Mấy Ông Thầy Giáo Của Tao Óc Chó Thật

TráiTimSắtĐá

Xamer mới lớn
Đĩ mẹ , ko phải do ổng thì tao cũng đéo nghỉ học. Tao vốn có chỉ số IQ rất cao, vì được mẹ dạy trước nên năm 4 tuổi đã biết đếm từ 1 đến 1000, hơn khối thằng lớp 2 chứ đùa. Vào trường học thì biết tất, về nhà chỉ chơi thôi chứ ko động đến bài tập, năm nào cũng lãnh giấy khen học sinh giỏi, dù bình thường đéo ai đánh giá cao tao. Âu cũng vì tao quá hờ hững, không thích tranh đua thành tích trong những giờ học bình thường. Năm nào tổng kết ai cũng bất ngờ vì tao lên lãnh giấy khen, nhưng họ cho rằng tao chỉ may mắn, hay copy ai trong giờ thi. Và năm nào cũng vậy, vào những ngày đầu vào lớp mới, tao cũng bị cho đi nâng yếu, dù năm trước tao lãnh giấy khen học sinh giỏi. Tại sao cuộc sống này lại bất công với tao qúa vậy? Sao tao thông minh nhất lớp nhưng không ai nhìn thấy, trọng dụng tao một lần nào vậy? Trong khi thằng ngồi cạnh tao 3 năm cấp một, là một thằng giàu có nhưng IQ trung bình, được chính tao cho nó copy, kè nó lên học sinh giỏi. Nhưng cuối cùng nó lại lên làm tổ trưởng còn tao thì bị cho làm thằng đổ rác, quét lớp mỗi khi tổ của tao về bét. Sao nhỏ con gái do chính tao dạy đá cầu nhưng cuối cùng nó được chọn đi thi hội khoẻ phù đổng, thằng bê đê đoạt giải 2 cuộc thi giải toán trên mạng cũng nhiều lần bị tao sửa lưng vì giải ngu. Tại sao tụi nó lại được trọng dụng mà không phải tao vậy? Sao cả 5 năm tiểu học không một ai nhìn thấy năng lực tiềm ẩn của tao vậy?...
Tao nghĩ học năm lớp 7 vì bị hiểu lầm là thằng copy, lúc đó ông thầy kêu 4 thằng lên bảng để làm toán, ổng đọc đề cho tụi tao giải nhưng tao nghe không rõ nên liếc nhìn thằng kế bên để xem đề thôi, chứ lúc đó tao cân được cả toán lớp 8 huống chi lớp 7. Vậy mà ông thầy lại cười cợt tao rồi dùng những lời lẽ không thể dành cho một đứa bé lớp 7, không thể dành cho một học sinh, và không thể xuất ra từ miệng của một người làm thầy để thóa mạ tao. Tao ngay lập tức quăng viên phấn xuống và bỏ về nhà, vì tao đã chịu hết nỗi những uất ức đó suốt 7 năm.
 
clgt, mày iq cao là người ta phải bu lấy nâng bi cho mày dù mày ko thể hiện ra à ... IQ chưa đủ còn cần EQ nữa , có mỗi vậy mà uất ức cái gì. Những chuyện qua rồi thì để nó qua đi , còn ai nhớ đâu mà mày ghi hận làm cái gì, quan trọng hiện tại là được
 
Đĩ mẹ , ko phải do ổng thì tao cũng đéo nghỉ học. Tao vốn có chỉ số IQ rất cao, vì được mẹ dạy trước nên năm 4 tuổi đã biết đếm từ 1 đến 1000, hơn khối thằng lớp 2 chứ đùa. Vào trường học thì biết tất, về nhà chỉ chơi thôi chứ ko động đến bài tập, năm nào cũng lãnh giấy khen học sinh giỏi, dù bình thường đéo ai đánh giá cao tao. Âu cũng vì tao quá hờ hững, không thích tranh đua thành tích trong những giờ học bình thường. Năm nào tổng kết ai cũng bất ngờ vì tao lên lãnh giấy khen, nhưng họ cho rằng tao chỉ may mắn, hay copy ai trong giờ thi. Và năm nào cũng vậy, vào những ngày đầu vào lớp mới, tao cũng bị cho đi nâng yếu, dù năm trước tao lãnh giấy khen học sinh giỏi. Tại sao cuộc sống này lại bất công với tao qúa vậy? Sao tao thông minh nhất lớp nhưng không ai nhìn thấy, trọng dụng tao một lần nào vậy? Trong khi thằng ngồi cạnh tao 3 năm cấp một, là một thằng giàu có nhưng IQ trung bình, được chính tao cho nó copy, kè nó lên học sinh giỏi. Nhưng cuối cùng nó lại lên làm tổ trưởng còn tao thì bị cho làm thằng đổ rác, quét lớp mỗi khi tổ của tao về bét. Sao nhỏ con gái do chính tao dạy đá cầu nhưng cuối cùng nó được chọn đi thi hội khoẻ phù đổng, thằng bê đê đoạt giải 2 cuộc thi giải toán trên mạng cũng nhiều lần bị tao sửa lưng vì giải ngu. Tại sao tụi nó lại được trọng dụng mà không phải tao vậy? Sao cả 5 năm tiểu học không một ai nhìn thấy năng lực tiềm ẩn của tao vậy?...
Tao nghĩ học năm lớp 7 vì bị hiểu lầm là thằng copy, lúc đó ông thầy kêu 4 thằng lên bảng để làm toán, ổng đọc đề cho tụi tao giải nhưng tao nghe không rõ nên liếc nhìn thằng kế bên để xem đề thôi, chứ lúc đó tao cân được cả toán lớp 8 huống chi lớp 7. Vậy mà ông thầy lại cười cợt tao rồi dùng những lời lẽ không thể dành cho một đứa bé lớp 7, không thể dành cho một học sinh, và không thể xuất ra từ miệng của một người làm thầy để thóa mạ tao. Tao ngay lập tức quăng viên phấn xuống và bỏ về nhà, vì tao đã chịu hết nỗi những uất ức đó suốt 7 năm.
Kẻ mỏng thôi b ơi!
 
Đĩ mẹ , ko phải do ổng thì tao cũng đéo nghỉ học. Tao vốn có chỉ số IQ rất cao, vì được mẹ dạy trước nên năm 4 tuổi đã biết đếm từ 1 đến 1000, hơn khối thằng lớp 2 chứ đùa. Vào trường học thì biết tất, về nhà chỉ chơi thôi chứ ko động đến bài tập, năm nào cũng lãnh giấy khen học sinh giỏi, dù bình thường đéo ai đánh giá cao tao. Âu cũng vì tao quá hờ hững, không thích tranh đua thành tích trong những giờ học bình thường. Năm nào tổng kết ai cũng bất ngờ vì tao lên lãnh giấy khen, nhưng họ cho rằng tao chỉ may mắn, hay copy ai trong giờ thi. Và năm nào cũng vậy, vào những ngày đầu vào lớp mới, tao cũng bị cho đi nâng yếu, dù năm trước tao lãnh giấy khen học sinh giỏi. Tại sao cuộc sống này lại bất công với tao qúa vậy? Sao tao thông minh nhất lớp nhưng không ai nhìn thấy, trọng dụng tao một lần nào vậy? Trong khi thằng ngồi cạnh tao 3 năm cấp một, là một thằng giàu có nhưng IQ trung bình, được chính tao cho nó copy, kè nó lên học sinh giỏi. Nhưng cuối cùng nó lại lên làm tổ trưởng còn tao thì bị cho làm thằng đổ rác, quét lớp mỗi khi tổ của tao về bét. Sao nhỏ con gái do chính tao dạy đá cầu nhưng cuối cùng nó được chọn đi thi hội khoẻ phù đổng, thằng bê đê đoạt giải 2 cuộc thi giải toán trên mạng cũng nhiều lần bị tao sửa lưng vì giải ngu. Tại sao tụi nó lại được trọng dụng mà không phải tao vậy? Sao cả 5 năm tiểu học không một ai nhìn thấy năng lực tiềm ẩn của tao vậy?...
Tao nghĩ học năm lớp 7 vì bị hiểu lầm là thằng copy, lúc đó ông thầy kêu 4 thằng lên bảng để làm toán, ổng đọc đề cho tụi tao giải nhưng tao nghe không rõ nên liếc nhìn thằng kế bên để xem đề thôi, chứ lúc đó tao cân được cả toán lớp 8 huống chi lớp 7. Vậy mà ông thầy lại cười cợt tao rồi dùng những lời lẽ không thể dành cho một đứa bé lớp 7, không thể dành cho một học sinh, và không thể xuất ra từ miệng của một người làm thầy để thóa mạ tao. Tao ngay lập tức quăng viên phấn xuống và bỏ về nhà, vì tao đã chịu hết nỗi những uất ức đó suốt 7 năm.
Nghe cách mày hành văn đã thấy m IQ cao rồi, không những IQ cao mà còn giỏi ảo tưởng nữa =]]] bố thằng thần kinh
 
Đĩ mẹ , ko phải do ổng thì tao cũng đéo nghỉ học. Tao vốn có chỉ số IQ rất cao, vì được mẹ dạy trước nên năm 4 tuổi đã biết đếm từ 1 đến 1000, hơn khối thằng lớp 2 chứ đùa. Vào trường học thì biết tất, về nhà chỉ chơi thôi chứ ko động đến bài tập, năm nào cũng lãnh giấy khen học sinh giỏi, dù bình thường đéo ai đánh giá cao tao. Âu cũng vì tao quá hờ hững, không thích tranh đua thành tích trong những giờ học bình thường. Năm nào tổng kết ai cũng bất ngờ vì tao lên lãnh giấy khen, nhưng họ cho rằng tao chỉ may mắn, hay copy ai trong giờ thi. Và năm nào cũng vậy, vào những ngày đầu vào lớp mới, tao cũng bị cho đi nâng yếu, dù năm trước tao lãnh giấy khen học sinh giỏi. Tại sao cuộc sống này lại bất công với tao qúa vậy? Sao tao thông minh nhất lớp nhưng không ai nhìn thấy, trọng dụng tao một lần nào vậy? Trong khi thằng ngồi cạnh tao 3 năm cấp một, là một thằng giàu có nhưng IQ trung bình, được chính tao cho nó copy, kè nó lên học sinh giỏi. Nhưng cuối cùng nó lại lên làm tổ trưởng còn tao thì bị cho làm thằng đổ rác, quét lớp mỗi khi tổ của tao về bét. Sao nhỏ con gái do chính tao dạy đá cầu nhưng cuối cùng nó được chọn đi thi hội khoẻ phù đổng, thằng bê đê đoạt giải 2 cuộc thi giải toán trên mạng cũng nhiều lần bị tao sửa lưng vì giải ngu. Tại sao tụi nó lại được trọng dụng mà không phải tao vậy? Sao cả 5 năm tiểu học không một ai nhìn thấy năng lực tiềm ẩn của tao vậy?...
Tao nghĩ học năm lớp 7 vì bị hiểu lầm là thằng copy, lúc đó ông thầy kêu 4 thằng lên bảng để làm toán, ổng đọc đề cho tụi tao giải nhưng tao nghe không rõ nên liếc nhìn thằng kế bên để xem đề thôi, chứ lúc đó tao cân được cả toán lớp 8 huống chi lớp 7. Vậy mà ông thầy lại cười cợt tao rồi dùng những lời lẽ không thể dành cho một đứa bé lớp 7, không thể dành cho một học sinh, và không thể xuất ra từ miệng của một người làm thầy để thóa mạ tao. Tao ngay lập tức quăng viên phấn xuống và bỏ về nhà, vì tao đã chịu hết nỗi những uất ức đó suốt 7 năm.
Địt mẹ xạo Lồn ít thôi ranh con
 
Chống dịch như con cặc , để trẻ em học online cho lắm vào giờ chúng nó tràn vào xàm rồi , dkm chú phỉnh
 
T chưa hiểu lắm. Ai giải thích hộ tao với.
Học lớp cấp 1 mày giỏi thì chả đứa nào dìm mày như vậy cả.
Hay m vừa chơi đồ ngáo à.
 
T chưa hiểu lắm. Ai giải thích hộ tao với.
Học lớp cấp 1 mày giỏi thì chả đứa nào dìm mày như vậy cả.
Hay m vừa chơi đồ ngáo à.
Có ai dìm tao đâu, chỉ là ko thấy năng lực của t thôi. Nhưng mấy đứa học sinh giỏi thì xác nhận, bạn thân cũng xác nhận là tao học giỏi, nhưng tụi nó chỉ chiếm 10/30 thôi. Cái tao đéo hiểu là người lớn như thầy cô lại ko ai thấy, dm đéo hiểu sao đưa t đi nâng yếu, vcl thật. Nói chung tao chải qua nhiều hiểu lầm và uất ức lắm
 

Có thể bạn quan tâm

Top