Bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai mong bạn đọc cứu giúp nữ sinh sư phạm mồ côi mẹ
(Dân trí) - Mẹ qua đời trong vụ hỏa hoạn, bố phải tha hương kiếm sống. Nữ sinh vượt khó thi đỗ trường sư phạm nhưng bất ngờ mắc viêm não tự miễn. Bác sĩ Bạch Mai kêu gọi bạn đọc chung tay cứu giúp.
Mẹ qua đời trong vụ hỏa hoạn, bố phải tha hương kiếm sống. Nữ sinh vượt khó thi đỗ trường sư phạm nhưng bất ngờ mắc viêm não tự miễn. Bác sĩ Bạch Mai kêu gọi bạn đọc chung tay cứu giúp.
Cô gái bất hạnh kể trên là Trịnh Mai Phương (SN 2006), sinh viên năm thứ 2 khoa Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng.
Một ngày đầu tháng 7, phóng viên Dân trí tức tốc tới thăm Mai Phương, ngay sau khi nhận được thông tin từ phòng Công tác xã hội và Truyền thông của Bệnh viện Bạch Mai.
Mắc viêm não tự miễn, cô gái trẻ 20 tuổi đang phải từng giờ giành giật mạng sống với tử thần (Ảnh: Hương Hồng).
Là người luôn theo sát diễn tiến bệnh tình của bệnh nhân, bác sĩ Phan Văn Toàn, Viện Thần kinh, Bệnh viện Bạch Mai, cho biết: “Bệnh nhân Trịnh Mai Phương được chuyển đến Viện Thần kinh ngày 10/6 trong tình trạng suy hô hấp, rối loạn ý thức và rối loạn vận động rất nặng do viêm não tự miễn.
Ngay sau khi nhập viện, em được hồi sức tích cực, thay huyết tương nhiều đợt và sử dụng các thuốc ức chế miễn dịch theo phác đồ điều trị. Để duy trì quá trình điều trị, chi phí dự kiến khoảng 250 triệu đồng.
Được biết, Mai Phương có hoàn cảnh vô cùng éo le, trong khi chi phí điều trị hàng trăm triệu đồng vượt quá khả năng của gia đình. Bệnh nhân còn rất trẻ, nếu được điều trị đầy đủ, đúng phác đồ và kịp thời, em có tới 90% cơ hội hồi phục.
Chúng tôi rất mong bạn đọc Dân trí cùng các nhà hảo tâm chung tay giúp em có thêm cơ hội được sống, được trở lại giảng đường và tiếp tục theo đuổi ước mơ làm cô giáo...".
Tuổi thơ của Mai Phương đầy sóng gió, mẹ qua đời trong một vụ hoả hoạn khi em mới 6 tuổi (Ảnh: Hương Hồng).
Phòng bệnh yên ắng chỉ có tiếng máy theo dõi sinh hiệu và máy lọc huyết tương hoạt động không ngừng. Cô gái trẻ nằm lặng trên giường bệnh, hướng ánh mắt mệt mỏi lên trần nhà, đôi bàn tay gầy guộc thường trực cắm kim truyền...
Ít ai biết, cô gái 20 tuổi ấy có một tuổi thơ nhiều mất mát. Năm Mai Phương 6 tuổi, một vụ hỏa hoạn đã cướp đi người mẹ của em.
Sau biến cố đau lòng, anh Trịnh Văn Huyên (SN 1980, bố của Mai Phương) đưa 2 con từ Kon Tum về Bá Thước (Thanh Hóa) nương nhờ nhà nội.
Vượt lên nghịch cảnh éo le, Mai Phương thi đậu vào khoa Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng, với ước mơ cháy bỏng sẽ trở thành cô giáo dạy văn (Ảnh: CTV).
Để có tiền nuôi con, anh Huyên sang Lào làm thuê. Công việc chặt tre, nứa nặng nhọc, thu nhập bấp bênh. Dù luôn đau đáu nhớ con, người cha đơn thân cũng chỉ có thể thu xếp về thăm nhà mỗi năm 1 lần.
Ở quê, Mai Phương và em trai nương tựa vào ông bà nội đã ngoài 70 tuổi. Ông nội Trịnh Xuân Thu (SN 1952) bị khiếm thị, còn bà nội Đào Thị Giáo (SN 1951) mắc bệnh Parkinson hơn 10 năm nay. Nhiều năm liền, gia đình thuộc diện hộ nghèo, cận nghèo của địa phương.
Lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn, Mai Phương luôn nỗ lực học tập với mong muốn đổi thay cuộc sống. Những cố gắng ấy được đền đáp khi em trúng tuyển ngành Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng, mang theo ước mơ trở thành cô giáo dạy văn.
Bên ngoài ngoài phòng cấp cứu, anh Huyên nóng lòng ngóng tin con (Ảnh: Hương Hồng).
Thương bố, để tự trang trải tiền nhà trọ, tiền sinh hoạt… ngay từ khi bước chân vào trường đại học, Mai Phương kiếm việc làm thêm. Nhiều hôm, Phương làm việc đến 2 giờ sáng rồi chỉ kịp chợp mắt vài tiếng trước khi đến lớp.
Thế nhưng, khi giấc mơ trở thành cô giáo còn dang dở, Mai Phương bất ngờ mắc viêm não tự miễn.
Nghe tin con lâm trọng bệnh, anh Huyên vội vàng từ Lào trở về. Ngồi bên giường bệnh, nhìn cơ thể héo hon, tiều tuỵ của con gái, người cha 46 tuổi ứa nước mắt.
Mong bạn đọc Dân trí cùng các nhà hảo tâm chung tay giúp Mai Phương có thêm cơ hội được sống, được trở lại giảng đường và tiếp tục theo đuổi ước mơ trở thành cô giáo (Ảnh: Hương Hồng).
Anh Huyên cho biết, sau khi về nước, việc đầu tiên anh làm là chạy vạy khắp nơi vay mượn để có tiền cứu con. Thế nhưng, số tiền gom góp được cũng chỉ như "muối bỏ bể" trước chi phí điều trị lên tới hàng trăm triệu đồng.
"Con bé thiệt thòi quá, mất mẹ khi còn quá nhỏ, rồi vừa học vừa làm để nuôi ước mơ. Không ai ngờ cháu lại mắc căn bệnh quái ác này. Xin cô, bác, anh, chị giúp cháu!...", ngước lên đôi mắt đỏ hoe, anh Huyên khẩn cầu.