hihihehe
Người phá đò sông Đà
“Mưa đỏ” rụng Oscar và thế nào là một tác phẩm nghệ thuật
Như dự đoán ngay từ đầu, “Mưa đỏ” đã rụng Oscar ngay từ vòng gửi xe.
Sau cơn “ngáo” của những đứa trẻ ít được giáo dục, người ta giờ phải đối diện với sự thật, bộ phim không phải một tác phẩm nghệ thuật để tranh Oscar.
Cả đám đông trở lại mặt đất.
Vậy, rốt cuộc, thế nào là một tác phẩm nghệ thuật?
Một tác phẩm nghệ thuật đầu tiên và trên hết phải là một sản phẩm của một cá nhân tự do.
Không có tự do thì mọi sản phẩm tinh thần chỉ là một sự sao chép, cóp nhặt rỗng tuếch nhằm tô vẽ hoặc hạ nhục một đối tượng nào đó.
Chỉ có tự do con người mới tìm được cảm xúc đích thực trong sáng tác.
(Điều này lý giải vì sao những sáng tác âm nhạc hay chỉ có ở trước 45 và 75, hay ta còn gọi nhạc tiền chiến)
Chỉ có cảm xúc mới có nghệ thuật.
Tại sao ở đâu đó người ta có “trại sáng tác văn học”, bắt nhốt người ta rồi bảo người ta sáng tác nghệ thuật ư?
Chỉ có thần kinh mới tin thế.
Một tác phẩm nghệ thuật phải có tính thẩm mỹ.
Thẩm mỹ ở đây không nhất thiết phải là cái đẹp thông thường mà là cái đẹp của riêng anh ta (tức tác giả).
Với đạo diễn James Cameron (Titanic, Avatar) thì đó là sự khám phá chiều sâu thị giác và công nghệ cho điện ảnh.
Với đạo diễn Quentin Tarantino là nghệ thuật của bạo lực.
Với hoạ sỹ Picasso là…không phong cách gì cả.
Theo ông, hội hoạ là sự phủ nhận của chính nó: “Mất cả đời tìm kiếm để vẽ như một đứa trẻ”.
Nói cách khác, nghệ thuật phải gợi mở và đa chiều.
Nó phải là dấu ấn của cá nhân và tạo nên sự cảm nhận phong phú cho người xem.
Một tác phẩm nghệ thuật không được mang tư tưởng tập thể và càng không phải sản phẩm của một ý thức hệ.
Nếu có, thì đó là một sản phẩm nghệ thuật méo mó, khi nó bắt người xem chỉ có thể cảm nhận một hướng.
(Người ta gọi là tính cưỡng bức trong thưởng thức)
Về bản chất, nó là sản phẩm tuyên truyền, không phải nghệ thuật.
Tóm lại, một tác phẩm nghệ thuật phải là sản phẩm của tự do.
Không có tự do thì không phải nghệ thuật.
Nghệ thuật phải là dấu ấn cá nhân, phi tập thể.
Nó tuyệt đối không phải một sản phẩm mang tinh thần của một đám đông, tuyên truyền có chủ đích và càng không được kích động thù hận để nói lên một quan điểm chính trị.
(Bạn hiểu vì sao phim Hàn Quốc luôn muốn yêu thương phía bên kia, còn phía Bắc Hàn lại luôn muốn giết sạch họ rồi chứ?)
Nghệ thuật phải phi chính trị.
Đây là những kiến thức nền tảng để bạn thưởng thức nghệ thuật và để phân biệt được đâu là “nguỵ” nghệ thuật.
Nó cũng lý giải vì sao mình không bao giờ xem những bộ phim như “Mưa đỏ” hay tác phẩm văn học kiểu “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh.
Tất cả chúng đều là những sản phẩm của những cá nhân KHÔNG tự do.
Không có tự do thì làm gì có nghệ thuật.
Như dự đoán ngay từ đầu, “Mưa đỏ” đã rụng Oscar ngay từ vòng gửi xe.
Sau cơn “ngáo” của những đứa trẻ ít được giáo dục, người ta giờ phải đối diện với sự thật, bộ phim không phải một tác phẩm nghệ thuật để tranh Oscar.
Cả đám đông trở lại mặt đất.
Vậy, rốt cuộc, thế nào là một tác phẩm nghệ thuật?
Một tác phẩm nghệ thuật đầu tiên và trên hết phải là một sản phẩm của một cá nhân tự do.
Không có tự do thì mọi sản phẩm tinh thần chỉ là một sự sao chép, cóp nhặt rỗng tuếch nhằm tô vẽ hoặc hạ nhục một đối tượng nào đó.
Chỉ có tự do con người mới tìm được cảm xúc đích thực trong sáng tác.
(Điều này lý giải vì sao những sáng tác âm nhạc hay chỉ có ở trước 45 và 75, hay ta còn gọi nhạc tiền chiến)
Chỉ có cảm xúc mới có nghệ thuật.
Tại sao ở đâu đó người ta có “trại sáng tác văn học”, bắt nhốt người ta rồi bảo người ta sáng tác nghệ thuật ư?
Chỉ có thần kinh mới tin thế.
Một tác phẩm nghệ thuật phải có tính thẩm mỹ.
Thẩm mỹ ở đây không nhất thiết phải là cái đẹp thông thường mà là cái đẹp của riêng anh ta (tức tác giả).
Với đạo diễn James Cameron (Titanic, Avatar) thì đó là sự khám phá chiều sâu thị giác và công nghệ cho điện ảnh.
Với đạo diễn Quentin Tarantino là nghệ thuật của bạo lực.
Với hoạ sỹ Picasso là…không phong cách gì cả.
Theo ông, hội hoạ là sự phủ nhận của chính nó: “Mất cả đời tìm kiếm để vẽ như một đứa trẻ”.
Nói cách khác, nghệ thuật phải gợi mở và đa chiều.
Nó phải là dấu ấn của cá nhân và tạo nên sự cảm nhận phong phú cho người xem.
Một tác phẩm nghệ thuật không được mang tư tưởng tập thể và càng không phải sản phẩm của một ý thức hệ.
Nếu có, thì đó là một sản phẩm nghệ thuật méo mó, khi nó bắt người xem chỉ có thể cảm nhận một hướng.
(Người ta gọi là tính cưỡng bức trong thưởng thức)
Về bản chất, nó là sản phẩm tuyên truyền, không phải nghệ thuật.
Tóm lại, một tác phẩm nghệ thuật phải là sản phẩm của tự do.
Không có tự do thì không phải nghệ thuật.
Nghệ thuật phải là dấu ấn cá nhân, phi tập thể.
Nó tuyệt đối không phải một sản phẩm mang tinh thần của một đám đông, tuyên truyền có chủ đích và càng không được kích động thù hận để nói lên một quan điểm chính trị.
(Bạn hiểu vì sao phim Hàn Quốc luôn muốn yêu thương phía bên kia, còn phía Bắc Hàn lại luôn muốn giết sạch họ rồi chứ?)
Nghệ thuật phải phi chính trị.
Đây là những kiến thức nền tảng để bạn thưởng thức nghệ thuật và để phân biệt được đâu là “nguỵ” nghệ thuật.
Nó cũng lý giải vì sao mình không bao giờ xem những bộ phim như “Mưa đỏ” hay tác phẩm văn học kiểu “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh.
Tất cả chúng đều là những sản phẩm của những cá nhân KHÔNG tự do.
Không có tự do thì làm gì có nghệ thuật.
là thấy độ ngáo. Phim Việt Duy Nhất mà từ xưa đến giờ loạt được tranh Oscar (phim nói tiếng nước ngoài hay nhất) là mùi Đu Đủ xanh của Trần Anh Hùng (một phần là cũng nhờ ổng xin phim này đại diện cho VN, do phim đa phần sử dụng DV Việt, Ngôn ngữ Tiếng Việt) chứ không vs trình độ làm phim xứ này có cl mà mơ oscar