Tổng thống Franklin Roosevelt khẳng định một câu nổi tiếng:
"Thứ duy nhất khiến chúng ta phải sợ là chính bản thân nỗi sợ".
Anh nghĩ ông ấy đã đúng: Sự sợ hãi trước nỗi sợ có thể gây ra nhiều vấn đề trong cuộc sống của chúng ta hơn là chính bản thân nỗi sợ."
Anh biết câu nói đó cần một chút cắt nghĩa.
Nỗi sợ mang sẵn cái danh xấu. Và nó chẳng hề phức tạp như cách ta cố gắng tạo ra về nó. Một định nghĩa đơn giản và hữu ích về nỗi sợ, đó là: một cảm giác lo âu, gây ra bởi dự cảm của chúng ta về một số sự kiện hay trải nghiệm [còn trong] tưởng tượng.
Các chuyên gia y tế nói với chúng ta rằng cảm giác lo âu mà chúng ta nhận được khi sợ là một phản ứng sinh học được chuẩn hóa. Nó hầu như đều là một bộ các tín hiệu cơ thể giống nhau, cho dù trong trường hợp sợ bị chó cắn, bị từ chối hẹn hò, hay bị kiểm tra thuế khóa.
Và chỉ có 5 nỗi sợ cơ bản, hầu hết mọi nỗi sợ khác được là các nỗi sợ được tạo ra từ 5 nỗi sợ này. Đó là:
- Tuyệt diệt (Extinction)
- Thương tật (Mutilation)
- Mất tự chủ (Loss of Autonomy)
- Chia ly (Separation)
- Mất-cái Tôi (Ego-death)
Nỗi sợ - giống như tất cả các cảm xúc khác - về cơ bản chính là thông tin. Nó mang lại cho chúng ta tri thức và sự hiểu biết — khi chúng ta lựa chọn để chấp nhận nó.
Anh và em mỗi đứa đều sẽ có những nỗi sợ và độ tuổi sợ khác nhau nhưng anh nghĩ chúng ta đều sẽ gần giống nhau ở những mốc quan trọng nhất trong cuộc đời cả hai.
Con người trải qua nhiều nỗi sợ khác nhau tùy theo độ tuổi và hoàn cảnh, từ sợ bị thương, mất tự chủ (giam cầm, kiểm soát), chia ly (bị bỏ rơi), đến sợ mất cái tôi (xấu hổ, bẽ mặt). Nỗi sợ cũng thay đổi theo thời gian, như áp lực sự nghiệp ở tuổi 22 hay sự mông lung không phương hướng.
Chúc bé ngủ ngon ^.^
Trân trọng!