Trình Ca
Con Chym bản Đôn
🌸Nếu lòng người từng cháy – rồi vụt tắt.
Nếu thân này từng ngẩng – rồi phải cúi.
Nếu đường này từng đi – rồi hóa mịt mù...
Thì hãy nhớ lời dạy người xưa..
"Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn"
Khi mắt người bị che mờ bởi sương mù, ấy là lúc trực giác và trí tuệ bên trong được đánh thức.
Khi ngọn lửa nhiệt huyết chạm đến đỉnh cao của sự rực rỡ, nó cũng đồng thời tiêu hao hết thảy nguyên khí để lùi về bóng tối của tro tàn.
Thân này từng đứng ở đỉnh cao, ngẩng đầu nhìn thiên hạ, rồi cũng có ngày phải hạ mình, nếm trải cái lạnh của việc khuất phục trước nghịch cảnh.
Đường đi đang thênh thang bỗng chốc mây mờ che lối, đẩy con người vào trạng thái cô độc và mất phương hướng tuyệt đối.
Nhân sinh vốn dĩ là thế... con người có nhân tính
trời đất có quy luật.
Bản thể của trời đất là một vòng tuần hoàn vô thủy vô chung.
Đêm có tối tăm đến tận cùng mới là lúc bình minh chuẩn bị ló rạng
đông có giá rét đến thấu xương thì mầm non mới có cơ hội tích lũy nhựa sống chờ xuân sang.
Việc "vụt tắt", "cúi đầu" hay "mịt mù" thực chất không phải là dấu chấm hết của một đời người, mà là một khoảng lặng đầy chiến lược, một bước lùi cần thiết trong đồ thị hình sin của vận mệnh để con người tìm lại điểm cân bằng.
Chính trong cái khoảnh khắc rơi xuống đáy sâu của sự tịch mịch, khi mọi ngoại lực bên ngoài đều trở nên vô dụng, một cơ chế tự thức tỉnh mới thực sự bắt đầu.
Cái cúi đầu của hôm nay không phải là sự hèn nhát chịu trận, mà là cái cúi đầu của bông lúa chín – biểu tượng cho một cốt cách đã đi qua giông bão, biết thu liễm hào quang, biết ẩn mình để nhìn rõ gốc rễ và đất đai dưới chân.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ngọn lửa từng cháy bằng sự xốc nổi của bản ngã giờ đây nhường chỗ cho một ngọn lửa ngầm, âm ỉ và bền bỉ hơn, được đốt bằng chất liệu của sự thấu suốt và định tĩnh.
Đường đi dẫu có sương giăng lối, nhưng khi tâm đã định thì bước chân tự khắc vững vàng,
không còn nhìn bằng đôi mắt trần tục đầy vọng tưởng, người ta bắt đầu bước đi bằng sự dẫn đường của trực giác và trí tuệ sâu thẳm bên trong.
Sau cùng, quy luật "Vật cực tất phản" mở ra một lối thoát tâm linh vô cùng rộng lớn cho những ai đang bế tắc.
Đi qua hết thảy những đổ vỡ và suy tàn, con người mới nhận ra rằng nghịch cảnh chính là một bộ lọc vĩ đại của số phận.
Nó tước bỏ đi những thứ hào nhoáng, giả tạm bên ngoài để trả lại cho ta một bản thể nguyên sơ, kiên cường và thuần khiết nhất.
Đứng trước sự xoay vần của càn khôn
không oán than lúc sa cơ, không bi lụy khi đường mờ, mà bình thản ôm lấy sự trống rỗng của hiện tại, chuẩn bị một tâm thế ung dung để đón nhận một chương mới, một hành trình mới rực rỡ và vững chãi hơn gấp bội phần. 🌸