương xã hội, giữa tính minh bạch và phát triển kinh tế: chính phủ lập kế hoạch dự thảo ngân sách cho mọi hoạt động từ tài chính quốc tế cho đến thu gom rác; chính phủ sở hữu, kiểm soát, điều tiết hoặc phân bố đất đai lao động và nguồn vốn; chính phủ ấn định hoặc tác động đối với nhiều loại giá cả làm cơ sở cho các nhà đầu tư tư nhân tính toán kinh doanh và quyết định đầu tư.

Sự can thiệp của nhà nước trong nền kinh tế đã ảnh hưởng tích cực không chỉ đối với lợi ích của doanh nghiệp tư nhân, mà còn đối với phúc lợi chung của nhân dân. Ngoài việc tạo ra việc làm trong các khu vực tư nhân và nhà nước, chính phủ còn cung cấp nhà ở hỗ trợ, giáo dục và y tế và các dịch vụ giải trí cũng như vận tải công cộng. Chính phủ quyết định mức tăng lương hàng năm và dự định mức phụ cấp ngoài lương tối thiểu trong các khu vực nhà nước và tư nhân. Chính phủ còn quản lý quỹ tiết kiệm hưu trí thông qua Central Provident Fund và Post Office Bank, tạo điều kiện cho cá nhân có các cổ phần tại các doanh nghiệp.
 
Nhứng năm 1960 và 1970, để hạn chế gia tăng dân số, ở Singapore, phụ nữ sinh con thứ ba trở đi sẽ phải hưởng thời gian nghỉ thai sản ngắn hơn, đồng thời phải chi trả mức viện phí cao hơn và quyền giảm trừ thuế của họ cũng bị ảnh hưởng. Đặc biệt, chính phủ Singapore thưởng 5.000 SGD cho bất cứ cặp vợ chồng nào chấp nhận triệt sản sau đứa con thứ hai. Họ cũng sẽ được ưu tiên đăng ký mua nhà ở giá thấp và con cái của họ được hưởng các ưu đãi khác ở nhà trường. Những người Kito giáo không chấp nhận nổi cách cư xử này. Nhưng mọi tiếng nói phản đối đều vô hiệu. Năm 1983, Lý Quang Diệu thay đổi quan niệm, ông tuyên bố phụ nữ trí thức nên có 3 đến 4 con và kêu gọi nam giới nên kết hôn với phụ nữ trí thức. Tuyên bố này gây tranh cãi lớn trong toàn xã hội. Ngay cả những phụ nữ là trí thức cũng cảm thấy bị xúc phạm và họ đã phản đối kịch liệt.

Về quản lý trật tự xã hội, những hành vi như xả rác, hút thuốc hay khạc nhổ nơi công cộng đều bị phạt tiền, thậm chí bị đánh roi, kể cả đối với người nước ngoài. Năm 1994, hình phạt đánh roi dành cho Michael Fay, một công dân Mỹ đã làm cả thổng thống Clinton và nhiều thượng nghị sỹ Mỹ phải lên tiếng.

Một đạo luật được Lý Quang Diệu ban hành đã bắt buộc người lao động phải tiết kiệm 1/4 số tiền lương mỗi tháng. Khoản tiền này sẽ chỉ được rút ra khi người lao động 55 tuổi. Chính phủ quản lý sẽ dùng số tiền này để phục vụ cộng đồng.
 
Trên thực tế, Lý Quang Diệu đã bị chỉ trích nhiều vì đã áp dụng những biện pháp cứng rắn đàn áp phe đối lập, cản trở tự do ngôn luận, cấm mít tinh, biểu tình (bằng chính giấy phép của cảnh sát), hạn chế các ấn phẩm không vừa ý chính quyền và sử dụng các luật lệ về tội phỉ báng để cố tình và bằng mọi cách đẩy những đối thủ chính trị vào tình trạng phá sản. Về những hành vi này, Devan Nair, Tổng thống Singapore từ năm 1981 (đến năm 1985 từ chức vì bất đồng quan điểm với Lý Quang Diệu, năm 1995 ông định cư tại Canada) nhận xét rằng, thủ đoạn của Lý Quang Diệu là khởi kiện đối thủ, gây áp lực với tòa án và các văn phòng luật sư, làm cho đối thủ không gỡ được để thoát ra khỏi các thủ tục và chi phí tố tụng, cho đến khi họ phá sản hay thân bại danh liệt. Làm như vậy Lý đã tìm cách thủ tiêu các quyền chính trị của đối thủ. Devan Nair cho rằng, càng về sau Lý Quang Diệu “ngày càng trở thành loại người tự cho mình biết đủ và biết đúng mọi sự”. Cũng giống như các nhà độc tài khác, ông Lý cũng như bị vây quanh bởi “những kẻ bù nhìn”. Devan Nair đưa ra những nhận xét này vào năm 1999. Thậm chí ông còn nói “Singapore hôm nay là nơi vô hồn, hệ tư tưởng của nó chỉ là vật chất mà thôi” (Singapore today is a soulless place whose only ideology is materialism). Nổi khùng trước những nhận xét này, Lý Quang Diệu lại đâm đơn kiện Devan Nair.[15]
 
Theo Thayil George, cố vấn biên tập của tờ The New Indian Express, tác giả chuyên về chính trị và tiểu sử chính khách; trong cuốn “Singapore của Lý Quang Diệu”, nhận xét rằng, để quản lý Singapore, Lý Quang Diệu đã không ngần ngại sử dụng các thủ đoạn đối với phe đối lập và cả đối với dân chúng. Trong việc tiêu diệt đối thủ của mình, chiến thuật của ông có thể so sánh được với việc dùng một quả bom nguyên tử để tấn công một con muỗi. Đầu năm 1963 trong một cuộc bầu cử, ông đã sử dụng Đạo luật An ninh nội bộ Anh để bỏ tù 100 thành viên chủ chốt của nhóm thân cộng Barisan Sosialis cánh tả, vốn tách ra từ đảng PAP. Những người còn lại sau bầu cử chỉ được chọn vào các vị trí hành chính không có quyền lực chính trị thực sự
 
Khi Singapore được cả thế giới nhìn nhận là một đảo quốc thịnh vượng, an toàn và trong sạch, với sự có mặt của các tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, người ta thường chỉ rút ra kết luận rằng, nếu không có một nhà lãnh đạo như ông Lý, Singapore sẽ phải mất nhiều thời gian hơn để đạt được những thành tựu mà thế giới đang chứng kiến và muốn bắt chước. Theo chúng tôi, nếu Uri Gordon không thiên kiến, thì đúng là Lý Quang Diệu đã một lần nữa chứng minh cho quan điểm chuyên chính cực đoan tư bản chủ nghĩa – Mục đích có thể biện minh cho biện pháp, dù biện pháp ấy chẳng hề chính đáng chút nào.
 
Lý Quang Diệu là biểu tượng của sự thịnh vượng Singapore, nhưng con người thì ko ai hoàn hảo cả. Từng ở sing 1 thời gian tương đối tao thấy người trẻ họ ít có thiện cảm với đảng PAP của nhà họ Lý. Dù phần đa tai thời điểm đó (cách đây chừng hơn 10 năm, LQD vẫn còn sống) vẫn danh sự tôn trọng nhất đinh cho ông. Rõ ràng có không ít người mệt mỏi hoặc chán nản với chính sách độc quyền chính trị của PAP, và nhờ họ mà tao cũng mới biết LQD cũng đã từng đàn áp các lực lượng phản đối, thậm chí cầm tù ko xét xử nhiều người. Tao cũng chứng kiến sợ thơ ơ của họ trong 1 cuộc bầu cử mà kết quả đã rõ từ đầu.
 
thớt có vẻ hay đấy. Mr Lý ngày xưa từng bị các tổ chức nhân quyền lên án vì chính sách của mình. Nhìn lại, cũng cực đoan như nhau, cũng bị đánh giá thấp về nhân quyền như nhau nhưng 1 bên là cường quốc, passport quyền lực nhất thế giới, 1 bên thì nghèo hèn, toàn cật lùn đụt trĩ suốt ngày ngạo nghễ. Tao rút ra kết luận: độc tài là con đường ngắn nhất đưa một đất nước nghèo hoá rồng với điều kiện là lãnh đạo phải cực gì giỏi như ông Lý, như Park-chung Hee, và đâu đó là ông Diệm (thời gian trị vì của ông Diệm quá ngắn nên t ko đánh giá tổng quan hết được), chứ lãnh đạo mà ngu si dốt nát, chỉ biết thoả mãn cái gọi là quyền lực và tư lợi cá nhân như Hugo Chavez, gia tộc họ Kim ở bắc Hàn, và đám lãnh đạo v+ thì đất nước sẽ chỉ nhanh chóng xuống hố mà thôi :v
 
thớt có vẻ hay đấy. Mr Lý ngày xưa từng bị các tổ chức nhân quyền lên án vì chính sách của mình. Nhìn lại, cũng cực đoan như nhau, cũng bị đánh giá thấp về nhân quyền như nhau nhưng 1 bên là cường quốc, passport quyền lực nhất thế giới, 1 bên thì nghèo hèn, toàn cật lùn đụt trĩ suốt ngày ngạo nghễ. Tao rút ra kết luận: độc tài là con đường ngắn nhất đưa một đất nước nghèo hoá rồng với điều kiện là lãnh đạo phải cực gì giỏi như ông Lý, như Park-chung Hee, và đâu đó là ông Diệm (thời gian trị vì của ông Diệm quá ngắn nên t ko đánh giá tổng quan hết được), chứ lãnh đạo mà ngu si dốt nát, chỉ biết thoả mãn cái gọi là quyền lực và tư lợi cá nhân như Hugo Chavez, gia tộc họ Kim ở bắc Hàn, và đám lãnh đạo v+ thì đất nước sẽ chỉ nhanh chóng xuống hố mà thôi :v
Nên nhớ Diệm do mỹ dựng lên và do mỹ tiêu diêt dùng CIA ,Diệm có được tự do đéo đâu
Diệm giỏi thì đã đéo thua vịt cộng
 
Nên nhớ Diệm do mỹ dựng lên và do mỹ tiêu diêt dùng CIA ,Diệm có được tự do đéo đâu
Diệm giỏi thì đã đéo thua vịt cộng
Park Chung Hee cũng có tự do đéo đâu, cũng bị CIA thủ tiêu đấy thôi.
Với cả Mr Diệm có thua v+ đéo đâu, thời ổng đám v+ xách dép chạy té khói còn gì. Đám thua là đám đệ nhị cộng hoà, những ng đứng sau cuộc đảo chánh huyền thoại, đứng đầu là trung tướng tình báo 6 thiệu với ng con bắc kì ưu tú nguyễn cao kỳ mà :v
 
Cấm đảng sing + hoạt động, giải tán công đoàn, t nhớ trong hồi ký Lý quang diệu có nói " các anh chọn tự do hay bánh mì" khi nổ ra đình công sing airlines
 
Park Chung Hee cũng có tự do đéo đâu, cũng bị CIA thủ tiêu đấy thôi.
Với cả Mr Diệm có thua v+ đéo đâu, thời ổng đám v+ xách dép chạy té khói còn gì. Đám thua là đám đệ nhị cộng hoà, những ng đứng sau cuộc đảo chánh huyền thoại, đứng đầu là trung tướng tình báo 6 thiệu với ng con bắc kì ưu tú nguyễn cao kỳ mà :v
Nên nhớ bộ máy chóp bu của Diệm toàn bị c san cài vào thì thắng vào mắt
 
Lý và Park ăn may vì có chiến tranh Việt nam. Thằng park lợi dụng nhân công giá rẻ để sx hàng cho lính mỹ ở châu á, thậm trí cấp lính đánh thuê cho chiến tranh việt nam.
Thằng lý gạ gẫm mỹ xây lọc dầu, cảng biển cung cấp năng lượng cho mỹ. Lợi dụng sự trung lập để thu hút các DN châu âu mở đại diện ở sin bằng cách giảm thuế má, hầu bọn tây lông đến tận giấy chùi đít, còn con dân sin thì kệ mịa nó.
Sau này con cháu hưởng sau cứ phát triển đã
 

Có thể bạn quan tâm

Top