Mái trường tuổi thơ 8x, đầu 9x

paradise1105

Ếch Cốm
Những thằng 8x, đầu 9x chắc quá quen với những ngôi trường ntn, sân đất, nhà mái ngói. Đi học lúc nào trong cặp cũng phải lúc nào cũng có lọ mực tím. Đứa nào nhà có điều kiện thì có cặp, nhà thiếu thốn thì chỉ là cái túi đựng sách.
Giờ ra chơi chạy bật cả móng chân vì cái sân nền đất. Lớp học thì chẳng có quạt trần, trời mưa thì dột lỗ chỗ. Ấy thế mà ngày xưa đi học sao mà nó vui thế, có dách mì tôm, cục kẹo, củ khoai cũng chia nhau…
 
m biết nghịch lý của sự lựa chọn ko?

Càng có nhiều sự lựa chọn - bạn sẽ càng khó lựa chọn & càng khó thỏa mãn/hạnh phúc với lựa chọn của bạn.

Hồi xưa, cái gì cũng túng thiếu, có mà xài là may lắm rồi, vd như cái tv trắng đen - chỉ có vài kênh - cả xóm tụ lại xem... nhưng vui, hạnh phúc lắm.
Còn bây giờ ? TV 4k, 80 inch, 100 kênh... nhưng đ' thể thấy vui 1 tí nào khi xem, thậm chí có thèm xem TV đ' đâu
 
m biết nghịch lý của sự lựa chọn ko?

Càng có nhiều sự lựa chọn - bạn sẽ càng khó lựa chọn & càng khó thỏa mãn/hạnh phúc với lựa chọn của bạn.

Hồi xưa, cái gì cũng túng thiếu, có mà xài là may lắm rồi, vd như cái tv trắng đen - chỉ có vài kênh - cả xóm tụ lại xem... nhưng vui, hạnh phúc lắm.
Còn bây giờ ? TV 4k, 80 inch, 100 kênh... nhưng đ' thể thấy vui 1 tí nào khi xem, thậm chí có thèm xem TV đ' đâu
Cuộc sống nó là vậy mà mày. Càng đủ đầy thì sẽ càng hoài niệm cái dĩ vãng đã xa.
Cuộc sống thiếu thốn nhưng nó giúp chúng ta xích lại gần nhau, đầy đủ rồi thì lại xa nhau.
 
Cuộc sống nó là vậy mà mày. Càng đủ đầy thì sẽ càng hoài niệm cái dĩ vãng đã xa.
Cuộc sống thiếu thốn nhưng nó giúp chúng ta xích lại gần nhau, đầy đủ rồi thì lại xa nhau.
có câu: con người có thể chung nhau hoạn nạn, nhưng khó cùng nhau sung sướng.
nên khi nào nghèo khó thì đều có thể sống hòa thuận, vui vẻ như cuộc sống ở quê, còn ở thành phố thì say đéo :sad: (à tp cũng có những cảnh đời bao dung,đùm bọc nhau,...nhưng đều là những cảnh đời, tầng lớp tận cùng của xã hội thôi: bán vé số, lượm ve chai, xe ôm, bán hàng rong,...)
 
có câu: con người có thể chung nhau hoạn nạn, nhưng khó cùng nhau sung sướng.
nên khi nào nghèo khó thì đều có thể sống hòa thuận, vui vẻ như cuộc sống ở quê, còn ở thành phố thì say đéo :sad:
Nó là 2 thái cực mà.
 
Những thằng 8x, đầu 9x chắc quá quen với những ngôi trường ntn, sân đất, nhà mái ngói. Đi học lúc nào trong cặp cũng phải lúc nào cũng có lọ mực tím. Đứa nào nhà có điều kiện thì có cặp, nhà thiếu thốn thì chỉ là cái túi đựng sách.
Giờ ra chơi chạy bật cả móng chân vì cái sân nền đất. Lớp học thì chẳng có quạt trần, trời mưa thì dột lỗ chỗ. Ấy thế mà ngày xưa đi học sao mà nó vui thế, có dách mì tôm, cục kẹo, củ khoai cũng chia nhau…
Nhìn cái ảnh t lại nghĩ về tuổi thơ, thời gian trôi đi như bị đánh cắp, ai rồi cũng phải già đi, chỉ có nụ cười ở lại..
 
T chỉ nhớ thời cấp 2, cấp 3 ra chơi cả 30 40 thằng vô wc chia nhau điếu thuốc. Rồi lập sòng bài 3 cào, domino ngay trước nhà wc. Rồi thấy thằng nào nhìn lái láo thì lại kiếm chuyện xong nếu lớn thì 2 thành bên phang nhau, kéo băng rượt chém nhau
Hôm nào buồn buồn thì rủ mấy nhóm khác cầm chổi phang giỡn nhau hoặc đi qua từng lớp thi nhau đạp cửa
Còn những chiều tập thể dục thì mang bia hơi, ruoou nếp mới, bồ đà ra quán cf trước trường chơi xong vô tập
Đi học thì thằng nào cũng mang dép lào, đeo bông tai, cởi 2 nút áo, xăn quần lên đầu gối
Mấy nhỏ nào xinh mà quậy quậy thì chạy lại bóp vú hoặc bóp mông rồi cười, nó cũng éo báo thầy hay la gì
Ăn bánh tráng, nước ngọt, mì gói thì éo bao giờ phải mua. Toàn mấy thằng giàu nhờ bảo kê mua cho ăn uống
 
Nhớ mãi về sau mới có mỳ tôm mà hồi đấy thì có bút máy kim tinh với bút bi rồi
Bút kim tinh thì phải bắt đầu năm 95 96 là phổ biến, mà thằng nào nhà điều kiện mới có. Hồi đó là bút tàu, sau là hero nhái. Ở miền bắc thì có Hồng Hà.
Tao nhớ năm 98 99 ông già tao đc tặng con patek mạ vàng quý vãi. Đem đến lớp khoe bọn nó tròn con mắt
 
chuẩn bị vào năm học mới. Cô giáo giao nhiệm vụ mang vôi để quét tường cho trắng, thế là mấy thằng quét thì ít mà đổ hết ra nền lớp, bàn học bị dính hết vôi, nền nhà thì như mặt ruộng
 
chuẩn bị vào năm học mới. Cô giáo giao nhiệm vụ mang vôi để quét tường cho trắng, thế là mấy thằng quét thì ít mà đổ hết ra nền lớp, bàn học bị dính hết vôi, nền nhà thì như mặt ruộng
Lớp bọn tao thì có cái lỗ ban đầu bé bằng cái đầu đũa, sau đục dần thành cái hõm chó. Toàn chui cái hõm đó trốn học
 
Xưa học khổ bome. Không có tiền ăn kẹo, ông bà già làm kẹo đậu phộng cho t ăn
 
bjo ko biết có phải quét sân trường không. nhưng ngày trước đến lượt phải đi quét sân trường. mấy thằng gọi hò nhau đi từ 4h sáng
 
bjo ko biết có phải quét sân trường không. nhưng ngày trước đến lượt phải đi quét sân trường. mấy thằng gọi hò nhau đi từ 4h sáng
Chỗ mài có như t ko, gom vở lon bia rồi giấy nộp cho trường
 
Những thằng 8x, đầu 9x chắc quá quen với những ngôi trường ntn, sân đất, nhà mái ngói. Đi học lúc nào trong cặp cũng phải lúc nào cũng có lọ mực tím. Đứa nào nhà có điều kiện thì có cặp, nhà thiếu thốn thì chỉ là cái túi đựng sách.
Giờ ra chơi chạy bật cả móng chân vì cái sân nền đất. Lớp học thì chẳng có quạt trần, trời mưa thì dột lỗ chỗ. Ấy thế mà ngày xưa đi học sao mà nó vui thế, có dách mì tôm, cục kẹo, củ khoai cũng chia nhau…
Tao còn nhớ, trường hồi xưa dột nát mà vui.
 

Có thể bạn quan tâm

Top