Nếu gia đình luôn xem bạn là điều quý giá nhất, bạn có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân khiến mình trở nên nhỏ bé không? (Tiêu đề do người dịch đặt)
_________
"Một người bạn thân của tôi là con một, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có nhà riêng ở nội đô Tokyo. Từ nhỏ cô ấy đã được cha mẹ hết mực yêu thương, luôn được tôn trọng ý kiến và mong muốn của mình. Trong bữa ăn, bố mẹ cô ấy thường nói "con gắp món con thích trước đi" hay "bố chia phần của bố cho con nhé?"
Cô ấy được tự do theo đuổi những điều mình muốn làm, chọn ngành mình yêu thích và cuối cùng đỗ vào một trường đại học quốc lập hàng đầu. Sau khi đi làm, cô trở thành một nữ nhân viên ưu tú, thường xuyên đi công tác nước ngoài và có sự nghiệp rất thành công.
Sau đó cô quen một người đàn ông và được mời về quê anh ở một vùng nông thôn Kyushu. Khi đến nơi thì cô mới biết họ hàng của anh đều đã tụ họp đông đủ. Điều khiến cô sốc là dù là khách từ xa tới, cô vẫn bị bảo phụ giúp việc nhà. Đến bữa tối, chỉ đàn ông trong họ được ngồi vào bàn chính còn phụ nữ bao gồm cả cô được xếp ngồi ở chiếc bàn thấp trong căn phòng trải chiếu tatami bên cạnh, chừng nào đàn ông chưa động đũa thì phụ nữ cũng không được phép ăn. Trong khi những người đàn ông cứ ngồi uống rượu mãi mà chưa bắt đầu dùng bữa thì những người phụ nữ chỉ biết quỳ kiểu seiza và chờ đợi. Tất nhiên sau bữa ăn thì họ cũng là những người phải dọn dẹp.
Mặc dù hai người còn chưa đính hôn hay có bất kỳ ràng buộc nào, cú sốc văn hóa ấy đã khiến cô hoàn toàn choáng váng. Người đàn ông đó vốn là người tốt nhưng cô không thể nào hình dung được tương lai của mình trong gia đình ấy nên đã nhanh chóng chia tay.
Sau này cô ấy kết hôn với một người quen cũ, anh ấy tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng và là người rất chu đáo. Khi cô được điều chuyển công tác, anh sẵn sàng theo vợ đến nơi ở mới, làm việc theo diện nhân viên phái cử để tiện chăm lo cho gia đình. Sau khi cô kết thúc đợt công tác trở về, anh còn sống chung với bố mẹ vợ, cùng cô nuôi dạy con cái và chăm sóc cha mẹ già.
Hiện tại họ đang sống rất hạnh phúc. Quả nhiên là người được nâng niu mà lớn lên thì cũng xứng đáng có một người bạn đời biết trân trọng họ".
_________
"Một người bạn thân của tôi là con một, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có nhà riêng ở nội đô Tokyo. Từ nhỏ cô ấy đã được cha mẹ hết mực yêu thương, luôn được tôn trọng ý kiến và mong muốn của mình. Trong bữa ăn, bố mẹ cô ấy thường nói "con gắp món con thích trước đi" hay "bố chia phần của bố cho con nhé?"
Cô ấy được tự do theo đuổi những điều mình muốn làm, chọn ngành mình yêu thích và cuối cùng đỗ vào một trường đại học quốc lập hàng đầu. Sau khi đi làm, cô trở thành một nữ nhân viên ưu tú, thường xuyên đi công tác nước ngoài và có sự nghiệp rất thành công.
Sau đó cô quen một người đàn ông và được mời về quê anh ở một vùng nông thôn Kyushu. Khi đến nơi thì cô mới biết họ hàng của anh đều đã tụ họp đông đủ. Điều khiến cô sốc là dù là khách từ xa tới, cô vẫn bị bảo phụ giúp việc nhà. Đến bữa tối, chỉ đàn ông trong họ được ngồi vào bàn chính còn phụ nữ bao gồm cả cô được xếp ngồi ở chiếc bàn thấp trong căn phòng trải chiếu tatami bên cạnh, chừng nào đàn ông chưa động đũa thì phụ nữ cũng không được phép ăn. Trong khi những người đàn ông cứ ngồi uống rượu mãi mà chưa bắt đầu dùng bữa thì những người phụ nữ chỉ biết quỳ kiểu seiza và chờ đợi. Tất nhiên sau bữa ăn thì họ cũng là những người phải dọn dẹp.
Mặc dù hai người còn chưa đính hôn hay có bất kỳ ràng buộc nào, cú sốc văn hóa ấy đã khiến cô hoàn toàn choáng váng. Người đàn ông đó vốn là người tốt nhưng cô không thể nào hình dung được tương lai của mình trong gia đình ấy nên đã nhanh chóng chia tay.
Sau này cô ấy kết hôn với một người quen cũ, anh ấy tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng và là người rất chu đáo. Khi cô được điều chuyển công tác, anh sẵn sàng theo vợ đến nơi ở mới, làm việc theo diện nhân viên phái cử để tiện chăm lo cho gia đình. Sau khi cô kết thúc đợt công tác trở về, anh còn sống chung với bố mẹ vợ, cùng cô nuôi dạy con cái và chăm sóc cha mẹ già.
Hiện tại họ đang sống rất hạnh phúc. Quả nhiên là người được nâng niu mà lớn lên thì cũng xứng đáng có một người bạn đời biết trân trọng họ".