Mọi người nghĩ sao khi sống trong gia đình nửa nát nửa lành ạ? Là ba mẹ cãi nhau, mẹ chạy vào phòng khóc với con gái. Ba luôn miệng chử.i rủ.a ở ngoài cửa phòng. Đứa con bất lực trốn vào nvs khóc với bạn qua mạng mà không dám rơi nước mắt trước mặt mẹ. Là thi thoảng thấy mẹ không ăn nổi cơm, bầm tím khắp người nhưng vẫn không nói lí do. Là ba mẹ lúc nào cũng kêu than cơm áo gạo tiền, thiếu thốn nợ nần. Là thấy ba nhắn tin trò chuyện g.ạ tì.nh gá.i, thấy tin nhắn hẹn hò của ba với nhiều người phụ nữ, có fb date trên máy và có thông báo ghép cặp.
Khoảng 3 năm trước em vô tình đọc được những tin nhắn kinh tở.m đấy ở đt ba em, mẹ em cũng biết rồi gia đình bắt đầu lục đục cãi vã. Khi đó em học lớp 9, em bắt đầu ít ra ngoài rồi dần dần chỉ khép cửa phòng ngủ li bì (17-22h một ngày) không ăn uống hay đến trường, ba mẹ em giận lắm, họ giận em nên đập vỡ kính cửa phòng rồi kéo ra mắng chử.i đá.nh đậ.p thường xuyên đến mức em bị sh và t.ự t.ử thì họ mới đưa em đi khám và, tèn ten - em trầ.m cả.m nên nhập viện luôn. Sau khi xuất viện họ lại tiếp tục cãi vã vì cô vì anh nên nó mới điê.n, nó bị điên do anh do cô ngoại tình!
Ừ thì em không can thiệp được, mẹ em em không nỡ nói, ba em thì từng lôi em từ giường xuống sàn quậ.t liên tay, đạp em từ cầu thang xuống rồi lôi lên đánh tiếp, em trốn vào nvs vẫn phá cửa vào đánh đến khi có khách vào thì mới tha cho em. Hôm đó em nghĩ quẩ.n nên uống 1 cốc nướ.c tẩ.y, cái cảm giác thiê.u đố.t cuống họng lan xuống dạ dày khiến em nôn nhiều lắm nhưng em không chế.t cũng không nhập viện vì chả ai biết em bất thường cả, em chỉ ở lì không ăn uống không giao tiếp và bị đ.ánh m.ắng thôi.
Hồi năm ngoái ấy, mẹ em hơn 40 rồi nhưng mẹ vẫn phải ph.á thai, em hỏi nhiều vì thấy bất thường nên mẹ mới nói. Còn ba em tệ lắm, ba đi đám cưới đám hỏi suốt (có tháng đi vài lần) nhưng tiền mua cái áo cái quần cho con thì ba không có, ba chỉ có mấy trăm đi ăn cỗ mấy người xa lắc chục năm không liên lạc thôi. Mỗi lần về lại say khướt chửi vợ con rồi để mẹ lau người dọn mấy bãi nô.n ó.i cho ba. Nói không phải bất hiếu chứ ba em khiến em kh.inh th.ường, có mấy chục mua đồ ăn sáng cho con (lâu lâu em mới xin ba mua) cũng phải lấy từ tiền bán hàng của mẹ chứ không bỏ tiền túi ra được. Nói không giữ lời, hứa không làm được nhưng lúc nào cũng hứa với hẹn, người nhà thì không lo nhưng hay lo thiên hạ thiệt. Ba em hay quên lắm, hôm qua đánh em một trận thì hôm nay vẫn cười nói "con gái yêu, con gái rượu".
Em dùng thu.ốc điều trị trầ.m cả.m hơn 2 năm rồi, tốn nhiều tiền của lắm còn ảnh hưởng nhiều nên em không uống nữa, em cảm giác mình là gánh nặng của gđ. Trong hơn 1 năm đầu em tiến triển tốt hơn hẳn vì ba mẹ em ít xích mích (hoặc em không thấy), họ cho em nuôi mèo, dẫn em đi những nơi vui chơi, mua quần áo mới, ủng hộ sở thích của em và không áp lực học hành. Em thấy ổn hơn nên dừng dùng thuốc thì nó lại đến, lại cãi vã đánh đập, lại bắt em bỏ bé mèo nuôi 2 năm, "con phải thế này thế kia mới cưới được chồng". Em bị blhd nên sợ đến trường, nó ám ảnh lắm, cái cảnh hơn nửa lớp vây vào bắt nạt một người, dù có chuyển lớp thì em cũng không hoà nhập được vì tính nhút nhát và dùng thuốc thời gian dài nên em không nhớ nổi kiến thức trên lớp, càng đến lớp em càng áp lực, về nhà thì gia đình ná.t bé.t chờ đợi.
Em không có trí nhớ, không có thể lực, không đủ tuổi lao động, em chẳng đi làm thêm được nên ở nhà cho thuê đồ cosplay vì thứ duy nhất em có là ngoại hình và kiến thức về mảng này. Nhưng mẹ em phản đối, mẹ bảo em ăn mặc dị hợm, bảo em đi làm công nhân cho đủ sống, bảo em tốn tiền _vì 1 bộ đồ cũng 1-2tr nhưng cho thuê 1 lần được vài trăm + mỗi lần em cho thuê đồ thì mẹ sợ mất này kia không cho rồi em mất khách. Năm ngoái em còn dùng thuố.c điều trị thì mẹ vẫn khen đồ mặc đẹp, giờ nói em dị hợm khác người, chơi với đám khác người không giống ai. Thật sự em mất tr.ầm cả.m là em sẽ mất tất cả ạ? Tình thương, trí nhớ, sức khỏe... Tất cả em có chỉ vì 2 từ "BỆNH TẬT" những thứ em ao ước đều biến mất vậy có phải em nên đi chế.t không ạ? Người ngoài ai cũng chỉ trỏ em sống hạnh phúc như vậy còn trầ.m cả.m, ba mẹ yêu thương dễ tính, họ nói em mỏng manh quá mức, nói giới trẻ thời nay tâm lí không vững, bạn bè ước ao ba mẹ họ giống ba mẹ em vì lúc nào cũng con gái yêu con gái rượu, em thật sự mỏng manh không ạ? Đừng mắng em nặng lời ạ!
Khoảng 3 năm trước em vô tình đọc được những tin nhắn kinh tở.m đấy ở đt ba em, mẹ em cũng biết rồi gia đình bắt đầu lục đục cãi vã. Khi đó em học lớp 9, em bắt đầu ít ra ngoài rồi dần dần chỉ khép cửa phòng ngủ li bì (17-22h một ngày) không ăn uống hay đến trường, ba mẹ em giận lắm, họ giận em nên đập vỡ kính cửa phòng rồi kéo ra mắng chử.i đá.nh đậ.p thường xuyên đến mức em bị sh và t.ự t.ử thì họ mới đưa em đi khám và, tèn ten - em trầ.m cả.m nên nhập viện luôn. Sau khi xuất viện họ lại tiếp tục cãi vã vì cô vì anh nên nó mới điê.n, nó bị điên do anh do cô ngoại tình!
Ừ thì em không can thiệp được, mẹ em em không nỡ nói, ba em thì từng lôi em từ giường xuống sàn quậ.t liên tay, đạp em từ cầu thang xuống rồi lôi lên đánh tiếp, em trốn vào nvs vẫn phá cửa vào đánh đến khi có khách vào thì mới tha cho em. Hôm đó em nghĩ quẩ.n nên uống 1 cốc nướ.c tẩ.y, cái cảm giác thiê.u đố.t cuống họng lan xuống dạ dày khiến em nôn nhiều lắm nhưng em không chế.t cũng không nhập viện vì chả ai biết em bất thường cả, em chỉ ở lì không ăn uống không giao tiếp và bị đ.ánh m.ắng thôi.
Hồi năm ngoái ấy, mẹ em hơn 40 rồi nhưng mẹ vẫn phải ph.á thai, em hỏi nhiều vì thấy bất thường nên mẹ mới nói. Còn ba em tệ lắm, ba đi đám cưới đám hỏi suốt (có tháng đi vài lần) nhưng tiền mua cái áo cái quần cho con thì ba không có, ba chỉ có mấy trăm đi ăn cỗ mấy người xa lắc chục năm không liên lạc thôi. Mỗi lần về lại say khướt chửi vợ con rồi để mẹ lau người dọn mấy bãi nô.n ó.i cho ba. Nói không phải bất hiếu chứ ba em khiến em kh.inh th.ường, có mấy chục mua đồ ăn sáng cho con (lâu lâu em mới xin ba mua) cũng phải lấy từ tiền bán hàng của mẹ chứ không bỏ tiền túi ra được. Nói không giữ lời, hứa không làm được nhưng lúc nào cũng hứa với hẹn, người nhà thì không lo nhưng hay lo thiên hạ thiệt. Ba em hay quên lắm, hôm qua đánh em một trận thì hôm nay vẫn cười nói "con gái yêu, con gái rượu".
Em dùng thu.ốc điều trị trầ.m cả.m hơn 2 năm rồi, tốn nhiều tiền của lắm còn ảnh hưởng nhiều nên em không uống nữa, em cảm giác mình là gánh nặng của gđ. Trong hơn 1 năm đầu em tiến triển tốt hơn hẳn vì ba mẹ em ít xích mích (hoặc em không thấy), họ cho em nuôi mèo, dẫn em đi những nơi vui chơi, mua quần áo mới, ủng hộ sở thích của em và không áp lực học hành. Em thấy ổn hơn nên dừng dùng thuốc thì nó lại đến, lại cãi vã đánh đập, lại bắt em bỏ bé mèo nuôi 2 năm, "con phải thế này thế kia mới cưới được chồng". Em bị blhd nên sợ đến trường, nó ám ảnh lắm, cái cảnh hơn nửa lớp vây vào bắt nạt một người, dù có chuyển lớp thì em cũng không hoà nhập được vì tính nhút nhát và dùng thuốc thời gian dài nên em không nhớ nổi kiến thức trên lớp, càng đến lớp em càng áp lực, về nhà thì gia đình ná.t bé.t chờ đợi.
Em không có trí nhớ, không có thể lực, không đủ tuổi lao động, em chẳng đi làm thêm được nên ở nhà cho thuê đồ cosplay vì thứ duy nhất em có là ngoại hình và kiến thức về mảng này. Nhưng mẹ em phản đối, mẹ bảo em ăn mặc dị hợm, bảo em đi làm công nhân cho đủ sống, bảo em tốn tiền _vì 1 bộ đồ cũng 1-2tr nhưng cho thuê 1 lần được vài trăm + mỗi lần em cho thuê đồ thì mẹ sợ mất này kia không cho rồi em mất khách. Năm ngoái em còn dùng thuố.c điều trị thì mẹ vẫn khen đồ mặc đẹp, giờ nói em dị hợm khác người, chơi với đám khác người không giống ai. Thật sự em mất tr.ầm cả.m là em sẽ mất tất cả ạ? Tình thương, trí nhớ, sức khỏe... Tất cả em có chỉ vì 2 từ "BỆNH TẬT" những thứ em ao ước đều biến mất vậy có phải em nên đi chế.t không ạ? Người ngoài ai cũng chỉ trỏ em sống hạnh phúc như vậy còn trầ.m cả.m, ba mẹ yêu thương dễ tính, họ nói em mỏng manh quá mức, nói giới trẻ thời nay tâm lí không vững, bạn bè ước ao ba mẹ họ giống ba mẹ em vì lúc nào cũng con gái yêu con gái rượu, em thật sự mỏng manh không ạ? Đừng mắng em nặng lời ạ!