Nguyễn Thùy Trang
Già trâu
Lênin nói “học, học nữa, học mãi” để nhấn mạnh vai trò vô cùng quan trọng của việc học. Chỉ có thường xuyên học hỏi ta mới cập nhật kiến thức, không bị lạc hậu và cống hiến được nhiều nhất cho xã hội, qua đó có thu nhập chính đáng ngày càng cao.
Ngành giáo dục Việt Nam thấm nhuần lời dạy đó, mấy chục năm nay luôn theo tôn chỉ “dạy, dạy nữa, dạy mãi” mà hầu như không ai để ý đến việc phải DẠY CÁI GÌ và DẠY NHƯ THẾ NÀO, chỉ nhăm nhăm nhồi nhét cái gọi là kiến thức cho người học.
Sách giáo khoa in ra cả đống, cải cách liên tục. Nhiều người cho rằng việc in sách giáo khoa là để moi tiền của phụ huynh nhiều hơn là phục vụ mục đích giáo dục.
Người Việt Nam có truyền thống hiếu học. Ngày xưa học để đi thi đỗ ra làm quan, được đổi đời và “một người làm quan cả họ được nhờ”. Vì thế chỉ học những thứ gì cần cho việc làm quan, mà làm quan là làm vừa lòng ông quan cao hơn, đích cuối cùng là làm vừa lòng hay phục vụ lợi ích của nhà vua.
Ngày nay khoa học công nghệ tiến bộ, kho kiến thức của loài người vô cùng phong phú, việc học càng quan trọng. Nhưng học ở ta là để kiếm việc làm mà việc làm có thu nhập cao nhất (lương thưởng và muôn vàn hình thức tham nhũng) vẫn chính là làm quan.
Vì thế đương nhiên tồn tại nhu cầu đào tạo ra những người có bằng cấp cao, thuộc bài làm quan và không có thói quen cũng như năng lực phản biện.
Người ta cố nhồi nhét kiến thức một cách cơ học, một chiều như nhồi vịt. Người học tìm mọi cách để có bằng cấp. Hình thành thị trường bằng cấp, nơi có kẻ bán người mua rất tinh vi và cả rất trắng trợn.
Hình thành hàng loạt trường chuyên lớp chuyên, cô thầy dạy thêm, các con học thêm. Trẻ em và bố mẹ căng sức chạy đua… học học nữa học mãi!
Nhiều người học hết khoá này lớp kia, kiến thức chật cứng hộp sọ nhưng không hề biết vận dụng những kiến thức đó vào thực tế. Họ không khác gì một thư viện di động, hoàn toàn không phải là trí thức.
Một lần cu Bun bí không biết làm bài tập văn “Em hãy tả con chó nhà em”. Ông hỏi vì sao không làm bài, Bun nói nhà mình có nuôi chó đâu. Ông bảo thế thì viết nhà em không nuôi chó nên em không biết tả thế nào. Bun rơm rớm nước mắt: “Lần trước cô bắt tả ông nội, con viết ông nội em chết từ khi em còn bé nên em không biết tả thế nào, bị điểm 0”.
Ông khuyên thôi con tả con chó nhà chị Giang cũng được, cứ coi như chó nhà mình đi.
Trẻ con phải tập nói dối từ nhỏ như thế, lớn lên sẽ nói dối những cái lớn hơn, nói dối “vĩ đại” như bè lũ Việt Á, như hàng loạt quan chức cấp cao bị vào lò ngày càng nhiều.
Một nền giáo dục “loè là chính” thì sản phẩm của nó sẽ méo mó, hư hỏng, chỉ giỏi loè người khác.
Mấy ngày qua tôi không dám đọc những bài viết về các học sinh không chịu nổi áp lực học mà gia đình và nhà trường đè lên các cháu, đã tìm đến cái chết. Trách nhiệm của người làm cha mẹ, trách nhiệm của người thầy không nhỏ trong vụ việc đau đớn này. Trách nhiệm của ngành giáo dục rất lớn, giáo dục sai một ly đi cả ngàn dặm.
Là người từng đi học thời không có sách giáo khoa, trường không ra trường lớp không ra lớp nhưng thầy ra thầy trò ra trò; là người từng nuôi dạy con và bây giờ là dạy cháu, tôi luôn quan tâm đến ngành giáo dục nước nhà. Thất bại của nó cũng là thất bại của tôi.
Đau đớn lắm.
Tôi không chê trách một vị bộ trưởng giáo dục cụ thể nào. Mấy chục năm, nhiều đời bộ trưởng góp phần làm hỏng ngành giáo dục, họ phải chịu trách nhiệm trước lương tâm, nếu họ còn có lương tâm.
Đảng và Nhà nước cần thấy tình trạng đáng báo động của ngành giáo dục và có những biện pháp cấp bách để chấn chỉnh. Nếu không, chỉ riêng họ Trịnh không thôi cũng sẽ có nhiều Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Văn Quyết, Trịnh Văn Chiến hơn nữa.
Nói thế không có nghĩa họ Phan nhà tôi là ngoại lệ. Phan Văn Vĩnh, Phan Sào Nam, Phan Quốc Việt và nhiều Phan đồng chí khác chưa bị lộ.
Than ôi!
Nguồn: Phan Chi
Ngành giáo dục Việt Nam thấm nhuần lời dạy đó, mấy chục năm nay luôn theo tôn chỉ “dạy, dạy nữa, dạy mãi” mà hầu như không ai để ý đến việc phải DẠY CÁI GÌ và DẠY NHƯ THẾ NÀO, chỉ nhăm nhăm nhồi nhét cái gọi là kiến thức cho người học.
Sách giáo khoa in ra cả đống, cải cách liên tục. Nhiều người cho rằng việc in sách giáo khoa là để moi tiền của phụ huynh nhiều hơn là phục vụ mục đích giáo dục.
Người Việt Nam có truyền thống hiếu học. Ngày xưa học để đi thi đỗ ra làm quan, được đổi đời và “một người làm quan cả họ được nhờ”. Vì thế chỉ học những thứ gì cần cho việc làm quan, mà làm quan là làm vừa lòng ông quan cao hơn, đích cuối cùng là làm vừa lòng hay phục vụ lợi ích của nhà vua.
Ngày nay khoa học công nghệ tiến bộ, kho kiến thức của loài người vô cùng phong phú, việc học càng quan trọng. Nhưng học ở ta là để kiếm việc làm mà việc làm có thu nhập cao nhất (lương thưởng và muôn vàn hình thức tham nhũng) vẫn chính là làm quan.
Vì thế đương nhiên tồn tại nhu cầu đào tạo ra những người có bằng cấp cao, thuộc bài làm quan và không có thói quen cũng như năng lực phản biện.
Người ta cố nhồi nhét kiến thức một cách cơ học, một chiều như nhồi vịt. Người học tìm mọi cách để có bằng cấp. Hình thành thị trường bằng cấp, nơi có kẻ bán người mua rất tinh vi và cả rất trắng trợn.
Hình thành hàng loạt trường chuyên lớp chuyên, cô thầy dạy thêm, các con học thêm. Trẻ em và bố mẹ căng sức chạy đua… học học nữa học mãi!
Nhiều người học hết khoá này lớp kia, kiến thức chật cứng hộp sọ nhưng không hề biết vận dụng những kiến thức đó vào thực tế. Họ không khác gì một thư viện di động, hoàn toàn không phải là trí thức.
Một lần cu Bun bí không biết làm bài tập văn “Em hãy tả con chó nhà em”. Ông hỏi vì sao không làm bài, Bun nói nhà mình có nuôi chó đâu. Ông bảo thế thì viết nhà em không nuôi chó nên em không biết tả thế nào. Bun rơm rớm nước mắt: “Lần trước cô bắt tả ông nội, con viết ông nội em chết từ khi em còn bé nên em không biết tả thế nào, bị điểm 0”.
Ông khuyên thôi con tả con chó nhà chị Giang cũng được, cứ coi như chó nhà mình đi.
Trẻ con phải tập nói dối từ nhỏ như thế, lớn lên sẽ nói dối những cái lớn hơn, nói dối “vĩ đại” như bè lũ Việt Á, như hàng loạt quan chức cấp cao bị vào lò ngày càng nhiều.
Một nền giáo dục “loè là chính” thì sản phẩm của nó sẽ méo mó, hư hỏng, chỉ giỏi loè người khác.
Mấy ngày qua tôi không dám đọc những bài viết về các học sinh không chịu nổi áp lực học mà gia đình và nhà trường đè lên các cháu, đã tìm đến cái chết. Trách nhiệm của người làm cha mẹ, trách nhiệm của người thầy không nhỏ trong vụ việc đau đớn này. Trách nhiệm của ngành giáo dục rất lớn, giáo dục sai một ly đi cả ngàn dặm.
Là người từng đi học thời không có sách giáo khoa, trường không ra trường lớp không ra lớp nhưng thầy ra thầy trò ra trò; là người từng nuôi dạy con và bây giờ là dạy cháu, tôi luôn quan tâm đến ngành giáo dục nước nhà. Thất bại của nó cũng là thất bại của tôi.
Đau đớn lắm.
Tôi không chê trách một vị bộ trưởng giáo dục cụ thể nào. Mấy chục năm, nhiều đời bộ trưởng góp phần làm hỏng ngành giáo dục, họ phải chịu trách nhiệm trước lương tâm, nếu họ còn có lương tâm.
Đảng và Nhà nước cần thấy tình trạng đáng báo động của ngành giáo dục và có những biện pháp cấp bách để chấn chỉnh. Nếu không, chỉ riêng họ Trịnh không thôi cũng sẽ có nhiều Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Văn Quyết, Trịnh Văn Chiến hơn nữa.
Nói thế không có nghĩa họ Phan nhà tôi là ngoại lệ. Phan Văn Vĩnh, Phan Sào Nam, Phan Quốc Việt và nhiều Phan đồng chí khác chưa bị lộ.
Than ôi!
Nguồn: Phan Chi
))