Trình Ca
Sinh lý yếu
🌸Nếu cuộc đời này chỉ được giữ lại một điều quan trọng nhất, thì đó là gì?
Có người hỏi tôi:
“Nếu cuộc đời này chỉ được giữ lại một điều quan trọng nhất, thì đó là gì?”
Tôi đã suy nghĩ rất lâu.
Ngày còn trẻ, tôi từng nghĩ đó là tiền.
Có những giai đoạn trong đời, tôi nghĩ đó là tình yêu.
Có lúc lại nghĩ đó là sự nghiệp, là thành công, là những điều mình cố gắng đạt được.
Nhưng đi qua đủ nhiều thăng trầm, tôi nhận ra:
Điều quan trọng nhất không phải là những gì mình có.
Mà là khả năng không đánh mất chính mình.
Nếu chỉ giữ lại một phẩm chất,
tôi chọn sự chân thành.
Chân thành với người.
Chân thành với đời.
Và quan trọng nhất là chân thành với chính mình.
Bởi một người có thể sai.
Có thể vấp ngã.
Có thể đi đường vòng.
Nhưng nếu còn sự chân thành, họ vẫn luôn có cơ hội quay về.
Nếu chỉ giữ lại một món đồ quý giá nhất,
đó là thời gian.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Danh vọng mất có thể xây lại.
Nhưng một ngày đã qua sẽ không bao giờ quay trở lại.
Nếu chỉ giữ lại một kỹ năng,
đó là khả năng học hỏi.
Bởi cuộc sống luôn thay đổi.
Người biết học sẽ không sợ bắt đầu lại.
Không sợ tuổi tác.
Không sợ hoàn cảnh.
Nếu chỉ giữ lại một tài năng,
tôi chọn khả năng thấu hiểu con người.
Bởi mọi niềm vui hay nỗi đau trong đời,
suy cho cùng cũng đều bắt nguồn từ các mối quan hệ.
Hiểu được người khác là một năng lực.
Hiểu được chính mình là một trí tuệ.
Và nếu chỉ được để lại một di sản,
Tôi không chọn tiền bạc.
Không chọn nhà cửa.
Không chọn danh tiếng.
Tôi chọn việc đã từng làm cho cuộc đời này trở nên tốt đẹp hơn một chút.
Có thể là một lời động viên đúng lúc.
Một bàn tay đưa ra khi ai đó đang chênh vênh.
Một sự tử tế được trao đi mà không cần nhận lại.
Nghịch cảnh chưa chắc là điều xấu.
Đôi khi nó là tiếng chuông thức tỉnh.
Chim mỏi thì bay về tổ.
Người mỏi thì quay về chính mình.
Và có lẽ, sau tất cả những chuyến đi xa của cuộc đời…
Điều đáng quý nhất không phải là chúng ta đã đi được bao xa.
Mà là vẫn còn tìm thấy đường để trở về với chính mình.🌸