Tao thì tao nghĩ do mày buồn sẵn rồi nên cơn mưa nó chỉ là tác nhân thôi. Kiểu Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ấy.
Ngày xưa cái hồi lên Bảo Lộc lấy trà và yêu đương tao nhớ những cơn mưa cao nguyên nó buồn thấy mẹ. Buồn và da diết. Nhất là có hôm đi với bạn gái vào phòng trà nghe mấy cô ca nhạc Trịnh. Bà mẹ noa buồn tê tái cõi lòng.
Nhưng giờ lại khác. Mưa phát cho mát. Mấy nay Sài Gòn nóng kinh quá. Hoa tao trồng héo quá. Như lúc này đây mưa cái là tao thấy khỏe cả người.
À tái bút phát. Đôi lúc Buồn cũng là một Trạng Thái Tích Cực. Ít ra nó giúp mày suy nghĩ mà nhận ra nhiều điều. Chúc mày buồn 1 cách đẹp đẽ.