Có lẽ người Việt người Trung và người Nhật đã văn minh hơn người Hàn Quốc trong vấn đề này. Tuy rằng coi trọng nguồn tích và gốc khác nhưng cũng không đến nỗi coi trọng quá như Hàn Quốc đến nỗi người thân cũng không muốn nhận nhau.
Vd ông chủ tịch Hội đồng quản trị thì ở nhà bà vợ không được phép gọi tên ông ấy mà phải gọi là ngài chủ tịch
Cư xử với vợ con như cấp dưới của mình
Và với ông này cái chức chủ tịch đó thành đẳng cấp và địa vị của ông ấy đưa ông ấy vào đẳng cấp quý tộc
Vd chủ tịch sam sung tôi nhớ ông ấy xuất thân từ tầng lớp bình dân chứ không phải quý tộc gì thời choseon. Dù là địa chủ giàu có nhưng không phải là quý tộc địa vị cao, chỉ là thương buôn cá khô.
Thế mà bây giờ nhà ông này cư xử như là một gia đình thế gia quý tộc nhiều đời.
Xuất thân của gia đình Samsung
Lý Bỉnh Triết (Lee Byung-chul) — người sáng lập Samsung năm 1938 — xuất thân từ gia đình địa chủ ở vùng Daegu. Ông bắt đầu từ buôn bán nhỏ, rồi mở công ty.
Con trai ông là Lý Côn Hy (Lee Kun-hee) — cựu Chủ tịch Samsung — cũng không phải "quý tộc Choson" gì. Gia đình họ Lee không thuộc dòng dõi yangban nổi tiếng thời Joseon.
Hiện nay họ cư xử như "thế gia quý tộc"
Dù nguồn gốc bình dân, gia đình Samsung (đặc biệt sau khi trở thành chaebol khổng lồ) lại hành xử gần như một triều đại quý tộc hiện đại:
Kết hôn nội bộ với con nhà giàu có, chính trị gia, gia tộc khác.
Con cái được giáo dục theo kiểu "thừa kế đế chế" (học trường top, du học, rèn luyện etiquette).
Phong cách sống xa hoa, có ảnh hưởng chính trị - xã hội rất lớn (gần như "quốc gia trong quốc gia").
Xã hội Hàn Quốc cũng đối xử với họ như một dòng họ đặc biệt, dù ban đầu không phải huyết thống quý tộc.
Giàu mới nổi → cố gắng "nâng cấp huyết thống" cho con cháu bằng tiền bạc, giáo dục, hôn nhân, và hình ảnh.
Họ mua nhà Gangnam, cho con học trường quý tộc, học nghi lễ, và xây dựng hình ảnh "gia tộc lâu đời" dù thực tế chỉ mới 2-3 thế hệ.
Tương tự, nhiều chaebol khác (Hyundai, LG...) cũng có xuất phát điểm khiêm tốn nhưng nay được coi như "quý tộc Hàn Quốc hiện đại".
Ở Hàn Quốc, tiền bạc + thời gian có thể tạo ra "quý tộc mới". Nhưng xã hội vẫn phân biệt ngầm giữa "quý tộc thật" (dòng dõi lâu đời) và "giàu mới". Gia đình Samsung đã thành công rất tốt trong việc chuyển mình từ bình dân thành "thế gia".
Và bây giờ họ chi phối cả chính phủ Hàn Quốc và tự xem mình như thân vương hoàng gia lâu đời
Con gái con trai được xem như hoàng tử công chúa
Con trai chủ tịch Samsung cưới cô hoa hậu Hàn Quốc và cô này bị cả nhà chồng khinh bỉ vì xuất thân thấp kém
Sau buộc phải ly hôn và chỉ được đền bù tiền ra đi còn lại không còn tiếp xúc với 2 con nửa
Con gái lấy ông vệ sĩ thì bị toxic ép buộc cho khủng hoảng thần kinh buộc phải ly dị và thằng vệ sĩ ra đi gần như tay trắng
Tình trạng này không những không suy giảm mà càng ngày càng nghiêm trọng hơn ở Hàn Quốc vì những lý do sau:
Không gian chật hẹp + cạnh tranh cực đoan: Dân số đông trên lãnh thổ nhỏ, tài nguyên hạn chế → cuộc chơi zero-sum (ai thắng thì người khác thua). Ai cũng phải chen chúc để "lên lớp".
Tầng lớp thống trị (chaebol + giàu có) duy trì hệ thống: Họ lợi dụng tư tưởng thứ bậc cũ để bảo vệ đặc quyền. Bằng cách đặt ra các "quy chuẩn thượng đẳng" (ngoại hình, trường học, hôn nhân, nghề nghiệp, cách sống...), họ tạo ra rào cản vô hình khiến người khác khó vượt qua. Con cái họ sinh ra đã ở "vạch đích", trong khi người bình dân phải chạy marathon mới hy vọng đuổi kịp.
Xã hội bị ép chơi theo luật của họ: Ai không theo (không phẫu thuật, không học trường top, không làm nghề "sang") sẽ bị coi là kém cỏi, ảnh hưởng đến hôn nhân, việc làm, tương lai con cái. Điều này tạo ra một vòng luẩn quẩn: càng cạnh tranh → càng phân hóa → càng duy trì thứ bậc khắc nghiệt.
Kết quả là một xã hội bề ngoài rất hiện đại, giàu có, nhưng bên trong đầy áp lực, tự ti, và bất bình đẳng ngầm. Nhiều người trẻ Hàn Quốc đang kêu ca về "địa ngục cạnh tranh" (Hell Joseon) chính vì lý do này.