Mấy thằng thất nghiệp hay lo có ngày thất nghiệp vào đây tao có thể chia sẻ phần nào những thứ tao biết

jamaica

Bò lái xe
Jamaica
Tao ko thể tư vấn được từng thằng từng hoàn cảnh. Vì vấn đề của mỗi thằng chỉ có thể đc giải quyết bởi chính nỗ lực và lì lợm của mình thôi. Ko có đường tắt nào cả.

Tao sơ qua về bức tranh chung giống như bản đồ. Hi vọng bọn mày tìm đc lối đi và đi tới cùng.

Những thằng sinh trước 85, lúc đó vào đời rất dễ. Đất nước vừa mở cửa nghèo như nhau cùng ở vạch xuất phát. Việc nhiều vô kể vì vn bắt đầu chuyển mình. Tao đã ko hình dung nổi khi biết bọn sv ở Nhật để tìm đc công việc bọn nó phải đi phỏng vấn trung bình hơn 40 cty mới kiếm đc Job. Tâm lý bọn mày là ko quen với cạnh tranh

Những thằng 2x sau này. Là sản phẩm của thế hệ bắt đầu có tý tích lũy. Bố mẹ có tí cảm giác về áp lực cường độ và trả giá trong công việc. Nên có cái gì đều dồn hết đầu tư cho chúng mày.

Nhưng đầu tư rất bề mặt như bắt học hành, điểm chác, hơn kém nhau… làm cho bọn mày nghĩ rằng mọi thứ là có sẵn. Và đc đầu tư để bọn mày có thể lấy đc nhiều về cho mình. (Đéo dạy, và chắc đéo thể dạy đc cho bọn mày sự sáng tạo giá trị, sự đóng góp giá trị, sự có ích với người khác với khách hàng.). Tâm lý có sẵn và chờ đợi là chủ đạo.

Giờ xã hội ko còn phẳng nữa. Những thằng nhà giàu đã rất giàu. Của cải, các vị thế, các ngành kinh doanh đã bị các cty tập đoàn vốn khổng lồ chiếm dần từ quán cafe, chợ cóc, cửa hàng, nuôi gà nuôi lợn rau… giờ đều bị hệ thống hoá quy mô lớn với lợi thế vượt trội.

Nên xác định:
Cơ hội để đc làm việc ở các cty lớn là rất khốc liệt. Nếu thằng nào đang làm thì cày hết sức. Lơ là là bị xóc xóc cho bay thay ngay.

Chính sách đang bảo vệ tuyệt đối thằng chủ. Nên đừng mơ dân chủ phương tây. Nó đuổi ngay lập tức phút mốt bất kỳ thằng nào.

Cơ hội về kinh doanh: nhỏ lẻ lặt vặt thì vẫn còn nhưng làm chủ ở đó thì culi bục mặt nhục hơn thằng nhân viên gấp nhiều lần (Nếu làm ăn nghiêm túc). Còn làm láo trước sau chính sách cũng minh bạch để giết bọn này đầu tiên(bọn làm láo lớn như thằng ape thì ko nhé)

Nên bọn mày xách định thật rõ ràng là đang bước vào 1 cuộc cạnh tranh công việc rất khốc liệt. Đừng kiếm lý do đổ lỗi củ Lồn AI Âi yếc rồi chờ đợi than vãn. Thủ dâm cho mình là nạn nhân nhé.

Sự lười biếng, thụ động và thiếu định hướng của chính mình là thủ phạm nhé. Chính mày và ko ai khác là thủ phạm. Nên nhớ kỹ điều đó.

Xỏ chân vào giầy và chạy thật nhanh. Bắt đầu từ bất kỳ việc gì. Nếu chưa rải 100 cái CV viết đàng hoàng. Chưa kiếm đc 40 lần phỏng vấn thì đừng kêu.

Bọn làm chân tay ko văn phòng thì hãy lượn khắp nơi xem chỗ nào tuyển nhân viên. Thì xin vào. Chạy nhanh hơn thằng khác. Làm bất kỳ việc gì.

Cuối cùng dù bọn mày khổ sở vất vả bị thằng chủ ép đến đâu thì phải tập yêu khách hàng. Ko cần yêu thằng chủ. Đừng dại Lồn trút sức nặng bọn mày lên khách hàng. Bọn mày mà yêu và đc kh yêu rồi sẽ có lúc mày đuổi thằng chủ đi đc và mày sẽ làm chủ.

Tao vừa ngồi Grab mà thằng ml lái xe cứ thở dài thườn thượt. Nhìn dáng thằng đó đúng dân quản lý làm việc ở vp bị thải. Dáng tao phèn hơn nó nhiều nó đéo thèm xác vali tao cho vào cốp. Tao nhục quen rồi Fine rất vui vì lại chứng kiến đc thêm 1 bài học cho tao. Phải yêu khách hàng từng milimet
 
Sửa lần cuối:
Cảm ơn bro chia sẻ, thực ra AI hay gì nếu cố gắng học và ứng dụng những công nghệ mới vào việc mình làm thì gần như không thể đói ăn được
 
Công việc thì có các loại hình sau để backup cho nhau.

- Thu nhập theo giờ/ ngày/sản phẩm: Một giờ làm bao nhiêu tiền. Các công việc này rất nhiều gần như ai cũng làm được, tự do tự chủ. Thích thì đi làm, ko thích báo nghỉ. Bán hàng, grab, thợ xây, bảo vệ,…
Công việc này có cái hay là quan sát đc cuộc sống. Thằng nào chịu khó quan sát rất dễ học và tìm cách khởi nghiệp làm chủ lèng phèng đc. Tạo ra đc cuộc sống tự chủ tự do.

Tao chứng kiến mấy thằng thợ nề, chăm chỉ, trách nhiệm với khách rồi dần tự nhận công trình rồi trở thành ông chủ sống rất ổn

Tao đã chứng kiến vài thằng có cả thằng tao, đi làm bảo vệ rồi dần tự tìm đc khách và lập đc cty bảo vệ từ vài chục tới cả trăm người.

Tao đã chứng kiến có con đi phụ bán hàng bún đậu mắm tôm. Rồi ra mở cửa hàng rất đông khách, xây đc nhà ở HN

Tóm lại đây là công việc có rất nhiều cơ hội dẫn tới tự do. Rất dễ kiếm. Cái hay là đc tiếp xúc trực tiếp với khách hàng. Đc quan sát họ

Đổi lại đầy bấp bênh, ko có bảo hiểm gì. Nhưng xét cho cùng thằng làm chủ tố chất đầu tiên là có khả năng sống đầy rủi ro như thế
 
Sửa lần cuối:
Cảm ơn thớt, đúng là tao có những thứ mà mày nói, lười biếng, chờ đợi và định hướng lung tung.
 
Thực sự muốn khá hơn thì mấy tml phải biết chịu trách nhiệm trong cv, nhiều thằng đi làm lơ là vkl, không tập trung. Tao làm với tụi nó nhiều lúc ức chế vl
 
Ý mày là đám trẻ hiện nay do ăn sung mặc sướng quen nên ko muốn chịu khổ đi lên từ thằng lính quèn à.
Tao cũng ko biết sự thật là ntn mà sao trên mạng thì gen Z toàn muốn ngồi trên đầu thằng sếp. Còn mấy đứa muốn starup thì có cả thằng dốt đến thằng giỏi, trong khi đó chỉ có thằng cực giỏi mới kiếm đc nhiều tiền, thằng giỏi thì dư giả hơn đi làm tý xíu, còn lại chỉ là đốt tiền. Trong khi ngày trc thì ít nhất mày phải đi làm 5-7 năm mới dám ra riêng.
 
Loại hình công việc tiếp theo là thu nhập theo tháng
Tức là được tuyển dụng, đóng bảo hiểm khá đầy đủ. Cứ đến cty làm 8 tiếng. Làm đc cái gì hay ko, nhiều hay ít. Thì cuối tháng cty sẽ trả lương gần như cố định.

Tao cho rằng loại công việc này là một hình thái chiếm hữu nô lệ kiểu mới. Khi thời gian sống ban ngày phải đem đi bán hết cho thằng chủ. Còn lại ban đêm và 1.5 ngày cuối tuần là của chúng mày. Và phải luôn làm những thứ đc yêu cầu.
(Tao xem các phim về nô lệ tao thấy bọn nô lệ còn ko phải nấu cơm hay lo lắng các việc khác chỉ làm, ăn, địt, trong khi thời gian còn lại của bọn mày lại phải lo đủ thứ khác,…vcl luôn)

Giai đoạn 1: bọn mày sẽ cảm giác vui, vì có thể việc nhẹ (vì nó chưa thể giao việc áp lực đc) cứ ung dung cuối tháng có tiền.

Giai đoạn 2: Là giai đoạn thấy thất vọng. Công việc tăng dần, áp lực, thấy thu nhập đéo bõ, xung quanh thấy có thằng như mình lại hơn kém nhau. Quan sát đc cty mình làm có đầy rẫy các vấn đề: Bấp bênh, đấu đá, tranh dành, sếp trình lởm, bồ bịch, bất công, giao việc vô lý ….

Giai đoạn 3: Là giai đoạn đóng khung sự nghiệp. Đi làm mà chả có cái gì gắn bó với nhau cả. Không còn dễ dàng nhảy việc thì để gq vấn đề bất công một số thằng tìm cách lợi dụng hoặc ăn cắp (bao gồm thời gian). Già hoá cáo bọn mày nhìn đc ra các vấn đề, lắm lý luận khó hợp tác. Thằng sếp của mày nó cũng muốn đùn mày đi.

Bọn mày ko yêu cty, sự nghiệp, Bọn mày sẽ quay lại trốn vào gia đình. Bọn mày dồn cho con cái học hành giỏi hơn nữa để nó thực hiện ước mơ giùm bọn mày. (bọn kinh doanh giáo dục biết thừa - nó ăn lãi 45% nhá.)
Lúc này các giá trị rởm đời phương tây bọn mày biết qua Internet sẽ là thứ bọn mày bám vào.

Và 1 ngày đẹp trời cty thay đổi tổ chức, mày bị quẳng mẹ nó ra ngoài lại đi tìm việc mới. Và mày đã 40 tuổi với một gánh nặng trên vai đi trong cái xã hội đảo ngược, bất công, vật giá tăng vù vù.

—————
Quay trở lại giai đoạn 2. Vì nó là giai đoạn bản lề. Bọn mày có 2 cách đi:

Cách 1: Nhảy việc sang cty khác. Sẽ giúp bọn mày một khởi đầu giai đoạn 1 mới dễ chịu. Và phần lớn trường hợp lương cao hơn, tạo cảm giác xứng đáng hơn. Nhưng rồi sẽ ko thoát khỏi giai đoạn 2 thất vọng.

Và bọn mày rất dễ rơi vào cái bẫy vòng tròn và dừng sự nghiệp ở đó. Khi trẻ thì bọn mày nhảy việc. Nhưng khi lớn tuổi phần lớn sẽ rơi vào giai đoạn 3.

Cách 2: Chấp nhận vượt qua hình thái công việc này để bước sang loại hình công việc tiếp theo là thu nhập theo năm tao sẽ nói sau.

Đi theo cách này. Quan trọng nhất xác định phải trả giá. Giai đoạn này đừng bao giờ làm việc vì tiền,
Giai đoạn này thôi nhé, kiên nhẫn 3-5 năm năm đầu thôi rất xứng đáng. Thằng nào lanh thì 3 năm, thằng nào ngu lâu thì 5 năm.

Đây là giai đoạn chúng mày phải thu lại 2 thứ sau, và ko đc đánh đổi với bất kỳ điều gì khác kể cả tiền (tiền sau này kiếm dễ hơn nhiều) : Kinh nghiệm chuyên môn, Uy tín xã hội (Đáng nhẽ tao dùng từ quan hệ nó chính xác hơn. Trong quan hệ nó bao trùm cả uy tín - nhưng nhiều thằng hiểu sai quan hệ thành luồn cúi nịnh nọt dcm đầu óc bọn nô lệ)

2 thứ trên là nền tảng thực sự mà bọn mày sẽ khai thác nó ở phần đời còn lại. Kinh nghiệm giúp cho bọn mày ko bao giờ chết đói dù rơi vào tình huống nào. Uy tín giúp mày làm đc việc lớn hơn tiền nhiều hơn.

12 năm học phổ thông thêm 2-5 năm học sau phổ thông. Cả xã hội, cả bố mẹ ông bà, và cả chính mày. Bắt bọn mày học ngày học đêm những thứ rác rưởi. Và 99.99% là vứt đi.

Nhưng có 5 năm đầu đời thôi bọn mày tích luỹ Kinh nghiệmUy tín(quan hệ) thứ mà bọn mày sẽ dùng hết phần đời còn lại, lại còn đc trả tiền dù ít hay nhiều thì sao ko lôi cả gia đình vào ủng hộ động viên. Mà lại dở thói tập tành các giá trị phương tây cân bằng cuộc sống?

Hãy sống khát khao hãy sống dại khờ. Thằng steve nó dạy rồi. Đó là cách bọn mày tích luỹ kinh nghiệm và uy tín. Để thoát khỏi đêm trường đầy bất công và tăm tối của loại hình cv này.

Tóm lại đây là loại hình cv nô lệ và khủng khiếp nhất. Hoặc bọn mày sẽ bị đóng khung trong vòng tròn luẩn quẩn, hoặc bọn mày biết dùng nó để tích luỹ nguyên liệu để xây dựng sự nghiệp chuyên nghiệp.

(Bọn mày vodka tao để động viên tao cào nốt 3 loại hình công việc tiếp theo: Thu nhập theo năm, Thu nhập theo 5 năm, Thu nhập cả đời)
 
Sửa lần cuối:
Hay mày ơi. Bài viết này đặc biệt phù hợp với diễn đàn, những ngấp nghé ngưỡng tuổi 30-40. Viết tiếp đi
 
Đồng quan điểm thằng thớt, với tụi làm công ăn lương, giai đoạn 35-40 trở đi, ko phải là nhận lương tháng nữa, mà phải thoát khỏi cái kén đó.
Từ kinh nghiệm, kiến thức chuyên môn được tích luỹ, tạo nên uy tín, xây dựng được thương hiệu cá nhân. Kết hợp với vòng tròn xã hội, tao hay gọi là network, để tạo lập nên con đường vững chắc cho tương lai của chính bản thân mình. Sau 40t trở đi, tao tin là sự nghiệp lên một tầm cao mới, nếu giai đoạn trước đó thực sự cố gắng và nỗ lực.

Bữa trước đọc một bài của thằng sếp bên cty FDI, cũng 40t nhưng bị đám khác lên thay, ko nằm trong đường dây tụi nó nên bị sút ra đường. Có thể gọi là đấu đá, nhưng sai lầm của nó là ko có dc network tốt trong khoảng time làm việc trước đó, và sống với danh nghĩa tử tế.
Cái tử tế, ko dám làm việc xấu dù chỉ việc nhỏ thì nó làm cho mình tự ra vẻ thanh cao chứ thực ra trống rỗng, đi tu sẽ thích hợp hơn đi làm. “Thanh giả tự thanh” sẽ ko đúng trong trường hợp này.
 
(Bọn mày vodka tao để động viên tao cào nốt 3 loại hình công việc tiếp theo: Thu nhập theo năm, Thu nhập theo 5 năm, Thu nhập cả đời)
Tiếp đi tml, tao mạn phép viết tiếp 1 đoạn, có gì sai sót xin được chỉ giáo

Loại 3 là thu nhập theo năm. Đây là loại hình của bọn đã thoát khỏi kiếp làm công ăn lương theo tháng. Bọn này là ai? Là bọn chuyên gia, manager, director... những thằng đã dùng Kinh nghiệm và Uy tín tích lũy được để trở thành trụ cột trong một tổ chức.

Lúc này, bọn mày không còn bán 8 tiếng/ngày nữa. Bọn mày bán kết quả, bán trách nhiệm. Lương tháng chỉ là một phần để bọn mày sống. Cái chính là cục bonus cuối năm, là % lợi nhuận. Cả năm cày bục mặt, cuối năm nhận một cục xứng đáng, đó là thu nhập theo năm.

Cái hay: Tiền nhiều hơn hẳn, có tiếng nói và vị thế trong công ty. Bọn mày không còn là thằng dễ dàng bị thay thế. Uy tín của mày cho phép mày "ra giá" cho năng lực của mình. Mày bắt đầu học được cách vận hành của một bộ máy lớn, nhìn được bức tranh toàn cảnh.
Cái dở: Bọn mày thực chất vẫn là một thằng nô lệ cao cấp. Áp lực đè lên vai là khủng khiếp. KPI, doanh số, lãi lỗ... nó ám ảnh mày cả trong giấc ngủ. Mày vẫn đang làm giàu cho thằng chủ, chỉ là mày được chia phần nhiều hơn thôi. Rất nhiều thằng đến đây, an phận với vị trí "nô lệ cao cấp" và nghĩ rằng đây là đỉnh cao rồi, quên mất mục tiêu tự do thực sự. Cày cuốc cả năm để chờ nhận thưởng như chó chờ chủ ăn cỗ ném cho bát cơm thừa. Mày mà sẩy chân, què cụt, mày vẫn bị nó đá ra đường như thường. Hay thằng chủ nhỡ may có mệnh hệ gì, mày cũng mốc mồm.

Tóm lại, đây là bước đệm quan trọng, mày sẽ học được cách chịu trách nhiệm với kết quả cuối cùng. Nhưng mày vẫn đang ở trong cái lồng, chỉ là một cái lồng đẹp hơn mà thôi...
 
Mày viết như đọc được tao nghĩ gì ấy. Tao có tinh thần viết tiếp loại thứ 4.

Tao bổ xung thêm 1 tình huống mà ko ít thằng thứ 3 thi thoảng dính phốt là:

Công việc bọn mày có được bản chất là kết hợp 3 yếu tố: Trung thành(uy tín), Hệ thống, Năng lực cá nhân. Nhưng năng lực cá nhân phải gắn với hệ thống. Nếu rời bỏ hệ thống năng lực đó mất đi rất nhiều, uy tín cũng mất mát ko ít. Trong khi Clone hệ thống cũng ko thể thực hiện đc.

Nhiều thằng loại 3, thi thoảng phản cty qua cty khác đầu quân (bọn này là đối tượng hunting) 99% là thất bại. Thằng chủ mới bỏ rất nhiều tiền câu về, kết quả ko như ý muốn, nó vứt mẹ ra đường.

Nhìn cái bọn Vẹm thành danh ở các tập đoàn nước ngoài được Vượn lôi về xong nó vứt mẹ đi. Giờ đéo biết làm gì đi chém gió lung tung.

Lời khuyên cho bọn mày là ko bao giờ đc phản cty. Dù lên voi xuống chó đi cùng nhau.

Lúc nào tao cày tiếp loại 4
 
Sửa lần cuối:
Mày viết như đọc được tao nghĩ gì ấy. Tao có tinh thần viết tiếp loại thứ 4.

Tao bổ xung thêm 1 tình huống mà ko ít thằng thứ 3 thi thoảng dính phốt là:

Công việc bọn mày có được bản chất là kết hợp 3 yếu tố: Trung thành(uy tín), Hệ thống, Năng lực cá nhân. Nhưng năng lực cá nhân phải gắn với hệ thống. Nếu rời bỏ hệ thống năng lực đó mất đi rất nhiều, uy tín cũng mất mát ko ít. Trong khi Clone hệ thống cũng ko thể thực hiện đc.

Nhiều thằng loại 3, thi thoảng phản cty qua cty khác đầu quân (bọn này là đối tượng hunting) 99% là thất bại. Thằng chủ mới bỏ rất nhiều tiền câu về, kết quả ko như ý muốn, nó vứt mẹ ra đường.

Nhìn cái bọn Vẹm thành danh ở các tập đoàn nước ngoài được Vượn lôi về xong nó vứt mẹ đi. Giờ đéo biết làm gì đi chém gió lung tung.

Lời khuyên cho bọn mày là ko bao giờ đc phản cty. Dù lên voi xuống chó đi cùng nhau.
Giá trị đấy tml
Trường hợp phản vì tiền như mày nói, chúng nó xứng đáng ra đường cạp đất, tham thì thâm.
Lời khuyên ở cuối thì tao nghĩ ko hẳn đúng.

Trường hợp 1, thằng chủ của mày ngu dốt, bảo thủ, chiến lược dài hạn là lao đầu vào chỗ chết.
Trường hợp 2, mày vẫn cống hiến hết mình, tạo ra giá trị, nhưng thằng chủ không ghi nhận, hệ thống không cho mày không gian để phát triển nữa. Mày bị đì, bị chèn ép. Ở lại chỉ khiến mày thui chột.
Lúc này thì "trung thành" là ngu xuẩn, ra đi là giải thoát.
 
Top