Quy tắc ngữ pháp chặt chẽ ít ngoại lệ, hệ thống âm vị logic, có thể tạo ra nhiều âm vị mới nên ít bị nhầm lẫn trong diễn đạt, dễ dàng để biểu đạt các vấn đề về tư duy trừu tượng lẫn khoa học. Tiếng Đức là ngôn ngữ khoa học chính đầu thế kỷ 20, nhất là về các từ vựng kỹ thuật có độ chính xác cao. Điều này mày có thể nhận thấy ngay ra sự khác biệt trong ngữ pháp của dân giao chỉ, ngữ pháp loằng ngoằng, trong một câu chuyện nếu mày đéo nghe từ đầu thì đéo thể hiểu chúng nó đang nói về chuyện quá khứ, hiện tại, hay tương lai, trong khi cái đéo cần thiết như đại từ nhân xưng lại có quá nhiều, cách diễn đạt dài dòng dễ gây nhầm lẫn, từ vựng liên quan tới kỹ thuật hoặc từ vựng mới thì toàn đi vay mượn chứ đéo sáng tạo ra được âm vị mới để biểu đạt sự vật, hiện tượng mới, nói chung là như lồn.