“Mười sáu năm qua, từ ngày tôi đặt chân lên Cổ thành Quảng Trị, mỗi lần nghĩ đến phận mình, vận nước... thì lúc nào trong trí tôi cũng hiện ra hình ảnh oai hùng của các binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến đang ào ạt tiến lên Cổ thành, ném những quả lựu đạn đầu tiên vào đám Cộng quân Bắc Việt, để cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa được hãnh diện, để đưa Thủy Quân Lục Chiến được lên hàng đầu trong các đơn vị. Một quyết định đã làm nên lịch sử, để rồi một ngày sau đó 16/9/1972, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tức tốc mở cuộc thăm viếng để làm hăng say tinh thần binh sĩ cũng như để chia vui cùng anh em Thủy Quân Lục Chiến trong chiến thắng lịch sử này. Vài ngày sau đó Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa họp khẩn cấp để thông báo chiến thắng Cổ Thành. Có hàng trăm, hàng ngàn điện tín, thư chúc mừng của các vị Tổng thống, Thủ tướng, Quốc trưởng của các quốc gia Đồng minh cũng như của các Tướng lãnh tên tuổi trên thế giới gửi đến chúc mừng và ca ngợi sự chiến thắng to lớn này. Đài phát thanh Sài Gòn lúc nào cũng nói đến chiến thắng, bài hát “Cờ Bay Trên Cổ Thành Quảng Trị” không ngày nào là không phát đi phát lại nhiều lần. Chẳng những lúc ấy mà mãi đến bây giờ, mỗi lần nghe bản nhạc đó tôi vẫn thấy oai hùng biết bao. Nhưng kèm vào đấy là nỗi uất hận dâng tràn... Chiến sĩ ta hùng dũng như thế đó, anh hùng như thế đó, mà tại sao lại phải buông súng đầu hàng? Tại sao lại phải khuất phục trước quân thù ? Để phải chết chóc, để phải đi vào vòng lao lý khổ ải ? Tại sao lại phải bỏ nước ra đi ? Tại sao ? Tại sao ? và Tại sao ?...
Tôi miên man suy nghĩ, và rồi hình ảnh cuộc chiến với các anh em Thủy Quân Lục Chiến trong đêm 14 rạng ngày 15/9/1972 lại ngời sáng trong trí tôi. Ôi làm sao tôi có thể quên được ngày lịch sử đó. Người ta viết về chiến thắng Cổ Thành rất nhiều, riêng tôi Thạch Thảo đã được vinh hạnh làm người sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến đầu tiên cùng anh em đặt chân lên Cổ Thành. Hôm nay tôi viết lại đây như một nhân chứng, kể lại một biến cố trọng đại cho Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam và cũng cho cả chính tôi. Mọi diễn biến không hề thêm thắt, thi vị hoá hay thần thánh hóa, tất cả đều là sự thật. Một sự thật hiển hách cũng có mà phũ phàng cũng có ! “