Ngu thì im đi . Đm .Đụ má ăn bánh chưng cũng ngáo đc hả
Ngu thì im đi . Đm .Đụ má ăn bánh chưng cũng ngáo đc hả
Quá dữ vậy lâu nay có cao nhân người cõi trên chơi xàm mà tao éo biếtTao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Thiệt ko đó mạy?Tao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Tao thường ngồi bán già từ 3h30 sáng đến 4h30 sáng. Tao cảm giác 3h30 sáng là thời gian minh mẫn nhất và âm khí cao nhấtThiệt ko đó mạy?
Nếu thiệt thì mày ngồi bán già hay kiết già?
Mày thiền quán tưởng về cái gì đó hay chỉ đơn giản là nhắm mắt ko suy nghĩ?
Là do người đó đã đắc được chiều vũ trụ thứ 8-9, tự chọn trải nghiệm cuộc đời của 1 hóa thân ở 1 thế giới nhưng ko xóa ký ức.Thế lâu lâu tao đọc thấy những người nhớ được tiền kiếp của mình là quên uống canh mạnh bà hả mày
![]()
Đùa à, mày đọc kinh sách kiểu gì vậy?Thế mà tao tưởng phật thuyết phám để cảm hoá quỷ ma quấy phá
Mày có đọc hay nghe cô ba cháo gà gì không ? Trước tao nghe lần thấy hay phết. Có gì địa Ngục du Ký của khứa đó tên là Dương Thiện Sinh thì phải ở Đài Loan nữaTao thường ngồi bán già từ 3h30 sáng đến 4h30 sáng. Tao cảm giác 3h30 sáng là thời gian minh mẫn nhất và âm khí cao nhất
Mày thiền quán tưởng về cái gì đó hay chỉ đơn giản là nhắm mắt ko suy nghĩ?Tao thường ngồi bán già từ 3h30 sáng đến 4h30 sáng. Tao cảm giác 3h30 sáng là thời gian minh mẫn nhất và âm khí cao nhất
Cả 2 nha chưởng phòng. Bình thường thì thả không suy nghĩ. Nhưng có những lúc thử nghĩ mình là hạt cát rồi phát triển. Kiết già phải luyện tập bài bản chứ chưa bán già nhảy vào kiết già sợ bị teo cơ. Hành hạ cơ thể không phải là tu hành. Trình mình đến đâu mình tập đến đóMày thiền quán tưởng về cái gì đó hay chỉ đơn giản là nhắm mắt ko suy nghĩ?
Ông bác tao hồi đó dạy mới ngồi chỉ nên ngồi bán già, chứ ngồi kiết già hao tổn phúc, chỉ trên 10 năm mới được ngồi kiết già, mà 1 ông thầy hồi đó lại kêu tao nên ngồi kiết già, chả biết nghe ai.
Tôi đã lén lút gửi ví Bep 20 và stk bank của tôi cho ngài . Khi nào ngài thăng thiên thì ngài cứ chuyển khoản vào giúp , tạo thêm dương đức . Còn vàng vật lí ngài chôn ở đâu thì khí thành tiên nhớ báo mộng nhé .Boong !Tao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Sau khi ngài đắc như vậy . Thì bây giờ nếu đi kara hay masage thì ngài phải kêu 1 lúc 3 con đào . 1 cho ngài và 2 cho hộ vệ của ngài à ? Cái đó là ngài đối đãi với dõng sĩ chứ không phải là ngài ham hố gì phải hơm ? Boong !Tao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Giờ là mạt kiếp rồi, ww3 có giảm bớt số người cũng ko đủ linh khí cho mày khôi phục tu vi đâu.Có, tao là đại la kim tiên, né tránh hợp đạo nên lặn vào hồng trần, ai dè nhiễm trọc khí quá nặng, linh khí lại ít ỏi nên tao rất mong ww3 reset bớt, tao mới đủ linh khí để khôi phục thêm 1 ít tu vi.
Thêm Đông Nhạc đế quân @Bố Nobita
Tiên đế @đéo có hình chó nó tin
Cao nhân.Tao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Hợp quan tôngGiờ là mạt kiếp rồi, ww3 có giảm bớt số người cũng ko đủ linh khí cho mày khôi phục tu vi đâu.
Bây giờ chỉ có tu âm dương đạo, ngự nữ tam vạn bạch nhật phi thăng, hoặc huyết đạo, hiến tế 500 triệu mạng người thì mới thành tiên được.
Đọc những gì thí chủ kể mà bần đạo thấy mình còn nhiềư cái chưa đạt.Tao đã thoát hồn ra được vài lần :
Ngày thất đầu tiên ông già tao mất, tao buồn quá và có con bướm từ đâu bay vào nhà tao và đậu trên vai áo sơ mi của tao. Tao xua kiểu gì cũng ko bay, nghĩ rằng ông già về thăm nhà và còn vương vấn con cháu ko rời. Tao xách cái ghế bố ông già thích nằm nằm vuông góc với bàn thờ ông già. Cảm giác đau khổ và nhớ ông già,cơ thể tao bắt đầu lạnh từ chân lên đầu, tao vẫn nằm im nhắm mắt 1 hồi tự nhiên trong suy nghĩ của tao phần linh hồn thoát khỏi thể xác. Tao nhìn xuống vẫn thấy mình nằm đấy. Nghĩ rằng linh hồn mình thoát ra được khỏi cơ thể thì thử bay lên trên trời coi thử có những cái xưa giờ coi trên phim trên thấy có thật không ? Tao cảm giác rất nhanh tầm 1s tao đã bay vượt ra khỏi trái đất nhìn xuống thì thấy cục không tròn lắm nhìn giống màu xám nhạt, tao tiếp tục thử bay nhanh lên nữa coi thử du hành như thế nào thì tự nhiên cảm giác và nhìn xung quanh đen thui và cảm giác bay đâm xuống chứ ko phải bay lên nữa. Lực cản cực mạnh xuất hiện xung quanh linh hồn tao, tao ko thể tiến tiếp được nữa thì thấy có 2 người hộ vệ của tao xuất hiện bên cạnh và bay nhanh lên phía trước tao 1 tý và giống như họ dùng sức của họ mở đường tao đi xuống. Và mấy tml biết ko, tao xuống 1 nơi có thể là địa phủ như trong dân gian hay nói. Nó là những ngọn núi cách nhau 1 tý 1 tý. Tao liền hạ xuống ngọn núi gần nhất thì tự nhiên có 1 người tao giờ ko nhớ mặc đồ gì nhưng trong trí nhớ của tao giống phán quan từ đâu xuất hiện trước mặt,chặn tao lại liền ko cho bước vào. Người đó nói với tao ngài chưa chết nên ko thể vào đây, tao nói tao nhớ ông già tao quá nên tao xuống thì người đó chỉ đến 1 ngọn núi đằng xa nói cha ngài xuống đến đây lâu rồi chờ ngày đầu thai nhưng vì cha của ngài nên được đối xử đặc biệt đang ở ngọn núi đó để chờ đến lượt. Tao nhìn theo ngón tay thì 1 ngọn núi thấy nhọn hoắt giống như mũi nhọn trên tam giác ấy, tao nghĩ đm sao ở đó được và trong suy nghĩ của tao là muốn đến đó. Tự nhiên tao dịch chuyển phát thẳng đến đỉnh ngọn núi ấy luôn, từ xa thì nó nhỏ xíu như đỉnh tam giác nhưng tao đứng trên thì thấy nó rộng vl, ông già tao đang ở trong 1 biệt viện riêng trên đỉnh núi ấy. Tao định tiến vào biệt viện ấy thì tự nhiên trước mặt tao xuất hiện địa tạng vương bồ tát. Khuôn mặt tao ko thấy rõ nhưng có vòng tròn trắng vàng sau lưng đứng cản tao lại không cho tao tiến vào. Ngài nói tao là Đông Nhạc Đại Đế nên mới được mọi người đối xử đặc biệt và ông già tao cũng được đối xử rất chu đáo. Tuy nhiên tao vẫn còn dương khí vì chưa chết nên không được tiến vào vì ảnh hưởng đến âm giới. Ngài dơ tay cái tao thấy bên trong biệt viện ông già tao ngồi đang uống trà trong ấy và ngài đảm bảo ông già tao sẽ vui vẻ,thoải mái ở đây chờ đến ngày đầu thai. Cái tao tự nhiên rùng mình 1 cái trở về lại thể xác của mình.
Sau vụ này 2 hộ vệ bên cạnh tao bị trừng phạt vì ko cản tao mà còn giúp tao mở đường, làm có 1 đợt đi nhậu khuya về bị con ma nó bổ ra xô té, tao còn nhớ lúc đó có 1 bóng đen nhảy vào xe tao xô tao ngã, cái bên cạnh tao xuất hiện 2 hộ vệ mới chém con ma nó ra làm 2 và đỡ tao khỏi chết. Sau tai nạn ấy tao bị gãy tay trái, sống mũi bị gãy, máu trong mũi đóng 1 cục đen thui.
Rồi ai cũng ngộ thôi. Kiếp này hay kiếp khác...Đọc những gì thí chủ kể mà bần đạo thấy mình còn nhiềư cái chưa đạt.
Cố lên anh
Tuy kiếp này bần đạo đẹp trai, có nhà có xe, có giá đình viên mãn....nhưng đã nguyện với thiên đạo là sau này thác đi thì hình thần câu diệt không đi vào luân hồi.Rồi ai cũng ngộ thôi. Kiếp này hay kiếp khác...
Lên phường làm chuyển nhượng hết toàn bộ tài sản cho tao để dễ tu. À mà khoan... Hình thân câu diệt là sao??? Mất cả hạt giống a lại da thức thì còn lại gì?Tuy kiếp này bần đạo đẹp trai, có nhà có xe, có giá đình viên mãn....nhưng đã nguyện với thiên đạo là sau này thác đi thì hình thần câu diệt không đi vào luân hồi.
😁😁