8Lake
Thần điêu đại bịp
Chắc nhiều người cũng xem cái clip đau lòng về vụ mấy đứa nhỏ đuối nước rồi. Và chắc cũng nhiều người thấy khó hiểu, thậm chí tức giận với thằng bé áo đen đứng trên bờ.
Nó không cứu bạn, cũng không bỏ chạy. Nó cứ đứng đó, la hét, rồi lại nói mấy câu cực kỳ khó đỡ. Người thì chửi nó vô cảm, người thì bảo nó bị sốc. Nhưng nếu bạn đã đọc những thứ mình từng viết thì lại nghĩ khác. Não của nó đã bị “lập trình” bởi TikTok rồi.
Thử nghĩ mà xem. Phản ứng của nó cứ lộn xộn, nhảy từ cái này sang cái khác y hệt như lướt video ngắn.
Nó biết bạn sắp chết, nó có hét lên “cứu với!”. Nhưng chỉ được vài giây, não nó lại “nhảy” sang một phản xạ khác – cái phản xạ mà nó thấy mỗi ngày trên mạng:
Nó buột miệng hỏi “trình là gì” – một cái trend đang hot.
Nó gào lên “chết mẹ mày chưa” – nghe rất sốc, nhưng lại y hệt kiểu thoại trong mấy video gian*g hồ, kịch tính giả trân.
Nó vừa la hét, vừa cười, vừa chạy tới chạy lui như đang “diễn” trong một clip nào đó.
Cái đáng sợ là ở đây:
Có lẽ nó không còn phân biệt được đâu là đời thật, đâu là một cái video câu vie*w nữa.
Đầu óc nó đã quen với những thứ vô tri, giật gân, phi logic kéo dài 15 giây.
Khi một chuyện kinh khủng xảy ra thật, nó không biết phải làm gì, và theo bản năng, nó bật ra những thứ nó được “học” từ điện thoại.
Nhìn lại thì cũng không lạ. Giờ đi đâu cũng thấy bố mẹ quẳng cho con cái điện thoạ*i để nó ngồi im.
Cho xem lúc ăn, xem lúc khóc, xem đủ thứ nhảm nhí trên đời.
Chúng ta để con mình lớn lên với một thế giới ảo, nơi mọi thứ chỉ là trò đùa, là diễn, là cắt ghép.
Vậy nên, trước khi chửi thằng bé, có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút.
Nó không phải đứa có vấn đề. Nó là sản phẩm của một môi trường có vấn đề.
Chúng ta đã để những video vô tri dạy dỗ con mình, rồi đến khi có chuyện, lại đổ lỗi cho một đứa trẻ.
Nói thật, đứa bé đó có khi chỉ là một nạn nhân thôi. Và cả thế hệ con cháu chúng ta cũng đang như vậy.
Người cần nhìn lại, chính là chúng ta.
Nguồn: Bulldog.vn
Nó không cứu bạn, cũng không bỏ chạy. Nó cứ đứng đó, la hét, rồi lại nói mấy câu cực kỳ khó đỡ. Người thì chửi nó vô cảm, người thì bảo nó bị sốc. Nhưng nếu bạn đã đọc những thứ mình từng viết thì lại nghĩ khác. Não của nó đã bị “lập trình” bởi TikTok rồi.
Thử nghĩ mà xem. Phản ứng của nó cứ lộn xộn, nhảy từ cái này sang cái khác y hệt như lướt video ngắn.
Nó biết bạn sắp chết, nó có hét lên “cứu với!”. Nhưng chỉ được vài giây, não nó lại “nhảy” sang một phản xạ khác – cái phản xạ mà nó thấy mỗi ngày trên mạng:
Nó buột miệng hỏi “trình là gì” – một cái trend đang hot.
Nó gào lên “chết mẹ mày chưa” – nghe rất sốc, nhưng lại y hệt kiểu thoại trong mấy video gian*g hồ, kịch tính giả trân.
Nó vừa la hét, vừa cười, vừa chạy tới chạy lui như đang “diễn” trong một clip nào đó.
Cái đáng sợ là ở đây:
Có lẽ nó không còn phân biệt được đâu là đời thật, đâu là một cái video câu vie*w nữa.
Đầu óc nó đã quen với những thứ vô tri, giật gân, phi logic kéo dài 15 giây.
Khi một chuyện kinh khủng xảy ra thật, nó không biết phải làm gì, và theo bản năng, nó bật ra những thứ nó được “học” từ điện thoại.
Nhìn lại thì cũng không lạ. Giờ đi đâu cũng thấy bố mẹ quẳng cho con cái điện thoạ*i để nó ngồi im.
Cho xem lúc ăn, xem lúc khóc, xem đủ thứ nhảm nhí trên đời.
Chúng ta để con mình lớn lên với một thế giới ảo, nơi mọi thứ chỉ là trò đùa, là diễn, là cắt ghép.
Vậy nên, trước khi chửi thằng bé, có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút.
Nó không phải đứa có vấn đề. Nó là sản phẩm của một môi trường có vấn đề.
Chúng ta đã để những video vô tri dạy dỗ con mình, rồi đến khi có chuyện, lại đổ lỗi cho một đứa trẻ.
Nói thật, đứa bé đó có khi chỉ là một nạn nhân thôi. Và cả thế hệ con cháu chúng ta cũng đang như vậy.
Người cần nhìn lại, chính là chúng ta.
Nguồn: Bulldog.vn