Con người không bao giờ tự dưng hiểu thiên đạo được, thế nên không bao giờ phải lo chuyện đó. Khi m tu tiên hoặc tu luyện mà bỗng hiểu ra được chuyện gì đó, đấy là Sư Phụ trong pháp môn tu của m, nói ngắn gọn thì chính là Thần trong pháp môn tu của m, thấy m đã tu được đến bước đó, mới đem những thứ m nên hiểu được tại tầng thứ đó của pháp môn đó truyền vào đầu m, đến lúc đó đột nhiên m hiểu ra được.
Tôi không phải người đến để truyền đạo, tôi cũng là người đang còn tu luyện thôi, chưa có đạo của mình. Nên không thể gọi là truyền cho ai được cả.
Còn việc nhìn mình gì đó như bạn hỏi, theo như Sư Phụ của tôi dạy trong cuốn sách "Chuyển Pháp Luân", Sư Phụ của pháp môn nào đó nhìn người để truyền đạo chính là để xem cá nhân kia mang theo đức và nghiệp nhiều ít thế nào.
Thả không suy nghĩ thực ra lại là lúc đang mở trực giác, sẵn sàng cảm nhận những tín hiệu có liên quan đến mình. Trạng thái này dễ bị ngoại ma ảnh hưởng.
Tao đọc triết học Pháp, Đức bằng tiếng Anh thì hiểu. Nhưng đọc tới content như này gần như đéo hiểu bọn mày viết cái gì! Vì bọn mày dùng toàn những từ Hán-Việt quá xa lạ với tao.
Nhân dịp xàm trở lại tao kể cho mày với anh em 1 chuyện nhé
“Hai ngườihoặchai cáitổ chức, sở dĩsẽcãi nhau, là bởi vìquan điểmkhông nhất trí.”
“Làquan điểm, không nhất trí. Mà không phảisự thật.” Taolẳng lặngnghe, hết khả nănglĩnh ngộhắnmuốnbiểu đạtý tứ.
Hắnim lặngliếctamột cái, tiếp tụcgiảng đạo, “Thủy Tạikhông độsẽkết băng, đây là một cáiquan điểm. Cóngườicó thể sẽcó khác biệtthái độ. Không có cùngquan điểm, có thểliền sẽầm ĩ lên.”
Nói đến đây, con ghẹ đi với taonhịn không đượctiếp lời.
“Đại sư, Thủy Tạikhông độkết băng, đây là một cáithường thứca, tại sao có thể cóngườicó khác biệtý kiếnđâu?” Lão đạocókiên nhẫngiải thích nói, “Quan điểm, đơn giảntới nóichính làquan sátsự vậtđiểm.
1: ăn chay, làm việc thiện ( cách này áp dụng cho tất cả mọi người).
2: đòi hỏi khá nhiều ( không phải ai cũng làm được).
Muốn đi xa được trên con đường Đạo, phải dựa vào 3 yếu tố: kiên trì, trí huệ, may mắn.
Nên theo cách 1 là an toàn nhất.