Có Video Múi mít bàu bàng không hiểu sao lại treo cổ trong phòng trọ

trường hợp bi tai nạn giao thông, hay vô tình bị chết oan thì trong sách ghi chép sinh lão bệnh tử chưa có thì giải thích sao mày, tao không hiểu nên hỏi?
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
 
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
cảm ơn mày .
 
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
Đọc cuốn thế
 
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
@Hoanggiap512 @Chaybodapxe1806 theo các đạo hữu sổ sinh tử viết bằng ngôn ngữ gì? Có cách nào xoá tội ko
 
@Hoanggiap512 @Chaybodapxe1806 theo các đạo hữu sổ sinh tử viết bằng ngôn ngữ gì? Có cách nào xoá tội ko
khầy tác thêm @de Star mà nhắn gửi xin giải hạn =))) douma tau xin khầy bói cho Bác tau với cái đất lước lày, mà khầy chối đéo làm !!! ..Chắc bốc 2 quẻ âm binh nên đéo dám tuột mồm sợ âm 50 củ :V
 
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
Thế bố mẹ chết sớm con cái nhỏ phải chịu thiệt thòi thì sao, hay những đứa trẻ 1-2 tuổi đã bị bệnh tật chết sớm thì sao, tao xem mà thấy tội bọn nó quá
 
T đéo hiểu sao phải quay video làm gì. Nhưng dù sao cũng thành kính phân ưu, mệt mỏi quá rồi thì buông thôi.
T cũng từng có lần thử giai đoạn đầu đau tức ho ói như đoạn đầu clip này, nước mắt giàn dụa, buông hẳn tay nhưng cuối cùng sợi dây đứt (t thắt bằng thắt lưng nó đéo chịu nổi lực) rồi té xuống nằm im cả tiếng rồi nghĩ thôi đéo chết được thì sống tiếp vậy. Cuộc sống vẫn bất ổn nhưng đành bước tiếp thôi
Quá tuyệt vời, Dm dù như nào cũng ko được tự sát
 
Tầm bậy, không có cái gọi là sổ sinh tử, tất cả do nghiệp lực nhân quả của mỗi người, đó là qui luật vận hành của vũ trụ này. Lời đức Phật.
Mày nói không có Sổ Sinh Tử, chỉ có Nhân Quả? Vậy tao hỏi mày, Nhân Quả lưu trữ ở đâu? Nếu vũ trụ này vận hành theo quy luật, thì quy luật đó phải có 'dữ liệu', có 'ghi chép', có 'tính toán!!!.. bọn mày tin có Đức Phật, mà lại không tin có Ma quỷ? Bọn mày tin vào thiên đàng, mà lại không tin có địa ngục, bọn mày tin vào ánh sáng của cõi Niết bàn, thì tại sao lại chối bỏ bóng tối của cõi U minh? Diêm vuong sẽ phán xét chúng mày qua cái gì ? Sổ sách đâu , chứng cứ đâu ?
 
Mày nói không có Sổ Sinh Tử, chỉ có Nhân Quả? Vậy tao hỏi mày, Nhân Quả lưu trữ ở đâu? Nếu vũ trụ này vận hành theo quy luật, thì quy luật đó phải có 'dữ liệu', có 'ghi chép', có 'tính toán!!!
Nó lưu a lại da thức. Chứ sổ sách tính toán cái lol. Đừng mang cái suy nghĩ ngu đần cỷa máy gia giải thích. DM sổ thì viết như mày đi học thì viết đến bao giờ cho đủ ko xót
 
duma tự sát mà còn mặc áo đỏ !
Con này tính làm quỷ sinh oán khí để trả thù đây !
Mấy vụ này thì cao tay ấn cũng đéo dám rớ vào !
 
Mày nói không có Sổ Sinh Tử, chỉ có Nhân Quả? Vậy tao hỏi mày, Nhân Quả lưu trữ ở đâu? Nếu vũ trụ này vận hành theo quy luật, thì quy luật đó phải có 'dữ liệu', có 'ghi chép', có 'tính toán!!!.. bọn mày tin có Đức Phật, mà lại không tin có Ma quỷ? Bọn mày tin vào thiên đàng, mà lại không tin có địa ngục, bọn mày tin vào ánh sáng của cõi Niết bàn, thì tại sao lại chối bỏ bóng tối của cõi U minh? Diêm vuong sẽ phán xét chúng mày qua cái gì ? Sổ sách đâu , chứng cứ đâu ?
Để tao thông não cho mày. Từng hành động, suy nghĩ thiện hay ác của mày nó đều sinh ra một cái từ trường, kiểu như ánh sáng phát ra từ đèn pin vậy, và cái từ trường (nghiệp lực) đó vẫn tồn tại như là ánh sáng phát ra từ các ngôi sao, và chính cái nghiệp lực thiện hoặc ác này, quyết định qui luật nhân quả. Hiểu ra chưa?
 
Trong sổ Sinh Tử, không chỉ ghi ngày giờ bọn mày nằm xuống, mà nó còn ghi Tiền kiếp nợ vay. Đời người nó đéo phải là một đường thẳng đơn độc, mà là một mạng lưới chằng chịt những nhân duyên. Có vài điều tao nói cho bọn mày hiểu:
Thứ nhất, đời có cái gọi là Nợ phải trả ngay. Có những tai nạn không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của những món nợ cũ. Một người vô tình bị tai nạn giao thông, có thể kiếp trước họ đã nợ một mạng người, hoặc đã từng gây ra nỗi đau tương tự cho kẻ khác. Khi nhân duyên tới, cái 'tai nạn' đó chính là cách để vủ trụ đòi lại món nợ. Lúc này, sổ sinh tử không ghi 'tai nạn', nó ghi là Kết thúc nhân duyên. Thời điểm chết của người đó lúc đó đã trở thành thời điểm trả xong nghiệp cũ.
Thứ hai, có cái gọi là Nghiệp lực cộng hưởng. Đời người giống như một quân cờ trên bàn cờ của các Ngài. Có những cái chết nghe có vẻ 'oan uổng' đối với cá nhân, nhưng lại là một mắt xích cần thiết để thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng nghìn người khác. Sự ra đi của một người có thể là hồi chuông cảnh tỉnh cho kẻ khác, là bài học về sự vô thường để người khác biết trân trọng sinh mệnh. Cái chết đó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự sắp đặt có chủ đích của thiên cơ để cân bằng lại vận mệnh của cả một cộng đồng.
Thứ 3. Bọn mày phải phân biệt được Số mệnh và Định mệnh. Số Mệnh là dòng chảy đã được khơi nguồn từ đầu nguồn, nhưng Định Mệnh mới chính là những khúc quanh do chính bàn tay bọn mày tự bồi đắp hay phá vỡ nó. Sổ Sinh Tử không chỉ là một bản án tử hình mặc định. Nó là một bản Hợp Đồng Nhân quả. Khi bọn mày chào đời, ta gọi đó là thời điểm 'vốn liếng' được cấp. Nếu bọn mày sống thiện lương, biết tích đức hành thiện, chính là bọn mày đang tu bổ con đê sinh mệnh, khiến dòng chảy của bọn mày được khơi thông, kéo dài ra tận biển lớn. Ngược lại, nếu bọn mày sống hoang phí, gây nghiệp chướng, chẳng khác nào tự mình phá đê, khiến dòng chảy của bọn mày cạn kiệt, sớm đứt gánh giữa đường. Cái 'hạn' đến sớm, thực chất là do phước đức của bọn mày đã cạn, chẳng còn cái màng chắn nào ngăn cản được sóng dữ của biến cố nữa. Nhưng bọn mày cứ nhớ 1 điều: Sự đứt gánh đó phải đến từ 'Duyên' bên ngoài, chứ tuyệt không được đến từ bàn tay tự cắt đứt sợi dây của chính mình. Sinh mệnh là món quà của Tiên tổ và Đất Trời, kẻ nào dám 'tự sát' chính là kẻ phạm thượng với Đấng Tạo Hóa, tội ấy nặng hơn ngàn cân.
Còn với những linh hồn chết oan? ??? Họ không phải là những kẻ bị lãng quên. Trong cõi U minh, Minh Ty là nơi công minh nhất, nơi vạn vật được cân đo bằng cán cân nghiệp lực. Khi một sinh mệnh bị cướp đoạt trước thời hạn của 'Hợp đồng nhân quả', kẻ gây ra tội ác đó không chỉ mang tội sát nhân, mà còn phải 'gánh nợ' toàn bộ quãng đời còn lại của nạn nhân. Khi chết đi nó phải sống, phải trả, phải chịu những đau đớn mà người chết lẽ ra phải trải qua. Còn nạn nhân, họ không hề chịu thiệt. Nỗi oan khiên của họ được hóa giải bằng 'Âm phúc'. Hồn của họ không phải lang thang vô định, mà được Minh Ty bảo hộ, được ưu tiên tái sinh vào những cõi lành, hoặc được đặc ân xóa sạch những món nợ cũ từ tiền kiếp để bắt đầu một kiếp sống mới trong sạch hơn. Chết đéo phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển dịch đau đớn nhưng đầy công bằng
dm ráng đọc hết lại cũng là kêu hành thiện tích đức bla bla, như đám đa cấp, nghiệp lực tiền kiếp cái củ cạc , tao chỉ tin nhân quả hiện tiền, đời trước tao làm gì tao đéo biết, và cũng đéo biết nó có thật ko thì tại sao phải phải trả kiếp này, và tại sao lại tích đức cho thằng mả mẹ kiếp nào mà tao đéo biết, mấy đứa còn nhỏ chưa nhận thức dc bị tai nạn hay mất gia đình thì nghiệp cc gì, thằng nào qui định ra cái mất dại vậy nghiệp lực đéo áp dụng dc cho nó ah
 
Nó lưu a lại da thức. Chứ sổ sách tính toán cái lol. Đừng mang cái suy nghĩ ngu đần cỷa máy gia giải thích. DM sổ thì viết như mày đi học thì viết đến bao giờ cho đủ ko xót
ngu cái con đĩ mẹ mày!! đéo phải là Đức Phật dạy về nghiệp à?, Về luân hồi, chẳng phải ngài đã chỉ ra rằng "mọi hành động, ý niệm của chúng ta đều được lưu giữ trong 'tàng thức' " (A lại da thức) , Địt mẹ đéo phải cái 'tàng thức' đó chứa đựng tất cả hạt giống nghiệp lực từ vô lượng kiếp. Nếu mày gọi đó là Nhân Quả, thì tao gọi đó là Sổ Sinh Tử. Sổ sinh tử là sổ cho phàm nhân đọc hiểu dc à con đĩ chó? Mà viết theo kiểu cách bình thường =))) cái địt mẹ thằng ngộ chữ
 
ngu cái con đĩ mẹ mày!! đéo phải là Đức Phật dạy về nghiệp à?, Về luân hồi, chẳng phải ngài đã chỉ ra rằng "mọi hành động, ý niệm của chúng ta đều được lưu giữ trong 'tàng thức' " (A lại da thức) , Địt mẹ đéo phải cái 'tàng thức' đó chứa đựng tất cả hạt giống nghiệp lực từ vô lượng kiếp. Nếu mày gọi đó là Nhân Quả, thì tao gọi đó là Sổ Sinh Tử. Sổ sinh tử là sổ cho phàm nhân đọc hiểu dc à con đĩ chó? Mà viết theo kiểu cách bình thường =))) cái địt mẹ thằng ngộ chữ
Thế sổ sách tính toán của mày đâu
 
Để tao thông não cho mày. Từng hành động, suy nghĩ thiện hay ác của mày nó đều sinh ra một cái từ trường, kiểu như ánh sáng phát ra từ đèn pin vậy, và cái từ trường (nghiệp lực) đó vẫn tồn tại như là ánh sáng phát ra từ các ngôi sao, và chính cái nghiệp lực thiện hoặc ác này, quyết định qui luật nhân quả. Hiểu ra chưa?
địt mẹ đã ngu còn khoái ví dụ , ví nghiệp lực như ánh sáng từ ngôi sao, như từ trường của đèn pin???? địt mẹ mày bảo 'chính cái nghiệp lực đó quyết định quy luật', vậy tao hỏi mày : Ai là kẻ quan sát cái từ trường đó? Một cái máy quay phim không thể tự nó quay, tự nó cắt dựng và tự nó chiếu thành bộ phim cuộc đời được. Vũ trụ này vận hành theo hệ thống, không phải cái kiểu 'ánh sáng tự phát' rồi tự tan biến vào hư không. Xàm Lồn ýt thôi!!

Thế sổ sách tính toán của mày đâu
Sổ sách tính toán cái đéo gì mày chơi đá à thằng Lồn? Ra kêu thằng già nhà mày đập mẹ cụ mày vào đâu rồi xuống dưới hỏi !
 
cả nhà tao làm hầu đồng đến thời ngoại tao thì giải không làm nữa vì, tới thời ngoại tao không ai còn căn để làm, chứ cái thời người chết nhiều hơn người sống, thì linh khí mạnh hơn, 1 số người có căn cơ cao thì trò truyện dc với người mất, còn thầy cao tay hơn thì tìm những oan hồn vất vưởng về hầu!!! Cái bọn mày xem trên phim nó cũng không phải hoàn toàn là nói dóc, chỉ là... thời này quỷ sống nó nhiều hơn quỷ chết mà thôi
vong nhiều hơn nhân thì sao linh khí mạnh pa.
Mày lối ngược rồi
 
địt mẹ đã ngu còn khoái ví dụ , ví nghiệp lực như ánh sáng từ ngôi sao, như từ trường của đèn pin???? địt mẹ mày bảo 'chính cái nghiệp lực đó quyết định quy luật', vậy tao hỏi mày : Ai là kẻ quan sát cái từ trường đó? Một cái máy quay phim không thể tự nó quay, tự nó cắt dựng và tự nó chiếu thành bộ phim cuộc đời được. Vũ trụ này vận hành theo hệ thống, không phải cái kiểu 'ánh sáng tự phát' rồi tự tan biến vào hư không. Xàm lồn ýt thôi!!


Sổ sách tính toán cái đéo gì mày chơi đá à thằng lồn? Ra kêu thằng già nhà mày đập mẹ cụ mày vào đâu rồi xuống dưới hỏi !
DM mày bảo sổ sách ghi chép nghiệp của từng người xong lại đéo nhận. Ngu thì đừng Ví dụ
 
DM mày bảo sổ sách ghi chép nghiệp của từng người xong lại đéo nhận. Ngu thì đừng Ví dụ
địt mẹ bố mày cầm sổ dc à :)) ??? cái đụ mẹ thằng ngu dốt, bảo rồi mày muốn xem thì xuống âm ty, còn đeo biết cách xuống thì kêu thằng già nhà mày bổ đôi đầu mày ra rồi hỏi, cho xem cái độ ngu
 

Có thể bạn quan tâm

Top