Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸MỤC ĐÍCH TỐI HẬU CỦA LOÀI NGƯỜI LÀ GÌ?
Sống và làm mọi sự trên đời, cuối cùng cũng chỉ để vượt thoát khổ.
Chứ không phải để tận hưởng hạnh phúc như ta vẫn tưởng.
Hãy nhìn thật kỹ đời sống của mình:
Học hành – làm việc – kiếm tiền
Người ta học vì sợ nghèo, đi làm vì sợ thiếu tiền, mất việc, cuộc sống bấp bênh.
Ta tưởng mình đang đi tìm hạnh phúc, nhưng phần lớn là đang tìm cách thoát khỏi bất an.
Yêu đương – lập gia đình
Nhiều người yêu vì sợ cô đơn, sợ không ai hiểu mình, sợ tuổi già không nơi nương tựa.
Đôi khi ta không tìm tình yêu, mà đang tìm cách thoát khỏi cô đơn.
Mua sắm – hưởng thụ
Có người mua sắm để lấp khoảng trống, giảm stress, khỏa lấp cảm giác thua kém.
Tưởng đang tìm vui, nhưng thật ra đang tìm cách hết buồn.
Nhìn ngay vào những điều rất đời thường:
Người nghiện thuốc hút thuốc để làm gì?
Khi cơn thèm chưa đến, có phải họ cứ hút liên tục để tận hưởng không?
Không.
Khi cơn thèm kéo đến, cơ thể khó chịu, bồn chồn, thiếu thốn. Họ hút một điếu để giải tỏa cái khổ của cơn thèm.
Khi đã thỏa mãn, bảo họ hút thêm ngay lúc đó, nhiều khi họ cũng chẳng muốn.
Người nghiện rượu cũng vậy.
Không phải lúc nào họ uống cũng vì rượu ngon.
Nhiều khi họ uống để quên buồn, quên stress, quên một nỗi đau, hoặc để giải tỏa sự bức bối đang có trong lòng.
Cơn khó chịu xuất hiện → tìm thứ gì đó để giải tỏa → dễ chịu → rồi lại trở về trạng thái bình thường → cơn thèm lại xuất hiện → lại tìm đến nó.
Đó chính là một vòng lặp của khổ và giải khổ.
Ngay cả chuyện ăn uống cũng vậy.
Khi đói, món ăn ngon đến đâu cũng khiến ta thích thú.
Nhưng khi đã quá no, đặt trước mặt món ngon nhất, ta cũng không muốn ăn thêm.
Vậy cái “sướng” của ăn uống nhiều khi không nằm ở món ăn.
Nó nằm ở sự chấm dứt của cái khổ đói.
Mệt → ngủ → dễ chịu.
Khát → uống → dễ chịu.
Cô đơn → tìm người → dễ chịu.
Thiếu tiền → kiếm được tiền → dễ chịu.
Nhưng rồi:
No lại đói.
Khát lại khát.
Mệt lại mệt.
Có rồi sợ mất.
Được rồi sợ không còn được.
Và thế là:
Muốn hạnh phúc → dính mắc → sợ mất → khổ → lại tìm hạnh phúc.
Đó chính là vòng lặp.
Ngay cả khi tìm đến Phật pháp, thiền, tâm linh, rất nhiều người ban đầu cũng đến từ một chữ KHỔ:
Sợ chết.
Sợ vô thường.
Sợ mất mát.
Sợ đời vô nghĩa.
Khổ nên mới muốn tìm đường ra.
Đức Phật không bắt đầu con đường giải thoát bằng việc dạy con người:
“Hãy đi tìm hạnh phúc.”
Ngài chỉ thẳng:
Đây là Khổ.
Đây là nguyên nhân của Khổ.
Đây là sự diệt Khổ.
Đây là con đường diệt Khổ.
Bởi cái ta gọi là “hạnh phúc thế gian” phần lớn đều có điều kiện và không thể giữ mãi.
Cái bẫy lớn nhất của con người là:
Tưởng rằng có được hạnh phúc thì sẽ hết khổ.
Nhưng chính sự tìm kiếm, nắm giữ và bảo vệ hạnh phúc lại tạo ra sợ hãi và khổ đau.
Vì mọi thứ đều vô thường.
Vậy nên con đường giải thoát không phải là:
“Làm sao để tôi có thêm hạnh phúc?”
Mà là:
“Làm sao để tôi không còn bị những thứ được–mất, đến–đi, vui–buồn trói buộc?”
Khi không còn cần thế gian phải cho mình một trạng thái nào đó để được yên, ta bắt đầu tự do.
Không phải có được nên an.
Mà vì không còn chấp giữ nên an.
Sau cùng:
Con người không khổ chỉ vì thiếu hạnh phúc.
Con người khổ vì tưởng rằng phải có được một thứ gì đó thì mình mới hết khổ.
Và vì thế…
chạy cả một đời để tìm thứ vốn không thể giữ được.
Đến khi buông xuống mới nhận ra:
Lối thoát chưa bao giờ nằm ở việc tìm thêm một điều để hạnh phúc.
Mà nằm ở chỗ thấy rõ và buông được cái đang khiến mình khổ.🌸
Cám ơn Bạn đã đọc đến cuối cùng!