Đạo lý Mấy thằng ngu nói kinh bắc tông khác kinh nam tông thì vào đây.

Luận án tiến sĩ của Thích Minh Châu
Luận án Tiến sĩ của Hòa thượng Thích Minh Châu là một công trình nghiên cứu Phật học kinh điển mang tầm vóc quốc tế, được giới học giả đánh giá rất cao.
Dưới đây là tóm tắt chi tiết về tác phẩm này:
1. Thông tin chung
* Tên luận án (Tiếng Anh): "The Chinese Madhyama Agama and the Pāli Majjhima Nikāya: A Comparative Study" (So sánh Trung A-hàm chữ Hán và Trung Bộ kinh chữ Pāli).
* Nơi bảo vệ: Đại học Bihar (Nava Nalanda Mahavihara), Ấn Độ.
* Năm bảo vệ: 1961.
* Mục đích: Nghiên cứu so sánh đối chiếu giữa hai bộ kinh điển quan trọng nhất của Phật giáo Nguyên thủy (Theravada) và Phật giáo Bộ phái (cụ thể là Nhất Thiết Hữu Bộ - Sarvastivada được lưu giữ trong Hán tạng).
2. Nội dung cốt lõi của luận án
Luận án tập trung vào việc so sánh văn bản học, cấu trúc và tư tưởng giữa Trung Bộ Kinh (Pali tạng) và Trung A-hàm (Hán tạng).
A. Phương pháp nghiên cứu
Hòa thượng Thích Minh Châu đã không chỉ so sánh tổng quát mà đi sâu vào so sánh từng kinh một. Ngài đã chọn lọc và phân tích tỉ mỉ các bài kinh tương đương (tương đồng về nội dung) giữa hai văn bản để tìm ra những điểm giống và khác nhau.
B. Những phát hiện chính (Kết quả nghiên cứu)
Luận án đưa ra 3 kết luận quan trọng mang tính đột phá:
* Sự tương đồng đáng kinh ngạc:
Mặc dù hai bộ kinh này thuộc hai truyền thống khác nhau (Nam truyền và Bắc truyền), được truyền thừa qua ngôn ngữ khác nhau (Pali và Hán văn), và cách nhau về địa lý lẫn thời gian biên tập, nhưng nội dung giáo lý cốt lõi giống nhau đến 90-95%.
> Điều này chứng minh rằng cả hai đều bắt nguồn từ một nguồn gốc chung là những lời dạy nguyên thủy của Đức Phật (Phật giáo Nguyên thủy).
>
* Sự khác biệt về hình thức và sắp xếp:
* Cấu trúc: Sự sắp xếp thứ tự các bài kinh trong hai bộ có sự khác biệt lớn.
* Văn phong: Bản Pali thường có tính lặp lại (để dễ ghi nhớ bằng truyền khẩu), trong khi bản Hán tạng (dịch từ Phạn văn/Sanskrit) thường cô đọng hơn hoặc được thêm thắt các chi tiết mang tính văn học, trần thuật.
* Tiểu tiết: Có sự sai khác về tên nhân vật, địa danh, hoặc con số cụ thể, nhưng không ảnh hưởng đến đại ý giáo lý.
* Dấu ấn bộ phái:
Hòa thượng chỉ ra rằng sự khác biệt chủ yếu nằm ở những đoạn thêm thắt sau này do quan điểm riêng của từng bộ phái (Thượng Tọa Bộ giữ gìn bản Pali và Nhất Thiết Hữu Bộ giữ gìn bản gốc của Trung A-hàm). Tuy nhiên, những "màu sắc bộ phái" này không che lấp được giáo lý gốc.
3. Ý nghĩa và Đóng góp của luận án
Công trình này có giá trị lịch sử và học thuật to lớn:
* Xóa bỏ ranh giới Nam - Bắc tông: Trước đó, nhiều người cho rằng kinh điển Đại thừa (Bắc tông) và Nguyên thủy (Nam tông) hoàn toàn khác biệt. Luận án đã chứng minh rằng Kinh tạng A-hàm (Hán tạng) cũng là thánh điển gốc của Phật giáo Nguyên thủy, có giá trị ngang hàng với tạng Pali.
* Cơ sở cho việc phiên dịch: Đây là nền tảng vững chắc để Hòa thượng Thích Minh Châu sau này thực hiện công trình vĩ đại nhất đời mình: Dịch toàn bộ 5 bộ Nikaya từ tiếng Pali sang tiếng Việt, giúp Phật tử Việt Nam tiếp cận trực tiếp lời Phật dạy.
* Phương pháp nghiên cứu khoa học: Luận án là mẫu mực cho phương pháp "Phật học so sánh" (Comparative Buddhism), đặt tiêu chuẩn cao cho các nghiên cứu văn bản học Phật giáo sau này.
Kết luận
Luận án của Hòa thượng Thích Minh Châu là lời khẳng định đanh thép về tính thống nhất của tư tưởng Phật giáo trong giai đoạn đầu. Ngài đã chứng minh rằng dù đi qua các con đường truyền thừa khác nhau, "hương vị giải thoát" trong kinh điển vẫn được bảo toàn nguyên vẹn.
 
Đúng r cứ kỳ thị cúng bái, chứ cúng bái mà cúng ăn chay, làm việc phước, tha thứ thì có thiện có phước,
Chay mặn là những gì mắt đời nhìn thấy cái quan trọng hơn cả đó là sự bó buộc vô hình vào nghi lễ cúng ý. Cúng nhưng ý niệm tham chấp niệm nhiều đó là tự bó mình.
 
Đạo phật hay còn gọi là đạo giải thoát, Vậy giải thoát sâu cùng tận là gì? Chính là tháo gỡ tất cả những bó buộc bởi những ý niệm của sự sở hữu, sợ hãi, kiểm soát.
 
Đạo phật hay còn gọi là đạo giải thoát, Vậy giải thoát sâu cùng tận là gì? Chính là tháo gỡ tất cả những bó buộc bởi những ý niệm của sự sở hữu, sợ hãi, kiểm soát.

chưa ai giải thoát được , tưởng muốn giải thoát là dễ lắm hay sao mà mày cũng biết là gì
 
chưa ai giải thoát được , tưởng muốn giải thoát là dễ lắm hay sao mà mày cũng biết là gì
Chưa ai giải thoát hay bao nhiêu vị phật đã thành thì chẳng ai biết đc. Tao chỉ biết rằng tao vẫn trên hành trình giải thoát. Chúc mày viên mãn
 
Sao mấy thread này không thấy thằng @Chaybodapxe1806 vào sủa nhỉ.
Trong khi thread của t đéo liên quan gì thì nó cố tình lái sang phật pháp rồi cắn liên tục.

Kêu cay cú thù dai thì đéo chịu
Nó chặn aidokjongphailatoi rồi . Nói chung , 2 đứa nó mở thớt riêng ra va vào nhau thì thiên hạ thái bình . Mà nó chặn mẹ rồi .
 
Thôi thôi đừng xạo Lồn, lấy câu chuyện Mục Kiều Liên với bà mẹ Thanh Đề ra là đủ nhận thấy kinh đại thừa xàm lồn, đi ngược với triết lý của đức Phật rồi. Còn rất rất nhiều chi tiết bịa đặt, xuyên tạc, dựng lên cả thằng phật a di đà ko có thật để đánh đổ thế độc tôn của Thích Ca nữa.

Tóm lại, kinh đại thừa thế này. Nửa ổ bánh mì là bánh mì, nhưng một nửa sự thật, ko phải là sự thật. Kinh đại thừa là một ví dụ về nửa sự thật. Có nhiều điểm tương đồng với triết lý đức phật, nhưng lồng ghép bịa đặt nhiều chi tiết hoang đường, nhiều vị phật quá khứ vị lại, xuyên tạc pháp của Thích Ca.
 
Thôi thôi đừng xạo lồn, lấy câu chuyện Mục Kiều Liên với bà mẹ Thanh Đề ra là đủ nhận thấy kinh đại thừa xàm lồn, đi ngược với triết lý của đức Phật rồi. Còn rất rất nhiều chi tiết bịa đặt, xuyên tạc, dựng lên cả thằng phật a di đà ko có thật để đánh đổ thế độc tôn của Thích Ca nữa.

Tóm lại, kinh đại thừa thế này. Nửa ổ bánh mì là bánh mì, nhưng một nửa sự thật, ko phải là sự thật. Kinh đại thừa là một ví dụ về nửa sự thật. Có nhiều điểm tương đồng với triết lý đức phật, nhưng lồng ghép bịa đặt nhiều chi tiết hoang đường, nhiều vị phật quá khứ vị lại, xuyên tạc pháp của Thích Ca.
Mày biết trong kinh tiểu bộ (pali kinh tiểu thừa) cũng có câu chuyện như vậy ko
Chắc đéo biết nên mới nói thế

Nữa sự thật đéo gì
Kinh đại thừa nó là phát triển update từ nền kinh a hàm

Mày nói cảm tính ko ngta làm nghiên cứu khoa học rõ ràng mày toàn nói nhảm
Rất chán
 
Thôi thôi đừng xạo lồn, lấy câu chuyện Mục Kiều Liên với bà mẹ Thanh Đề ra là đủ nhận thấy kinh đại thừa xàm lồn, đi ngược với triết lý của đức Phật rồi. Còn rất rất nhiều chi tiết bịa đặt, xuyên tạc, dựng lên cả thằng phật a di đà ko có thật để đánh đổ thế độc tôn của Thích Ca nữa.

Tóm lại, kinh đại thừa thế này. Nửa ổ bánh mì là bánh mì, nhưng một nửa sự thật, ko phải là sự thật. Kinh đại thừa là một ví dụ về nửa sự thật. Có nhiều điểm tương đồng với triết lý đức phật, nhưng lồng ghép bịa đặt nhiều chi tiết hoang đường, nhiều vị phật quá khứ vị lại, xuyên tạc pháp của Thích Ca.
Sao kêu bảo vệ chánh pháp gì đó mà sủa có 1 còm rồi chạy thế này.
Trong khi thread của tao đéo nói gì thì m vẫn cố lái rồi chửi um sùm.

Sủa mạnh lên chứ. Mấy thread này mới đúng để m thể hiện hiểu biết nè.
 
Tao không đủ kiến thức phật học, nhưng:
Văn phong: Bản Pali thường có tính lặp lại (để dễ ghi nhớ bằng truyền khẩu), trong khi bản Hán tạng (dịch từ Phạn văn/Sanskrit) thường cô đọng hơn hoặc được thêm thắt các chi tiết mang tính văn học, trần thuật.

Bối cảnh và Đối tượng nghiên cứu
* Đối tượng 1: Trung Bộ Kinh (Majjhima Nikāya - MN) thuộc Pali tạng. Đây là văn bản của Thượng Tọa Bộ (Theravada), được bảo tồn ở Sri Lanka, Myanmar, Thái Lan. Gồm 152 bài kinh.
* Đối tượng 2: Trung A-hàm (Madhyama Āgama - MA) thuộc Hán tạng. Đây là văn bản của Nhất Thiết Hữu Bộ (Sarvastivada), được dịch từ tiếng Sanskrit sang tiếng Hán bởi ngài Cù-đàm Tăng-già-đề-bà (Gautama Saṃghadeva) vào năm 397-398 CN. Gồm 222 bài kinh.
2 ý này mâu thuẫn nhau.
Nếu Pali Tạng lặp lại thì số lượng kinh phải nhiều hơn Hán Tạng.
Đây vừa cho rằng Hán Tạng cô đọng hơn vừa cho rằng số lượng kinh Hán Tạng nhiều hơn?
Ngoài ra, có 1 ý rất đắt:
Mặc dù hai bộ kinh này thuộc hai truyền thống khác nhau (Nam truyền và Bắc truyền), được truyền thừa qua ngôn ngữ khác nhau (Pali và Hán văn), và cách nhau về địa lý lẫn thời gian biên tập, nhưng nội dung giáo lý cốt lõi giống nhau đến 90-95%.
Chứng tỏ, mặc dù lượng kinh điển của Hán Tạng là nhiều hơn 40% so với Pali Tạng , nhưng giá trị cốt lõi lại tương đồng 95%.
Dễ dàng nhận thấy Hán Tạng cố tình bôi ra cho nhiều kinh kệ, nhưng phần giá trị tăng thêm hầu như không có, hoặc nếu có đều sai khác so với Pali Tạng.
Vậy, kết luận Hán Tạng - Đại Thừa toàn xạo xạo tự chế cũng không hẳn là không có lý do.
Tao chỉ nhận định dựa trên số liệu được cung cấp trong bài, không dám lạm bàn về mặt phật học.
 
Tao không đủ kiến thức phật học, nhưng:



2 ý này mâu thuẫn nhau.
Nếu Pali Tạng lặp lại thì số lượng kinh phải nhiều hơn Hán Tạng.
Đây vừa cho rằng Hán Tạng cô đọng hơn vừa cho rằng số lượng kinh Hán Tạng nhiều hơn?
Ngoài ra, có 1 ý rất đắt:

Chứng tỏ, mặc dù lượng kinh điển của Hán Tạng là nhiều hơn 40% so với Pali Tạng , nhưng giá trị cốt lõi lại tương đồng 95%.
Dễ dàng nhận thấy Hán Tạng cố tình bôi ra cho nhiều kinh kệ, nhưng phần giá trị tăng thêm hầu như không có, hoặc nếu có đều sai khác so với Pali Tạng.
Vậy, kết luận Hán Tạng - Đại Thừa toàn xạo xạo tự chế cũng không hẳn là không có lý do.
Tao chỉ nhận định dựa trên số liệu được cung cấp trong bài, không dám lạm bàn về mặt phật học.
Đầu tiên pali tạng là nội dụng văn phòng thường lặp lại
Ko tin mày đọc kinh pali đi sẽ có văn phong lặp câu
Chứ ko phải là câu chuyện lặp đi lặp lại
Nên ít kinh hay nhiều kinh ko mâu thuẫn



Ý 2 nói rằng
Nhiều văn bản nhưng ko mâu thuẫn vs triết lý xuyên suốt của phật
Ko mâu thuẫn nội dung dù có nhiều kinh hơn pal
Ko phải bôi ra mà nhiều cái độc mà ko đi ngược triết lý ko mâu thuẫn đó
 
Đầu tiên pali tạng là nội dụng văn phòng thường lặp lại
Ko tin mày đọc kinh pali đi sẽ có văn phong lặp câu
Chứ ko phải là câu chuyện lặp đi lặp lại
Nên ít kinh hay nhiều kinh ko mâu thuẫn



Ý 2 nói rằng
Nhiều văn bản nhưng ko mâu thuẫn vs triết lý xuyên suốt của phật
Ko mâu thuẫn nội dung dù có nhiều kinh hơn pal
Ko phải bôi ra mà nhiều cái độc mà ko đi ngược triết lý ko mâu thuẫn đó
Không. Vấn đề là thế này: khi anh viết dài hơn 40% mà sự khác biệt mang lại chỉ có 5%, thì nó khá là thừa thãi (về mặt số liệu)
Ví dụ:
Ver 1: Ngày hôm nay tôi ăn cơm với thịt gà kho gừng.
Ver 2: Ngày mai tôi chưa biết sẽ ăn gì nhưng ngày hôm nay tôi ăn cơm gạo Thơm Thái với thịt gà kho cùng với gừng mua ở chợ.
Ý nghĩa giống nhau 90%, nội dung ver 2 cố tình bôi thêm chữ chứ không có quá nhiều ý nghĩa.
Và về mặt thông tin trong bài cung cấp thì tao thấy khá gần với ví dụ của tao.
 
Sao kêu bảo vệ chánh pháp gì đó mà sủa có 1 còm rồi chạy thế này.
Trong khi thread của tao đéo nói gì thì m vẫn cố lái rồi chửi um sùm.

Sủa mạnh lên chứ. Mấy thread này mới đúng để m thể hiện hiểu biết nè.
Còn gì để nói nữa, thằng nào ngon thì phản biện lại tao đi, chứ cứ đuối lí xong chỉ biết chửi, thì lại tội.
 
Không. Vấn đề là thế này: khi anh viết dài hơn 40% mà sự khác biệt mang lại chỉ có 5%, thì nó khá là thừa thãi (về mặt số liệu)
Ví dụ:
Ver 1: Ngày hôm nay tôi ăn cơm với thịt gà kho gừng.
Ver 2: Ngày mai tôi chưa biết sẽ ăn gì nhưng ngày hôm nay tôi ăn cơm gạo Thơm Thái với thịt gà kho cùng với gừng mua ở chợ.
Ý nghĩa giống nhau 90%, nội dung ver 2 cố tình bôi thêm chữ chứ không có quá nhiều ý nghĩa.
Và về mặt thông tin trong bài cung cấp thì tao thấy khá gần với ví dụ của tao.
Có thể đó là kinh hiếm mà pali thiếu mất

Còn gì để nói nữa, thằng nào ngon thì phản biện lại tao đi, chứ cứ đuối lí xong chỉ biết chửi, thì lại tội.
Có ai đuối lý đâu?
 
Còn gì để nói nữa, thằng nào ngon thì phản biện lại tao đi, chứ cứ đuối lí xong chỉ biết chửi, thì lại tội.
Qua đây bóc mẽ nè.
Lo Bảo vệ chánh pháp đi.

Đừng cay cú thù dai một thằng bảo vệ như t nữa.

Tao ko là nhất, nhưng tao là người hiểu về phật giáo chánh pháp nhất cái xàm này.
Lại ngu, tao ko có pháp tu, nhưng tao là người hiểu rõ về Phật chánh pháp nguyên thủy. Một hlv có cần đá banh giỏi hoặc biết đá banh ko? Thứ não chó như mày nên biết ơn vì tao kham nhẫn dạy cho thằng ngu như mày nhiều thứ đó. Chó ngu.
À, mà tao ko phải phật tử nha.
 
Top