hầm bà lằng
Kích Dục Đại Sư
Chua xót, cay đắng quá vì em xuât thân từ quê hương không mây ai thích và mang nhiêu tiêng xâu.
Em bước vào tình yêu với những mơ mông, hy vọng và sự sôi sục của trái tim trẻ tuôi mà em không biêt được rằng, xung quanh tình yêu còn hê lụy vào nhiêu thứ khác nữa: gia đình, quê hương và phải “môn đăng hô đôi”.
Tình cờ, môt lân ghé thăm bênh nhân của khoa tâm thân, em nhìn thây môt cô gái trạc tuôi em, cô ây hóa điên, cô ây gào thét tên người yêu, vùng chạy khắp phòng, rôi khóc lóc, rôi van xin, rôi đánh cả mẹ đẻ đang chăm sóc. Ôi! Đó là vì yêu…và rôi em giât mình, em thây lạnh ở sông lưng, cay cay ở khóe mắt. Em giât mình vì nghĩ rằng, hình như em đã từng bị “điên” như thê cách đó 2 ngày, khi anh chia tay em.
Giữa căn phòng trông vắng, em bât tỉnh trong đêm và đọc những dòng tin nhắn của anh. Những lời lẽ sao mà chua chát, cay đôc, rằng em là đứa giả tạo, là diên viên không cân trả cát-sê, là em yêu anh vì tiên… Em đã không khóc được, không biêt trả lời hay giải thích với anh thê nào. Bởi lẽ những dòng chữ đó quá xa vời đôi với em.
Em đã từng nghĩ, khi yêu là phải đặt hêt niêm tin vào người mình yêu. Em không biêt gia đình anh giàu cỡ nào, em không biêt là em đang diên với cuôc sông của em ra sao? Hay em quá ngôc nghêch, chỉ biêt yêu và đã nghĩ quá đơn giản: hạnh phúc rôi sẽ đên nêu như trái tim ta thât lòng. Không phải như thê đúng không anh?
Hạnh phúc sẽ không đên với môt đứa con gái nghèo, môt đứa con gái có quê hương mà con người ở đó mang tiêng là xâu xa.
Em tìm đên rượu vì em hy vọng cơn say sẽ giúp em ngủ và quên đi những chuyên buôn phiên. Và rôi em lại nhâm, hình như cuôc sông này em đã nhâm quá nhiêu thì phải. Càng trong cơn say em càng thây đâu óc mình tỉnh táo, càng nhớ ra mọi chuyên và đau, khóc, gào thét…
Thât mêt mỏi khi đôi mặt nhau mà khoảng cách quá xa, em không hân anh vì em vân yêu anh lắm. Cuôc đời thât trớ trêu phải không anh? Khi anh hêt hiêu nhâm em vê chuyên em là đứa giả dôi thì lại là gia đình.
Chua xót, cay đắng quá vì em xuât thân từ quê hương không mây ai thích và mang nhiêu tiêng xâu nên mẹ anh sẽ không châp nhân. Em nghe xong mà cười nhạt…Em cười anh, anh không có chính kiên của riêng anh, sao anh yêu đuôi như vây, anh không đủ dũng cảm vượt qua bản thân đê đôi diên với cảm xúc thât sự. Rôi em lại nghĩ hay mình phân đâu mà sông đê xứng với cái danh mà người đời ban cho nhỉ: “con gái nơi ây hám tiên lắm”.
Lân ngôi bên nhau cuôi cùng, anh vân nói là còn yêu em. Em tự hỏi: “tình yêu của anh chỉ được đên thê thôi sao! Anh châp nhân những lí do đó đê bỏ đi tình cảm của anh hay do em tham lam quá. Lúc đó em cân lắm môt câu nói: anh và em sẽ vượt qua những khó khăn”.
Vây là anh và em xa nhau không phải vì hêt yêu mà cả hai có quá nhiêu khoảng cách. Cuôc sông của em và anh dường như quá khác biêt.
Sau cơn điên loạn rôi em cũng trở vê là chính mình nhưng mà không nguyên vẹn như trước nữa. Trái tim đau nhói, niêm tin tan vỡ và cảm giác chai sạn.
Và em biêt sau những ngày buôn thì anh cũng sẽ bình tâm trở lại, anh sẽ tìm được môt người khác có thê tôt hơn hoặc không bằng em nhưng người đó vĩnh viên không phải là em…
Em bước vào tình yêu với những mơ mông, hy vọng và sự sôi sục của trái tim trẻ tuôi mà em không biêt được rằng, xung quanh tình yêu còn hê lụy vào nhiêu thứ khác nữa: gia đình, quê hương và phải “môn đăng hô đôi”.
Tình cờ, môt lân ghé thăm bênh nhân của khoa tâm thân, em nhìn thây môt cô gái trạc tuôi em, cô ây hóa điên, cô ây gào thét tên người yêu, vùng chạy khắp phòng, rôi khóc lóc, rôi van xin, rôi đánh cả mẹ đẻ đang chăm sóc. Ôi! Đó là vì yêu…và rôi em giât mình, em thây lạnh ở sông lưng, cay cay ở khóe mắt. Em giât mình vì nghĩ rằng, hình như em đã từng bị “điên” như thê cách đó 2 ngày, khi anh chia tay em.
Giữa căn phòng trông vắng, em bât tỉnh trong đêm và đọc những dòng tin nhắn của anh. Những lời lẽ sao mà chua chát, cay đôc, rằng em là đứa giả tạo, là diên viên không cân trả cát-sê, là em yêu anh vì tiên… Em đã không khóc được, không biêt trả lời hay giải thích với anh thê nào. Bởi lẽ những dòng chữ đó quá xa vời đôi với em.
Em đã từng nghĩ, khi yêu là phải đặt hêt niêm tin vào người mình yêu. Em không biêt gia đình anh giàu cỡ nào, em không biêt là em đang diên với cuôc sông của em ra sao? Hay em quá ngôc nghêch, chỉ biêt yêu và đã nghĩ quá đơn giản: hạnh phúc rôi sẽ đên nêu như trái tim ta thât lòng. Không phải như thê đúng không anh?
Hạnh phúc sẽ không đên với môt đứa con gái nghèo, môt đứa con gái có quê hương mà con người ở đó mang tiêng là xâu xa.
Em tìm đên rượu vì em hy vọng cơn say sẽ giúp em ngủ và quên đi những chuyên buôn phiên. Và rôi em lại nhâm, hình như cuôc sông này em đã nhâm quá nhiêu thì phải. Càng trong cơn say em càng thây đâu óc mình tỉnh táo, càng nhớ ra mọi chuyên và đau, khóc, gào thét…
Thât mêt mỏi khi đôi mặt nhau mà khoảng cách quá xa, em không hân anh vì em vân yêu anh lắm. Cuôc đời thât trớ trêu phải không anh? Khi anh hêt hiêu nhâm em vê chuyên em là đứa giả dôi thì lại là gia đình.
Chua xót, cay đắng quá vì em xuât thân từ quê hương không mây ai thích và mang nhiêu tiêng xâu nên mẹ anh sẽ không châp nhân. Em nghe xong mà cười nhạt…Em cười anh, anh không có chính kiên của riêng anh, sao anh yêu đuôi như vây, anh không đủ dũng cảm vượt qua bản thân đê đôi diên với cảm xúc thât sự. Rôi em lại nghĩ hay mình phân đâu mà sông đê xứng với cái danh mà người đời ban cho nhỉ: “con gái nơi ây hám tiên lắm”.
Lân ngôi bên nhau cuôi cùng, anh vân nói là còn yêu em. Em tự hỏi: “tình yêu của anh chỉ được đên thê thôi sao! Anh châp nhân những lí do đó đê bỏ đi tình cảm của anh hay do em tham lam quá. Lúc đó em cân lắm môt câu nói: anh và em sẽ vượt qua những khó khăn”.
Vây là anh và em xa nhau không phải vì hêt yêu mà cả hai có quá nhiêu khoảng cách. Cuôc sông của em và anh dường như quá khác biêt.
Sau cơn điên loạn rôi em cũng trở vê là chính mình nhưng mà không nguyên vẹn như trước nữa. Trái tim đau nhói, niêm tin tan vỡ và cảm giác chai sạn.
Và em biêt sau những ngày buôn thì anh cũng sẽ bình tâm trở lại, anh sẽ tìm được môt người khác có thê tôt hơn hoặc không bằng em nhưng người đó vĩnh viên không phải là em…