Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Một đứa trẻ có thể sợ cha mẹ mà nghe lời trong ngắn hạn.
Nhưng sợ hãi không phải là năng lực tự quản.
Cha mẹ chửi:
“Mày ngu thế?”
“Đồ mất dạy!”
“Có mỗi việc đó cũng không làm được!”
“Tao đánh chết mày bây giờ!”
thì đứa trẻ không học được “mình nên làm gì”.
Nó học được:
Khi có quyền lực, người ta được phép làm nhục người yếu hơn.
Khi mắc lỗi, mình đáng bị tấn công.
Muốn tránh bị phạt thì phải giấu lỗi.
Cảm xúc mạnh có thể được giải quyết bằng tiếng chửi.
Tình yêu của cha mẹ có điều kiện: ngoan thì được chấp nhận, sai thì bị hạ thấp.
Và nguy hiểm nhất là: đứa trẻ có thể lớn lên rồi dùng chính ngôn ngữ đó với con của nó.
Giáo dục không phải là làm cho đứa trẻ sợ mình.
Giáo dục là giúp nó dần hình thành khả năng:
Biết điều gì đúng, rồi đến hiểu vì sao đúng, và tiếp là tự điều chỉnh hành vi rồi đến chịu trách nhiệm khi sai.
Muốn vậy, cha mẹ phải có khả năng đặt giới hạn mà không hủy phẩm giá của đứa trẻ.
Có thể nói:
“Con làm việc này là sai. Mẹ không chấp nhận hành vi đó. Con cần sửa lại.”
thay vì:
“Mày đúng là đồ ngu, có thế mà cũng không biết!”
Hai câu đều thể hiện sự không hài lòng.
Nhưng một câu sửa hành vi.
Một câu tấn công con người.
Đây chính là khác biệt rất lớn giữa kỷ luật và bạo lực ngôn ngữ.
Cha mẹ càng phải chửi để con nghe lời, càng chứng minh rằng họ chưa có đủ năng lực khiến con nghe lời bằng uy tín, giới hạn và sự nhất quán.
Đứa trẻ có thể im vì sợ.
Nhưng im không có nghĩa là đã học được.🌸