Trình Ca
Con Chym bản Đôn
🌸“Nếu không còn gì để theo đuổi, ta là ai?”
Có một đoạn trong Nhà Giả Kim mà tôi đọc rất nhiều lần, và lần nào cũng phải dừng lại.
Sau gần một năm làm việc, Santiago đã giúp cửa hàng pha lê trở nên thịnh vượng. Ông chủ giờ đã đủ tiền để thực hiện ước mơ cắt đời mình: hành hương địa Mecca.
Nhưng khi hỏi tại sao ông vẫn chưa đi, ông chỉ bình thản đáp:
“Tôi sợ sau khi đã đạt được ước mơ rồi thì không còn gì thúc đẩy mình tiếp tục sống nữa.”
Lần đầu đọc, tôi nghĩ đó là sự do dự.
Đọc lại nhiều năm sau, tôi mới hiểu đó là một trong những câu nói chân thật nhất về con người.
Chúng ta không chỉ sợ thất bại.
Đôi khi, điều khiến ta sợ hơn lại là ngày mình thật sự chạm đến điều đã theo đuổi cả đời.
Bởi khi ấy, mọi lý do để tiếp tục chạy đều biến mất, và ta buộc phải đối diện với một câu hỏi mà rất ít người dám trả lời:
Nếu một ngày không còn điều gì để theo đuổi nữa... thì ta là ai?
Có lẽ vì không trả lời được câu hỏi ấy, nên nhiều người cứ tiếp tục bận rộn, tiếp tục đặt ra những mục tiêu mới, tiếp tục chạy về phía trước.
Không phải vì họ yêu hành trình, mà vì họ sợ khoảng lặng.
Sợ một ngày nhận ra rằng, điều mình tìm kiếm bấy lâu chưa bao giờ nằm ở đích đến, mà nằm ở chính con người mình.🌸