Có Video N G H I Ệ N

nhimcon2509

Hạt giống tầm thần
Có những thứ ban đầu ta chỉ tìm đến vì tò mò, rồi dần trở thành một thói quen. Một ngày không có nó, ta thấy thiếu. Hai ngày không có nó, ta thấy bứt rứt. Đến một lúc nào đó, ta không còn biết mình đang thích nó, hay chỉ đơn giản là không thể sống thiếu nó nữa.

Người ta có thể nghiện rất nhiều thứ: một bản nhạc nghe mãi không chán, một người luôn khiến mình mong chờ, một ly cà phê mỗi sáng, hay thậm chí là cảm giác được ai đó quan tâm. Cái đáng sợ của nghiện không nằm ở thứ ta nghiện, mà nằm ở khoảnh khắc ta bắt đầu đánh mất quyền lựa chọn.

Và giữa thời đại này, có lẽ thứ dễ khiến người ta nghiện nhất chính là mạng xã hội nói chung và Xàm nói riêng.

Ta mở điện thoại khi vừa thức dậy, trước cả khi kịp nhìn ra ngoài cửa sổ. Ta lướt khi đang ăn, khi chờ đợi, khi buồn, khi vui, thậm chí chẳng có chuyện gì để làm cũng vẫn mở lên. Một thông báo của chiến hữu khiến ta vui vài giây, hay 1 cái nhắc tên khiến ta cười phá lên. Một lượt thích khiến ta thấy mình được công nhận. Một bình luận khiến ta tò mò. Rồi cứ thế, ngón tay tiếp tục lướt, hết video này đến bài đăng xàmL khác.

Ta nói rằng mình chỉ xem một chút thôi, nhưng rồi một tiếng biến thành hai tiếng.

Ta tưởng mình đang dùng Xàm để giết thời gian, nhưng đôi khi, chính nó lại đang giết đi thời gian của mình.

Đáng sợ hơn, ta dần quen với việc nhìn cuộc sống của người khác để quên mất cuộc sống của chính mình. Quen với những bức ảnh bẩn bựa, các video "thà bị mù còn hơn" , hay những cái còm làm dopamine tăng chỉ trong 3s ngắn ngủi. Quen với những cái xạol bóng bẩy được phô bày đến mức bắt đầu thấy bản thân mình kém cỏi.

Có lẽ nghiện Xàm không phải là khi ta cầm điện thoại cả ngày.

Mà là khi ta đặt điện thoại xuống rồi vẫn không biết mình phải làm gì với chính mình.

Và có những lúc, thứ chúng ta cần cai không phải là Xàm

Mà là cảm giác được nó mang lại.

Xàm cũng giống như một người tình cũ — thú vị và hưng phấn khiến ta mê đắm đến quên cả thời gian.

Nhưng càng ở lâu, ta càng nhận ra phía sau những điều ngọt ngào ấy là một thứ mệt mỏi âm thầm. Biết là nên rời đi, vậy mà đôi khi chỉ vì một chút cô đơn, ta vẫn muốn quay về.



ĐÚNG LÀ BỎ THÌ VƯƠNG MÀ THƯƠNG THÌ TỘI MÌNH :pudency:


 
Xam nó như người yêu cũ, gần thì thấy hãm mà xa thì nại nhớ. :vozvn (25):
Và nó rất lanh, lanh mưu

Không lướt xam mà người cứ ngẩn ngơ nghĩ ngợi về xam.
Muốn bỏ mà không được, không có xam thì đâu có t của ngày hôm nay
Xàm đã uốn nắn Sai thành 1 cái cây đệp độc lạ Bình Dương
 
Nhưng làm sao chúng ta lại trở nên ngu ngốc đến như vậy?

Tao đến xàm từ một "thời đại" mà lời nói có trọng lượng.

Trước khi nói, chúng ta lắng nghe; trước khi phán xét, chúng ta cố gắng hiểu.
Tuy nhiên, trong vài năm gần qua, tao đã chứng kiến sự man rợ hóa ngày càng tăng – không phải về văn hóa, cũng không phải về kiến thức Tao không nói vậy, mà là về chính con người. Đây là một ví dụ hoàn hảo. Ở đây không cung cấp thông tin, mà nó chỉ đội lốt việc đó bằng re-up. Nó kích động.

Nó không giải thích: nó ĐƠN GIẢN HÓA.

Nó không tạo ra đối thoại, nó đẩy mọi người vào thế đối đầu.

Nó là tấm gương phản chiếu của một xã hội đã biến sự chỉ trích thành trò hề, sự nghi ngờ thành đáng ngờ, và năng lực trở nên nhàm chán.

Cần một kháng cự nhỏ nhoi thôi để thoát khỏi tất cả những điều này:

"Trong một thế giới muốn mày ngu ngốc, tư duy trở thành một hình thức bất tuân."

Bởi vì trong khi mọi thứ đều hướng đến sự ngu dốt, tư duy vẫn là hình thức kháng cự cuối cùng.
Khi mày nghiện xàm, hay bất kỳ forum nào, mạng xã hội nào, nghĩa là một phần trong tư duy của mày bắt đầu trở nên lười biếng và bị nô dịch hóa theo nghĩa bầy đàn
Chúc mày vui vẻ với cơn nghiện của mình.
 
Nhưng làm sao chúng ta lại trở nên ngu ngốc đến như vậy?

Tao đến xàm từ một "thời đại" mà lời nói có trọng lượng.

Trước khi nói, chúng ta lắng nghe; trước khi phán xét, chúng ta cố gắng hiểu.
Tuy nhiên, trong vài năm gần qua, tao đã chứng kiến sự man rợ hóa ngày càng tăng – không phải về văn hóa, cũng không phải về kiến thức Tao không nói vậy, mà là về chính con người. Đây là một ví dụ hoàn hảo. Ở đây không cung cấp thông tin, mà nó chỉ đội lốt việc đó bằng re-up. Nó kích động.

Nó không giải thích: nó ĐƠN GIẢN HÓA.

Nó không tạo ra đối thoại, nó đẩy mọi người vào thế đối đầu.

Nó là tấm gương phản chiếu của một xã hội đã biến sự chỉ trích thành trò hề, sự nghi ngờ thành đáng ngờ, và năng lực trở nên nhàm chán.

Cần một kháng cự nhỏ nhoi thôi để thoát khỏi tất cả những điều này:

"Trong một thế giới muốn mày ngu ngốc, tư duy trở thành một hình thức bất tuân."

Bởi vì trong khi mọi thứ đều hướng đến sự ngu dốt, tư duy vẫn là hình thức kháng cự cuối cùng.
Khi mày nghiện xàm, hay bất kỳ forum nào, mạng xã hội nào, nghĩa là một phần trong tư duy của mày bắt đầu trở nên lười biếng và bị nô dịch hóa theo nghĩa bầy đàn
Chúc mày vui vẻ với cơn nghiện của mình.
Ông bạn có đang như những gi ông b viết k?

Không có Bơ xamvn chán như chó
@Tổng cục5 vào húp nó
 
Có những thứ ban đầu ta chỉ tìm đến vì tò mò, rồi dần trở thành một thói quen. Một ngày không có nó, ta thấy thiếu. Hai ngày không có nó, ta thấy bứt rứt. Đến một lúc nào đó, ta không còn biết mình đang thích nó, hay chỉ đơn giản là không thể sống thiếu nó nữa.

Người ta có thể nghiện rất nhiều thứ: một bản nhạc nghe mãi không chán, một người luôn khiến mình mong chờ, một ly cà phê mỗi sáng, hay thậm chí là cảm giác được ai đó quan tâm. Cái đáng sợ của nghiện không nằm ở thứ ta nghiện, mà nằm ở khoảnh khắc ta bắt đầu đánh mất quyền lựa chọn.

Và giữa thời đại này, có lẽ thứ dễ khiến người ta nghiện nhất chính là mạng xã hội nói chung và Xàm nói riêng.

Ta mở điện thoại khi vừa thức dậy, trước cả khi kịp nhìn ra ngoài cửa sổ. Ta lướt khi đang ăn, khi chờ đợi, khi buồn, khi vui, thậm chí chẳng có chuyện gì để làm cũng vẫn mở lên. Một thông báo của chiến hữu khiến ta vui vài giây, hay 1 cái nhắc tên khiến ta cười phá lên. Một lượt thích khiến ta thấy mình được công nhận. Một bình luận khiến ta tò mò. Rồi cứ thế, ngón tay tiếp tục lướt, hết video này đến bài đăng xàmL khác.

Ta nói rằng mình chỉ xem một chút thôi, nhưng rồi một tiếng biến thành hai tiếng.

Ta tưởng mình đang dùng Xàm để giết thời gian, nhưng đôi khi, chính nó lại đang giết đi thời gian của mình.

Đáng sợ hơn, ta dần quen với việc nhìn cuộc sống của người khác để quên mất cuộc sống của chính mình. Quen với những bức ảnh bẩn bựa, các video "thà bị mù còn hơn" , hay những cái còm làm dopamine tăng chỉ trong 3s ngắn ngủi. Quen với những cái xạol bóng bẩy được phô bày đến mức bắt đầu thấy bản thân mình kém cỏi.

Có lẽ nghiện Xàm không phải là khi ta cầm điện thoại cả ngày.

Mà là khi ta đặt điện thoại xuống rồi vẫn không biết mình phải làm gì với chính mình.

Và có những lúc, thứ chúng ta cần cai không phải là Xàm

Mà là cảm giác được nó mang lại.

Xàm cũng giống như một người tình cũ — thú vị và hưng phấn khiến ta mê đắm đến quên cả thời gian.

Nhưng càng ở lâu, ta càng nhận ra phía sau những điều ngọt ngào ấy là một thứ mệt mỏi âm thầm. Biết là nên rời đi, vậy mà đôi khi chỉ vì một chút cô đơn, ta vẫn muốn quay về.



ĐÚNG LÀ BỎ THÌ VƯƠNG MÀ THƯƠNG THÌ TỘI MÌNH :pudency:



Chim đấy ah e:vozvn (24):
 
Nhiều khi bị nghiện nhắn tin. Lâu lâu nhắn với mấy em, đùa giỡn, chọc ghẹo. Xong nghiện lúc nào không hay. Đến khi mấy em ghost thì thấy bức rức, khó chịu.
Có khoảng thời gian nghiện ra quán cf đọc sách. Ngồi nhà đọc 2, 3 là chán. Ra quán vậy mà đọc ngấu nghiến.
Cũng có lúc ngày nào cũng dậy sớm ra công viên tập thể dục, ăn sáng. Nhưng không giữ được lâu dài. Vì thức khuya, thủ dâm.
 
Nhiều khi bị nghiện nhắn tin. Lâu lâu nhắn với mấy em, đùa giỡn, chọc ghẹo. Xong nghiện lúc nào không hay. Đến khi mấy em ghost thì thấy bức rức, khó chịu.
Có khoảng thời gian nghiện ra quán cf đọc sách. Ngồi nhà đọc 2, 3 là chán. Ra quán vậy mà đọc ngấu nghiến.
Cũng có lúc ngày nào cũng dậy sớm ra công viên tập thể dục, ăn sáng. Nhưng không giữ được lâu dài. Vì thức khuya, thủ dâm.
Tất cả đều là nghiện quá trình còn kết quả nó là thứ hamlol
 
Có những thứ ban đầu ta chỉ tìm đến vì tò mò, rồi dần trở thành một thói quen. Một ngày không có nó, ta thấy thiếu. Hai ngày không có nó, ta thấy bứt rứt. Đến một lúc nào đó, ta không còn biết mình đang thích nó, hay chỉ đơn giản là không thể sống thiếu nó nữa.

Người ta có thể nghiện rất nhiều thứ: một bản nhạc nghe mãi không chán, một người luôn khiến mình mong chờ, một ly cà phê mỗi sáng, hay thậm chí là cảm giác được ai đó quan tâm. Cái đáng sợ của nghiện không nằm ở thứ ta nghiện, mà nằm ở khoảnh khắc ta bắt đầu đánh mất quyền lựa chọn.

Và giữa thời đại này, có lẽ thứ dễ khiến người ta nghiện nhất chính là mạng xã hội nói chung và Xàm nói riêng.

Ta mở điện thoại khi vừa thức dậy, trước cả khi kịp nhìn ra ngoài cửa sổ. Ta lướt khi đang ăn, khi chờ đợi, khi buồn, khi vui, thậm chí chẳng có chuyện gì để làm cũng vẫn mở lên. Một thông báo của chiến hữu khiến ta vui vài giây, hay 1 cái nhắc tên khiến ta cười phá lên. Một lượt thích khiến ta thấy mình được công nhận. Một bình luận khiến ta tò mò. Rồi cứ thế, ngón tay tiếp tục lướt, hết video này đến bài đăng xàmL khác.

Ta nói rằng mình chỉ xem một chút thôi, nhưng rồi một tiếng biến thành hai tiếng.

Ta tưởng mình đang dùng Xàm để giết thời gian, nhưng đôi khi, chính nó lại đang giết đi thời gian của mình.

Đáng sợ hơn, ta dần quen với việc nhìn cuộc sống của người khác để quên mất cuộc sống của chính mình. Quen với những bức ảnh bẩn bựa, các video "thà bị mù còn hơn" , hay những cái còm làm dopamine tăng chỉ trong 3s ngắn ngủi. Quen với những cái xạol bóng bẩy được phô bày đến mức bắt đầu thấy bản thân mình kém cỏi.

Có lẽ nghiện Xàm không phải là khi ta cầm điện thoại cả ngày.

Mà là khi ta đặt điện thoại xuống rồi vẫn không biết mình phải làm gì với chính mình.

Và có những lúc, thứ chúng ta cần cai không phải là Xàm

Mà là cảm giác được nó mang lại.

Xàm cũng giống như một người tình cũ — thú vị và hưng phấn khiến ta mê đắm đến quên cả thời gian.

Nhưng càng ở lâu, ta càng nhận ra phía sau những điều ngọt ngào ấy là một thứ mệt mỏi âm thầm. Biết là nên rời đi, vậy mà đôi khi chỉ vì một chút cô đơn, ta vẫn muốn quay về.



ĐÚNG LÀ BỎ THÌ VƯƠNG MÀ THƯƠNG THÌ TỘI MÌNH :pudency:



bỏ thủ dâm thì sẽ bỏ được xamvn
 
Có những thứ ban đầu ta chỉ tìm đến vì tò mò, rồi dần trở thành một thói quen. Một ngày không có nó, ta thấy thiếu. Hai ngày không có nó, ta thấy bứt rứt. Đến một lúc nào đó, ta không còn biết mình đang thích nó, hay chỉ đơn giản là không thể sống thiếu nó nữa.

Người ta có thể nghiện rất nhiều thứ: một bản nhạc nghe mãi không chán, một người luôn khiến mình mong chờ, một ly cà phê mỗi sáng, hay thậm chí là cảm giác được ai đó quan tâm. Cái đáng sợ của nghiện không nằm ở thứ ta nghiện, mà nằm ở khoảnh khắc ta bắt đầu đánh mất quyền lựa chọn.

Và giữa thời đại này, có lẽ thứ dễ khiến người ta nghiện nhất chính là mạng xã hội nói chung và Xàm nói riêng.

Ta mở điện thoại khi vừa thức dậy, trước cả khi kịp nhìn ra ngoài cửa sổ. Ta lướt khi đang ăn, khi chờ đợi, khi buồn, khi vui, thậm chí chẳng có chuyện gì để làm cũng vẫn mở lên. Một thông báo của chiến hữu khiến ta vui vài giây, hay 1 cái nhắc tên khiến ta cười phá lên. Một lượt thích khiến ta thấy mình được công nhận. Một bình luận khiến ta tò mò. Rồi cứ thế, ngón tay tiếp tục lướt, hết video này đến bài đăng xàmL khác.

Ta nói rằng mình chỉ xem một chút thôi, nhưng rồi một tiếng biến thành hai tiếng.

Ta tưởng mình đang dùng Xàm để giết thời gian, nhưng đôi khi, chính nó lại đang giết đi thời gian của mình.

Đáng sợ hơn, ta dần quen với việc nhìn cuộc sống của người khác để quên mất cuộc sống của chính mình. Quen với những bức ảnh bẩn bựa, các video "thà bị mù còn hơn" , hay những cái còm làm dopamine tăng chỉ trong 3s ngắn ngủi. Quen với những cái xạol bóng bẩy được phô bày đến mức bắt đầu thấy bản thân mình kém cỏi.

Có lẽ nghiện Xàm không phải là khi ta cầm điện thoại cả ngày.

Mà là khi ta đặt điện thoại xuống rồi vẫn không biết mình phải làm gì với chính mình.

Và có những lúc, thứ chúng ta cần cai không phải là Xàm

Mà là cảm giác được nó mang lại.

Xàm cũng giống như một người tình cũ — thú vị và hưng phấn khiến ta mê đắm đến quên cả thời gian.

Nhưng càng ở lâu, ta càng nhận ra phía sau những điều ngọt ngào ấy là một thứ mệt mỏi âm thầm. Biết là nên rời đi, vậy mà đôi khi chỉ vì một chút cô đơn, ta vẫn muốn quay về.



ĐÚNG LÀ BỎ THÌ VƯƠNG MÀ THƯƠNG THÌ TỘI MÌNH :pudency:



Chấm cái tối đọc..giờ đi xử cái thèn đòi đánh nhau cái đã
 
Top