Có Hình Một buổi chiều đi xác nhận… chiếc SIM đã dùng hơn 20 năm

0833116133

Xàm 0 Lít
Đầu tháng, tự nhiên số điện thoại tôi đang dùng bị chặn cuộc gọi đi. Loay hoay kiểm tra, xác minh trên VNeID không được, gọi lên tổng đài MobiFone thì được hỏi khá nhiều thông tin, cuối cùng vẫn nhận được câu trả lời: anh phải ra cửa hàng để xác thực.

Thế là một buổi chiều lại dành thời gian đi xử lý chuyện của… một chiếc SIM.

Ngồi chờ tới lượt, tôi chợt nhớ chiếc SIM này mình đăng ký từ khoảng năm 2000. Đến năm 2004, khi bắt đầu làm doanh nghiệp, tôi chuyển số điện thoại sang công ty đứng tên và cứ thế sử dụng cho tới tận bây giờ. Hơn hai mươi năm, số điện thoại gần như trở thành một phần trong công việc và các mối quan hệ của mình.

Nhưng bây giờ, dù thuê bao đã có pháp nhân đứng tên, vẫn phát sinh thêm yêu cầu xác thực. Tôi ngồi chờ khoảng 30 phút. Trong lúc đó, nhìn những cô chú lớn tuổi đến hỏi hết chuyện này tới chuyện khác; có người chưa đủ giấy tờ, có người chưa biết thao tác, có người phải đi lên đi xuống mấy lần. Nhìn họ loay hoay, tự nhiên thấy một thủ tục tưởng đơn giản với người này lại có thể rất khó với người khác.

Đến lượt mình, tôi hỏi nhân viên: nếu bây giờ chuyển số điện thoại từ công ty về cá nhân đứng tên thì sao? Nghĩ một lúc, tôi quyết định chuyển luôn. Và thế là được đưa cho mấy bộ hồ sơ: thanh lý, chuyển nhượng, đăng ký lại, lựa chọn trả trước hay trả sau… Tôi ngồi điền, ký gần chục chữ ký; giấy này cần đóng dấu, giấy kia không cần. Một chiếc SIM bé xíu mà phía sau nó là cả một bộ hồ sơ.

Ngồi ký giấy, tôi lại nhớ những năm đầu của thị trường di động. Có thời điểm các nhà mạng chạy đua phát triển thuê bao, ngoài đường bán SIM rất dễ. Chỉ cần bỏ ra một khoản tiền nhỏ đã có SIM với tài khoản khuyến mãi khá lớn, gọi hết tiền thì nhiều người bỏ SIM rồi mua cái khác. Thuê bao cứ thế tăng lên, kho số ngày càng chịu áp lực, thông tin người sử dụng cũng khó kiểm soát. Rồi sau nhiều năm, cả hệ thống lại phải quay về chuẩn hóa, xác thực và làm sạch dữ liệu.

Lỗi của ai? Có lẽ cũng khó đổ hết cho một phía. Doanh nghiệp từng cần tăng trưởng, người dùng từng thích sự tiện lợi, còn quản lý ở mỗi giai đoạn lại có những yêu cầu khác nhau. Những gì quá dễ dàng ngày trước, đôi khi trở thành thứ phải mất rất nhiều công sức để chuẩn hóa lại về sau.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhất trong buổi chiều hôm nay lại là hình ảnh những cô chú lớn tuổi đang loay hoay trước quầy giao dịch.

Chúng ta nói rất nhiều về chuyển đổi số, định danh điện tử, dữ liệu số và việc đưa mọi thứ lên môi trường công nghệ. Điều đó chắc chắn mang lại nhiều tiện ích. Nhưng một công nghệ thực sự tốt có lẽ không chỉ được đo bằng việc người biết công nghệ thao tác nhanh đến đâu, mà còn ở việc người ít hiểu công nghệ có thể sử dụng nó dễ dàng đến mức nào.

Tôi còn thao tác được, còn biết tìm thông tin, gọi tổng đài, dùng VNeID, thiếu gì thì hỏi tiếp. Nhưng nhìn những cô chú lớn tuổi hôm nay, tôi cứ nghĩ:

Rồi đến một ngày mình cũng già như các cô chú ấy. Nếu mọi thứ xung quanh đều trở thành một ứng dụng, một mã xác thực, một tài khoản và một quy trình điện tử… liệu lúc đó công nghệ đang giúp mình, hay mình lại phải cố chạy theo công nghệ?

Một buổi chiều đi xác nhận chiếc SIM đã dùng hơn hai mươi năm. Việc thì cũng giải quyết xong, nhưng lại mang về một câu hỏi lớn hơn nhiều:

Ngồi nhìn mấy cô chú lớn tuổi loay hoay ở quầy, tôi lại nghĩ may mình còn biết chút công nghệ để tự làm. Nhưng rồi mình cũng sẽ già như các cô chú thôi.

Công nghệ ngày càng tiến về phía trước là điều tốt. Chỉ mong trên hành trình ấy, những người đi chậm hơn vẫn có một cách đủ đơn giản để đi cùng.

Vì suy cho cùng, công nghệ được tạo ra để phục vụ con người, chứ không phải để con người ngày càng vất vả học cách phục vụ công nghệ.

St
 
Top