MộtCánhChim
Hạt giống tầm thần
Ngoài trời lại mưa...
Mùng 7 tháng 7, người ta gọi là Thất Tịch — ngày Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau trên cây cầu Ô Thước, sau một năm dài đằng đẵng cách xa.
Nghe nói, vào ngày này nếu trời mưa, đó là nước mắt của hai người yêu nhau sau cuộc gặp ngắn ngủi rồi lại phải chia lìa.
Chẳng biết câu chuyện ấy có thật hay không, chỉ biết hôm nay trời lại mưa.
Một cơn mưa không quá lớn, nhưng đủ làm con đường trở nên vắng hơn, đủ khiến những ô cửa sổ sáng đèn trở nên cô độc, và đủ để một người đang bình thường bỗng nhiên nhớ về một người đã lâu không còn ở bên.
Có lẽ trời mưa vào Thất Tịch cũng chẳng phải vì Ngưu Lang hay Chức Nữ.
Có khi, chỉ là đất trời vô tình chạm đúng vào những khoảng trống trong lòng người.
Có những người hôm nay đang hạnh phúc bên nhau. Họ có một cuộc hẹn, một bó hoa, một cái ô đủ rộng cho hai người cùng bước qua phố. Họ kể nhau nghe những chuyện vụn vặt, cùng ăn đi ăn sáng, cùng đi cf, cùng nhìn mưa rơi ngoài hiên và thấy ngày Thất Tịch thật đẹp.
Nhưng cũng có những người chỉ một mình.
Một mình nghe mưa.
Một mình lướt qua những dòng trạng thái về tình yêu.
Một mình nhớ một người mà mình không còn quyền để nhớ.
Có những cuộc tình kết thúc không phải vì hết yêu, mà bởi vì yêu thôi đôi khi vẫn chưa đủ.
Có người từng hứa sẽ đi cùng nhau thật lâu, cuối cùng lại chỉ đi cùng nhau một đoạn. Có người từng là cả thế giới của nhau, sau này gặp lại cũng chỉ có thể lặng lẽ xem nhau như một người xa lạ.
Thời gian thật lạ.
Nó có thể khiến một người từ ngày nào cũng mong chờ tin nhắn của bạn, hân hoan và mừng rỡ khi đọc tn ấy, trở thành người có thể bình thản nhìn những tin nhắn nhảy lên liên tục nhưng không đủ can đảm để nói gì.
Có những người tưởng rằng mình đã quên rồi, cho đến một ngày trời mưa, một bài hát cũ vang lên, một con đường quen đi ngang qua, hoặc vô tình nhìn thấy một điều từng thuộc về hai người… mới nhận ra trong lòng vẫn còn một góc nhỏ chưa kịp gọi tên.
Thất Tịch vốn là ngày dành cho những người yêu nhau.
Nhưng có lẽ cũng nên dành một chút dịu dàng cho những người đã từng yêu.
Cho những người từng hết lòng nhưng cuối cùng vẫn phải buông tay.
Cho những người từng chờ một lời quay lại nhưng cuối cùng chỉ nhận được sự IM LẶNG.
Cho những người đã từng nghĩ rằng mình sẽ không thể sống nổi nếu thiếu một người, rồi cuối cùng vẫn bước qua được những ngày tháng tưởng chừng dài vô tận.
Và cho cả những người hiện tại vẫn đang một mình.
Không có gì đáng buồn khi Thất Tịch đến mà bên cạnh chẳng có ai.
Bởi tình yêu không phải là thứ cứ đến đúng ngày, đúng tháng thì nhất định phải có.
Có người gặp nhau rất sớm nhưng lại chẳng thể đi cùng nhau đến cuối.
Có người gặp nhau rất muộn, nhưng lại vừa đủ để chữa lành những năm tháng cô đơn.
Cũng có người đi qua đời nhau chỉ để dạy cho nhau một bài học về yêu thương, rồi rời đi.
Thế nên, nếu hôm nay bạn vẫn chưa có một người để cùng che chung chiếc ô, cũng đừng vội buồn.
Cứ để mưa rơi.
Cứ để lòng mình nhớ một chút, buồn một chút, rồi thôi.
Ngày mai trời có thể sẽ nắng.
Và biết đâu, ở một nơi nào đó, cũng có một người đang bước qua những ngày cô đơn giống bạn, chỉ là hai người chưa kịp gặp nhau mà thôi.
Còn nếu đã từng có một người khiến bạn thương rất nhiều, nhưng giờ họ không còn ở bên nữa…
Thì Thất Tịch này, đừng cầu mong họ quay về.
Chỉ mong rằng họ bình an.
Và mong chính mình cũng bình an.
Bởi sau cùng, tình yêu đẹp nhất không phải lúc nào cũng là được ở bên nhau. Đôi khi, đó là khi ta có thể nhớ về một người mà không còn oán trách, nghĩ về một đoạn tình mà không còn đau đớn, và mỉm cười vì đã từng thật lòng.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Thất Tịch vẫn đến rồi lại đi.
Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau một lần rồi lại chờ thêm một năm.
Còn chúng ta, những người đang sống giữa cuộc đời này, chẳng biết ngày mai sẽ gặp ai, mất ai, hay còn thương ai.
Chỉ biết rằng…
Nếu hôm nay trời mưa, thì cứ để mưa rơi.
Nếu lòng còn buồn, thì cứ cho phép mình buồn.
Nhưng sau cơn mưa, hãy lau khô những giọt nước mắt và bước tiếp.
Bởi người thật sự thuộc về mình, sẽ không để mình phải đứng mãi dưới một cơn mưa… chờ một người chưa từng có ý định quay về.
Hôm nay, ngoài trời mưa, cho phép tôi lắng lòng một chút, chẳng phải vì ai... chỉ vì trời mưa ^^

Mùng 7 tháng 7, người ta gọi là Thất Tịch — ngày Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau trên cây cầu Ô Thước, sau một năm dài đằng đẵng cách xa.
Nghe nói, vào ngày này nếu trời mưa, đó là nước mắt của hai người yêu nhau sau cuộc gặp ngắn ngủi rồi lại phải chia lìa.
Chẳng biết câu chuyện ấy có thật hay không, chỉ biết hôm nay trời lại mưa.
Một cơn mưa không quá lớn, nhưng đủ làm con đường trở nên vắng hơn, đủ khiến những ô cửa sổ sáng đèn trở nên cô độc, và đủ để một người đang bình thường bỗng nhiên nhớ về một người đã lâu không còn ở bên.
Có lẽ trời mưa vào Thất Tịch cũng chẳng phải vì Ngưu Lang hay Chức Nữ.
Có khi, chỉ là đất trời vô tình chạm đúng vào những khoảng trống trong lòng người.
Có những người hôm nay đang hạnh phúc bên nhau. Họ có một cuộc hẹn, một bó hoa, một cái ô đủ rộng cho hai người cùng bước qua phố. Họ kể nhau nghe những chuyện vụn vặt, cùng ăn đi ăn sáng, cùng đi cf, cùng nhìn mưa rơi ngoài hiên và thấy ngày Thất Tịch thật đẹp.
Nhưng cũng có những người chỉ một mình.
Một mình nghe mưa.
Một mình lướt qua những dòng trạng thái về tình yêu.
Một mình nhớ một người mà mình không còn quyền để nhớ.
Có những cuộc tình kết thúc không phải vì hết yêu, mà bởi vì yêu thôi đôi khi vẫn chưa đủ.
Có người từng hứa sẽ đi cùng nhau thật lâu, cuối cùng lại chỉ đi cùng nhau một đoạn. Có người từng là cả thế giới của nhau, sau này gặp lại cũng chỉ có thể lặng lẽ xem nhau như một người xa lạ.
Thời gian thật lạ.
Nó có thể khiến một người từ ngày nào cũng mong chờ tin nhắn của bạn, hân hoan và mừng rỡ khi đọc tn ấy, trở thành người có thể bình thản nhìn những tin nhắn nhảy lên liên tục nhưng không đủ can đảm để nói gì.
Có những người tưởng rằng mình đã quên rồi, cho đến một ngày trời mưa, một bài hát cũ vang lên, một con đường quen đi ngang qua, hoặc vô tình nhìn thấy một điều từng thuộc về hai người… mới nhận ra trong lòng vẫn còn một góc nhỏ chưa kịp gọi tên.
Thất Tịch vốn là ngày dành cho những người yêu nhau.
Nhưng có lẽ cũng nên dành một chút dịu dàng cho những người đã từng yêu.
Cho những người từng hết lòng nhưng cuối cùng vẫn phải buông tay.
Cho những người từng chờ một lời quay lại nhưng cuối cùng chỉ nhận được sự IM LẶNG.
Cho những người đã từng nghĩ rằng mình sẽ không thể sống nổi nếu thiếu một người, rồi cuối cùng vẫn bước qua được những ngày tháng tưởng chừng dài vô tận.
Và cho cả những người hiện tại vẫn đang một mình.
Không có gì đáng buồn khi Thất Tịch đến mà bên cạnh chẳng có ai.
Bởi tình yêu không phải là thứ cứ đến đúng ngày, đúng tháng thì nhất định phải có.
Có người gặp nhau rất sớm nhưng lại chẳng thể đi cùng nhau đến cuối.
Có người gặp nhau rất muộn, nhưng lại vừa đủ để chữa lành những năm tháng cô đơn.
Cũng có người đi qua đời nhau chỉ để dạy cho nhau một bài học về yêu thương, rồi rời đi.
Thế nên, nếu hôm nay bạn vẫn chưa có một người để cùng che chung chiếc ô, cũng đừng vội buồn.
Cứ để mưa rơi.
Cứ để lòng mình nhớ một chút, buồn một chút, rồi thôi.
Ngày mai trời có thể sẽ nắng.
Và biết đâu, ở một nơi nào đó, cũng có một người đang bước qua những ngày cô đơn giống bạn, chỉ là hai người chưa kịp gặp nhau mà thôi.
Còn nếu đã từng có một người khiến bạn thương rất nhiều, nhưng giờ họ không còn ở bên nữa…
Thì Thất Tịch này, đừng cầu mong họ quay về.
Chỉ mong rằng họ bình an.
Và mong chính mình cũng bình an.
Bởi sau cùng, tình yêu đẹp nhất không phải lúc nào cũng là được ở bên nhau. Đôi khi, đó là khi ta có thể nhớ về một người mà không còn oán trách, nghĩ về một đoạn tình mà không còn đau đớn, và mỉm cười vì đã từng thật lòng.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Thất Tịch vẫn đến rồi lại đi.
Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau một lần rồi lại chờ thêm một năm.
Còn chúng ta, những người đang sống giữa cuộc đời này, chẳng biết ngày mai sẽ gặp ai, mất ai, hay còn thương ai.
Chỉ biết rằng…
Nếu hôm nay trời mưa, thì cứ để mưa rơi.
Nếu lòng còn buồn, thì cứ cho phép mình buồn.
Nhưng sau cơn mưa, hãy lau khô những giọt nước mắt và bước tiếp.
Bởi người thật sự thuộc về mình, sẽ không để mình phải đứng mãi dưới một cơn mưa… chờ một người chưa từng có ý định quay về.
Hôm nay, ngoài trời mưa, cho phép tôi lắng lòng một chút, chẳng phải vì ai... chỉ vì trời mưa ^^
