Vấn đề như này để chúng mày hiểu.
Ngày xưa ở cái mạn ngoài đê, đéo chó nào thèm ở, nói luôn. Thời tao còn học cấp 1 cấp 2, cái phố Lò Đúc, Trần Khát Chân bên này đê còn rặt ruộng, lau sậy, đầy cò vạc về ỉa cứt khắp nơi. Trong đê còn vậy, nói gì ngoài đê. Ngoài đê chỉ dành cho bọn dân mất nết, nghiện ngập ra đấy dựng lều tá túc. Bởi vì thời điểm đó lũ sông hồng ghê gớm lắm, mỗi khi dâng nước là ngập đê, có sống được = loz.
Sau này, Trung quốc xây nhiều thủy điện thì phải, nước sông hồng nó bớt hung dữ, ae HN lại phát triển, người đông, nên khu ngoài đê ấy mới có người ra ở. Nhưng chúng mày nên nhớ khu ngoài đê ấy đa phần là đéo có sổ đỏ, phần lớn là đất nhảy dù, viết tay là chính.
Đéo có vụ quy hoạch, dĩ nhiên ngoài đê thì giá đất bây giờ cũng rất cao rồi.
Nhưng khi đã quy hoạch, thì việc giải phóng, đền bù tất nhiên là đéo bao giờ có chuyện = giá đất sổ đỏ, vì đất nhảy dù là đất đéo hợp pháp, đéo đóng thuế. Chính ra phải thu lại hoàn toàn, nhưng vẫn được đền bù cho đôi tỷ.
Tao đéo đứng về phe ai, nhưng tao thấy vụ đền bù này, ae Nhà nước cũng đéo sai đâu. Còn thằng nào đất có sổ đỏ, thì cũng cầm nhiều tiền về đấy, đéo ít đâu. Bọn dân ngoài đê, tao lạ đéo gì, toàn dân ô hợp, đầu gấu đầu mèo đất Hà Nội ngày xưa đấy, nếu có căn cứ để làm căng thì chúng nó đã làm căng rồi, đéo dễ giải tỏa mà đang thi công như bây giờ đâu. Vấn đề là chúng nó đuối lý, vì đất nhảy dù mà.
Chúng mày cũng lấy đấy làm bài học rút kinh nghiệm khi đi mua đất, tốt nhất là cứ mua đất có sổ đỏ đoàng hoàng.