Nếu cả xã hội ng nghèo nhất cũng có cái nhà 2 phòng ngủ có xe hơi có vợ con thì ng đó có chịu nhận họ là ng nghèo ko?

Thử mang ví dụ là Mỹ đi, nếu 1 người dân Mỹ chịu đi làm, công việc của tầng lớp bình dân thôi, việc họ sở hữu 1 căn nhà và xe, vợ con đầy đủ, thì thật sự so với chính tầng lớp trung và thượng lưu bên Mỹ họ vẫn nghèo. Đấy là nghèo so với chính tầng lớp trung và thượng lưu bên Mỹ thôi, còn so với Viẹt Nam thì tao nghĩ dân trung lưu ở Việt cũng ko có tuổi mà so với họ đâu.

Còn ở Việt Nam, tao nghĩ nếu có nhà xe và vợ con đầy đủ ko mắc nợ ngân hàng vì trả góp xe, sổ đỏ cắm bank thì ko nghèo đâu.
 
10 điểm cho câu hỏi. Và cách đặt vấn đề của mày.

Tao nghĩ là không. Khi những nhu cầu cơ bản như nhà ở, xe cộ, gia đình đã được đáp ứng, khái niệm “nghèo” sẽ thay đổi.
Con người không chỉ so sánh bằng miếng cơm manh áo. Khi vật chất đủ đầy, họ sẽ nhận ra mình có thể còn nghèo ở nhiều phương diện khác: nghèo về sức khỏe, giáo dục, văn hóa, nghệ thuật, môi trường sống, cơ hội phát triển bản thân, hay chất lượng của các dịch vụ công.
Và khi những nhu cầu ấy tiếp tục được đáp ứng, người ta sẽ bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến các quyền tự do. Họ muốn được nói lên ý kiến mà không e ngại, muốn báo chí phản ánh đa chiều, muốn được tham gia vào các quyết định ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, muốn sự minh bạch và trách nhiệm giải trình của bộ máy công quyền. Nói cách khác, khi không còn phải lo cái ăn cái mặc, con người sẽ có điều kiện và động lực để theo đuổi những giá trị cao hơn như phẩm giá, quyền công dân và tự do.

Dmcs nó quá biết cái này. Đó là lí do khi một xã hội chỉ bị giữ ở mức “đủ ăn”, con người rất khó có điều kiện để nghĩ xa hơn chuyện miếng cơm manh áo.
Khi vật chất chỉ vừa đủ để tồn tại, người ta sẽ ít cơ hội tiếp cận giáo dục tốt, thông tin đa chiều, môi trường sống lành mạnh hay những trải nghiệm văn hóa phong phú. Từ đó, nhận thức xã hội cũng dễ bị giới hạn, và dân trí khó nâng lên.
 

Có thể bạn quan tâm

Top