Đẹp trai sơn móng tay
Trẩu tre
Đọc mà thấy tội

“Con nhớ ba lắm… nhưng giờ con phải dậy sớm hơn để lo cho các em.”
5 giờ sáng, khi nhiều người còn chưa thức giấc, Hà Thị Mỹ Hương đã lúi húi nhóm bếp trong căn nhà cũ. Nồi cơm được nấu từ gạo dành dụm, đôi khi trộn thêm chút rau nhặt được ngoài vườn. Ba em nhỏ còn ngủ, Hương nhẹ tay chuẩn bị từng phần ăn trưa, rồi gọi các em dậy, chỉnh lại áo quần, đưa đi học. Cánh cửa khép lại, cô bé 16 tuổi lại vội vã ra vườn rau làm thuê, đổi một ngày nắng gió lấy 150.000 đồng. Chiều về, vẫn là vòng lặp quen thuộc: nấu ăn, tắm rửa, dỗ em ngủ. Không có một ngày nào được gọi là “nghỉ”.
Có những hôm, tay còn dính đất, Hương nhặt nhạnh từng bó rau còn sót lại sau buổi thu hoạch, mang về nấu canh cho các em. Thịt cá là thứ hiếm hoi, chỉ có khi hàng xóm thương tình cho thêm ít tiền. Trong căn nhà nhỏ, bữa cơm có thể đạm bạc, nhưng ánh mắt cô bé lại chưa từng tắt hy vọng. “Ba hứa sẽ nuôi con khôn lớn giờ con thay ba làm điều đó.” Câu nói nhỏ, nhưng đủ để thấy một tuổi 16 đã phải học cách lớn lên theo cách không ai mong muốn. Ba m,ất sau một tainan, mẹ rời đi trong những ngày kiệt quệ, để lại bốn đứa trẻ bấu víu vào nhau mà sống.
Giữa tất cả những thiếu thốn, điều còn lại rõ nhất không phải là cái nghèo, mà là cách một đứa trẻ chọn đứng lên. Không ai dạy Hương cách làm mẹ ở tuổi 16, nhưng em vẫn học, từng chút một, bằng tình thương dành cho các em mình. Cuộc đời đôi khi không công bằng, nhưng vẫn luôn có những con người khiến người ta tin rằng: chỉ cần còn trách nhiệm và yêu thương, thì ngay cả những đôi vai nhỏ bé nhất cũng có thể gánh nổi một mái nhà.
Theo Dân trí
#trangtv #WhiteTV
Mọi sự ủng hộ, giúp đỡ hoàn cảnh trực tiếp xin gửi về:
Bé: Hà Thị Mỹ Hương
Địa chỉ: Số 142 A, Thôn Tân Đà, xã Tân Hội, tỉnh Lâm Đồng.
(Theo Dân trí)

“Con nhớ ba lắm… nhưng giờ con phải dậy sớm hơn để lo cho các em.”
5 giờ sáng, khi nhiều người còn chưa thức giấc, Hà Thị Mỹ Hương đã lúi húi nhóm bếp trong căn nhà cũ. Nồi cơm được nấu từ gạo dành dụm, đôi khi trộn thêm chút rau nhặt được ngoài vườn. Ba em nhỏ còn ngủ, Hương nhẹ tay chuẩn bị từng phần ăn trưa, rồi gọi các em dậy, chỉnh lại áo quần, đưa đi học. Cánh cửa khép lại, cô bé 16 tuổi lại vội vã ra vườn rau làm thuê, đổi một ngày nắng gió lấy 150.000 đồng. Chiều về, vẫn là vòng lặp quen thuộc: nấu ăn, tắm rửa, dỗ em ngủ. Không có một ngày nào được gọi là “nghỉ”.
Có những hôm, tay còn dính đất, Hương nhặt nhạnh từng bó rau còn sót lại sau buổi thu hoạch, mang về nấu canh cho các em. Thịt cá là thứ hiếm hoi, chỉ có khi hàng xóm thương tình cho thêm ít tiền. Trong căn nhà nhỏ, bữa cơm có thể đạm bạc, nhưng ánh mắt cô bé lại chưa từng tắt hy vọng. “Ba hứa sẽ nuôi con khôn lớn giờ con thay ba làm điều đó.” Câu nói nhỏ, nhưng đủ để thấy một tuổi 16 đã phải học cách lớn lên theo cách không ai mong muốn. Ba m,ất sau một tainan, mẹ rời đi trong những ngày kiệt quệ, để lại bốn đứa trẻ bấu víu vào nhau mà sống.
Giữa tất cả những thiếu thốn, điều còn lại rõ nhất không phải là cái nghèo, mà là cách một đứa trẻ chọn đứng lên. Không ai dạy Hương cách làm mẹ ở tuổi 16, nhưng em vẫn học, từng chút một, bằng tình thương dành cho các em mình. Cuộc đời đôi khi không công bằng, nhưng vẫn luôn có những con người khiến người ta tin rằng: chỉ cần còn trách nhiệm và yêu thương, thì ngay cả những đôi vai nhỏ bé nhất cũng có thể gánh nổi một mái nhà.
Theo Dân trí
#trangtv #WhiteTV
Mọi sự ủng hộ, giúp đỡ hoàn cảnh trực tiếp xin gửi về:
Bé: Hà Thị Mỹ Hương
Địa chỉ: Số 142 A, Thôn Tân Đà, xã Tân Hội, tỉnh Lâm Đồng.
(Theo Dân trí)

