CoNguyetPhuongNguyen
Con chim biết nói
Tiểu đệ Phương Nguyên bình sinh ưa thích ngũ thuật, nhưng tạo nghệ thô thiển không sâu, mỗi nơi chắp vá một chút, chẳng dám múa rìu qua mắt Lỗ Ban, không dám khoe đao trước mặt Quan Công, xin chớ trách tội.
Dưới đây chỉ là cái nhìn nông cạn, cầu các lộ sư hữu giá lâm chỉ điểm, lẫn nhau thụ ích cùng tiến bộ.
Trở lại chính đề :
Muốn phân biệt thủy tốt hay xấu, trước hết phải biết thế nào là thủy tốt. Trên cơ bản đầu tiên "Thủy" tất cần thanh sạch ngọt trong, lại trôi chảy uốn lượn như tình yêu, nó không có âm thanh nhưng nó luôn luôn lưu động mãi không thôi. Cho nên thủy tốt tất không rời khỏi 2 chữ "Sinh" và "Tình".
Hiện nay ở Hà Nội có 2 con sông lớn là Sông Nhuệ (Tả Thanh Long) và Tô Lịch (Hữu Bạch Hổ), hội tụ tại Thanh Trì mà bao quanh Thủ Đô, quanh co khúc chiết, uyển chuyển chảy dài, hộ lấy Minh Đường. Minh Đường có thủy, vốn là đất đại quý, nó vốn chủ tài phú, khỏe mạnh, chính trị thanh minh trong sáng.
Thế nhưng tiếc là 2 dòng sông này sớm bị ô nhiễm, cá bơi không gặp được một con, đi ngang qua bờ, mùi thối xông lên mũi, đó là trọc thủy vậy. Từ nơi đại quý, biến thành một nơi trọc phú, tạo thành người người tranh đua vì tiền tài, kỹ nữ cười người bần nhưng không cười kẻ xướng ca vô loài, chỉ cần người có tiền, thì người đấy đúng, bệnh sinh dục như lậu, giang mai, AIDS sinh sôi, người cũng thay đổi theo, ít thấy những người an cư lạc nghiệp, truy tìm chân lý, đa phần là bar sàn ca múa, rượu xanh đèn hồng, tranh nhau trục nhạc, không biết cư an tư nguy, cẩn thận dè chừng. Không biết ở ngoài có Trung Cộng như con hổ ngay bên cạnh nhìn chằm chằm, tùy thời có hiểm họa chiến tranh, trong có bọn yangho mãi nghệ hủy hoại phong tục, fandom hội nhóm tới nông nỗi điên cuồng.
Từng đọc qua văn "Một người Hà Nội" của cố nhà văn Nguyễn Khải tiên sinh, chư quân thử nghĩ hình tượng bà Hiền đại diện cho một thế hệ người Hà Nội thanh lịch nho nhã, văn thải phong lưu, chênh lệch với những người Thủ Đô hiện nay lớn ra sao, khác biệt như trời với đất, chỉ có thể cảm thán nhân tình thế thái, thói đời thay đổi.
Tạo thành xã hội hôm nay như thế, tin tưởng dùng ánh mắt phong thủy để xem, việc thủy của 2 sông lớn Nhuệ và Tô Lịch bị ô nhiễm là một trong những nguyên nhân lớn. Dịch viết "Thiên thùy tượng, kiến cát hung" (Hiện tượng từ trời lộ ra, có thể thấy được tốt xấu) há chẳng đúng sao.
"Văn hóa nghìn năm văn hiến nhập cư trong sáng như nước sông Tô Lịch trong xanh bao la bát ngát, con người Hà Nội tính cách ôn hòa và sạch như nước Hồ Gươm nơi cụ rùa đang sống hàng ngàn năm qua, Hà Nội đẹp quá hà nội ơi hà nội ơi!"
Dưới đây chỉ là cái nhìn nông cạn, cầu các lộ sư hữu giá lâm chỉ điểm, lẫn nhau thụ ích cùng tiến bộ.
Trở lại chính đề :
Muốn phân biệt thủy tốt hay xấu, trước hết phải biết thế nào là thủy tốt. Trên cơ bản đầu tiên "Thủy" tất cần thanh sạch ngọt trong, lại trôi chảy uốn lượn như tình yêu, nó không có âm thanh nhưng nó luôn luôn lưu động mãi không thôi. Cho nên thủy tốt tất không rời khỏi 2 chữ "Sinh" và "Tình".
Hiện nay ở Hà Nội có 2 con sông lớn là Sông Nhuệ (Tả Thanh Long) và Tô Lịch (Hữu Bạch Hổ), hội tụ tại Thanh Trì mà bao quanh Thủ Đô, quanh co khúc chiết, uyển chuyển chảy dài, hộ lấy Minh Đường. Minh Đường có thủy, vốn là đất đại quý, nó vốn chủ tài phú, khỏe mạnh, chính trị thanh minh trong sáng.
Thế nhưng tiếc là 2 dòng sông này sớm bị ô nhiễm, cá bơi không gặp được một con, đi ngang qua bờ, mùi thối xông lên mũi, đó là trọc thủy vậy. Từ nơi đại quý, biến thành một nơi trọc phú, tạo thành người người tranh đua vì tiền tài, kỹ nữ cười người bần nhưng không cười kẻ xướng ca vô loài, chỉ cần người có tiền, thì người đấy đúng, bệnh sinh dục như lậu, giang mai, AIDS sinh sôi, người cũng thay đổi theo, ít thấy những người an cư lạc nghiệp, truy tìm chân lý, đa phần là bar sàn ca múa, rượu xanh đèn hồng, tranh nhau trục nhạc, không biết cư an tư nguy, cẩn thận dè chừng. Không biết ở ngoài có Trung Cộng như con hổ ngay bên cạnh nhìn chằm chằm, tùy thời có hiểm họa chiến tranh, trong có bọn yangho mãi nghệ hủy hoại phong tục, fandom hội nhóm tới nông nỗi điên cuồng.
Từng đọc qua văn "Một người Hà Nội" của cố nhà văn Nguyễn Khải tiên sinh, chư quân thử nghĩ hình tượng bà Hiền đại diện cho một thế hệ người Hà Nội thanh lịch nho nhã, văn thải phong lưu, chênh lệch với những người Thủ Đô hiện nay lớn ra sao, khác biệt như trời với đất, chỉ có thể cảm thán nhân tình thế thái, thói đời thay đổi.
Tạo thành xã hội hôm nay như thế, tin tưởng dùng ánh mắt phong thủy để xem, việc thủy của 2 sông lớn Nhuệ và Tô Lịch bị ô nhiễm là một trong những nguyên nhân lớn. Dịch viết "Thiên thùy tượng, kiến cát hung" (Hiện tượng từ trời lộ ra, có thể thấy được tốt xấu) há chẳng đúng sao.
"Văn hóa nghìn năm văn hiến nhập cư trong sáng như nước sông Tô Lịch trong xanh bao la bát ngát, con người Hà Nội tính cách ôn hòa và sạch như nước Hồ Gươm nơi cụ rùa đang sống hàng ngàn năm qua, Hà Nội đẹp quá hà nội ơi hà nội ơi!"
