Nếu Trần Dụ Tông chịu giúp Trần Hữu Lượng thì có khi người Việt đã làm chủ Trung Nguyên.

Trần Hữu Lượng không chỉ cầu viện một lần. Năm 1354 ông sang xin hòa thân. Đến năm 1361, khi bị Chu Nguyên Chương đánh bại ở Giang Châu và phải lui về Vũ Xương, ông tiếp tục sai người sang Đại Việt xin hợp quân cứu viện.
Trước cả hai lần cầu xin, vua Trần Dụ Tông đều kiên quyết không cho quân viện

Chính sử nhà Trần có khẳng định Trần Hữu Lượng là con của Trần Ích Tắckhông?​

Có, chính sử Việt Nam khẳng định điều này một cách trực tiếp.
Sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (bộ chính sử quan trọng nhất dựa trên các ghi chép từ thời nhà Trần) đã viết như sau: [1]

"Giáp Ngọ, [Thiệu Phong] năm thứ 14 [1354]... Mùa xuân, tháng 2, quan trấn giữ biên giới phía bắc cho chạy trạm tâu việc Trần Hữu Lượng nước Nguyên dấy binh, sai sứ sang xin hòa thân (Hữu Lượng là con Trần Ích Tắc)". [1, 2]
Sử quan nước ta không dùng các từ nghi vấn như "nghe nói" hay "tự xưng", mà mở ngoặc khẳng định thẳng thắn lai lịch của Trần Hữu Lượng. Sở dĩ có sự khẳng định này vì khi sứ giả của Trần Hữu Lượng sang Đại Việt, họ mang theo thư từ ngoại giao chính thức giải thích rõ mối quan hệ dòng máu để thuyết phục nhà Trần giúp đỡ. [1, 2, 3, 4]

Sức nặng của Chính sử Việt Nam​

Các bộ sử lớn như Đại Việt sử ký toàn thư được biên soạn bởi những sử quan đại tài như Ngô Sĩ Liên. Họ làm việc cực kỳ nghiêm túc và có nguồn tư liệu hoàng gia chính xác.
  • Khi ghi chép một sự kiện hệ trọng như việc Trần Hữu Lượng sai sứ giả sang Đại Việt xin viện binh vì "tình cốt nhục", các sử quan chắc chắn phải dựa trên các văn bản ngoại giao có thật thời đó chứ không thể tự bịa đặt ra.

Động cơ che giấu lý lịch của sử sách nhà Minh​

Sách Minh Sử do triều đại nhà Minh biên soạn. Chu Nguyên Chương (người lập ra nhà Minh) vốn xuất thân là dân nghèo (từng đi ăn mày, làm hòa thượng).
  • Trong cuộc chiến giành giang sơn, Chu Nguyên Chương đã đánh bại Trần Hữu Lượng.
  • Để hạ thấp uy tín của đối thủ và làm nổi bật "thiên mệnh" của mình, triều đình nhà Minh có động cơ rất lớn để viết rằng Trần Hữu Lượng chỉ là một kẻ lôi thôi, xuất thân dân chài nghèo khổ hèn kém. Họ sẽ tìm cách xóa bỏ danh nghĩa "hoàng tộc" cao quý của ông.

Cách giải thích hợp lý về tuổi tác​

Dù khoảng cách tuổi tác giữa Trần Ích Tắc (sinh năm 1254) và Trần Hữu Lượng (sinh năm 1320) là 66 năm, nhưng điều này hoàn toàn có thể xảy ra trong xã hội phong kiến. Các vương tôn quý tộc thời xưa thường có rất nhiều vợ thiếp và việc họ có con ở tuổi ngoài 60 không phải là hiếm.

Sự thất bại của Trần Hữu Lượng​

Trận đại chiến hồ Phiên Dương (năm 1363) giữa Trần Hữu Lượng và Chu Nguyên Chương được các nhà sử học đánh giá là trận thủy chiến lớn nhất thời trung cổ. Trận đấu này quy tụ tổng cộng gần 1 triệu quân và định đoạt số phận của cả giang sơn Trung Hoa.
Dưới đây là diễn biến khốc liệt và kết cục đầy bất ngờ của trận chiến vĩ đại này:

1. Tương quan lực lượng: Con vẹt đối đầu bầy chim sẻ​

Trần Hữu Lượng lúc bấy giờ là Hoàng đế nước Đại Hán, sở hữu sức mạnh quân sự vượt trội so với Chu Nguyên Chương.

  • Quân Đại Hán (Trần Hữu Lượng): Mang theo 65 vạn quân (650.000 người) cùng hạm đội "Lâu thuyền" khổng lồ. Đây là những chiếc tàu chiến bằng gỗ cao như tòa nhà 3 tầng, sơn màu đỏ, bọc sắt bên ngoài. Các chiến thuyền này được xích lại gần nhau để tạo thành một pháo đài kiên cố trên mặt nước. Ngựa có thể chạy và binh lính có thể đi lại trên boong tàu như trên đất liền.
  • Quân Minh (Chu Nguyên Chương): Chỉ có khoảng 20 vạn quân (200.000 người). Thuyền chiến của quân Minh đều là những chiếc gao, ghe nhỏ, nhẹ và thấp. Nhìn từ xa, hạm đội của Chu Nguyên Chương lép vế hoàn toàn trước những "quái vật biển" của Trần Hữu Lượng.

2. Diễn biến: Sự lợi hại của chiến thuật Hỏa công​

Trận chiến kéo dài ròng rã suốt 4 ngày trên mặt hồ Phiên Dương (tỉnh Giang Tây ngày nay) với những bước ngoặt nghẹt thở:

  • Ngày đầu tiên: Trần Hữu Lượng cho dàn hàng ngang các lâu thuyền lớn, dùng cung nỏ và đá lớn từ trên cao ném xuống bè quân Minh. Thuyền nhỏ của Chu Nguyên Chương không thể tiếp cận và bị tổn thất nặng nề.
  • Sai lầm chết người: Vì hồ Phiên Dương có sóng lớn khiến binh lính bị say sóng, Trần Hữu Lượng đã học theo cách của Tào Tháo trong trận Xích Bích ngày xưa: Dùng xích sắt khóa chặt các con tàu lại với nhau để giảm rung lắc.
  • Cú lội ngược dòng bằng lửa: Chu Nguyên Chương nhận ra điểm yếu này. Gặp lúc gió đông bắc thổi mạnh, ông lập tức cho người chuẩn bị các thuyền nhỏ chở đầy rơm rạ, thuốc súng và dầu khô, rồi châm lửa cho lao thẳng vào hạm đội của Trần Hữu Lượng. Vì bị xích chặt, các lâu thuyền khổng lồ không thể tách rời và nhanh chóng biến thành một biển lửa khổng lồ.

3. Kết cục và cái chết của Trần Hữu Lượng​

Trận hỏa công đã thiêu rụi phần lớn lực lượng tinh nhuệ của Đại Hán. Trong lúc hỗn loạn rút chạy, Trần Hữu Lượng không may bị một mũi tên lạc bắn xuyên qua mắt và tử trận ngay trên thuyền.
Cái chết của chủ tướng khiến quân Đại Hán hoàn toàn sụp đổ.

Một chi tiết thú vị là sau khi Trần Hữu Lượng mất, con trai ông là Trần Lý đã đầu hàng Chu Nguyên Chương. Chu Nguyên Chương không giết mà phong cho Trần Lý làm Quy Đức Hầu, sau đó chuyển gia đình này sang sống tại Cao Ly (Triều Tiên ngày nay) để tránh hậu họa. Ngày nay, tại Hàn Quốc vẫn còn một dòng họ tên là Họ Trần làng Quy Sơn tự nhận là con cháu đời sau của Trần Hữu Lượng.
 
Xàmvn 🇻🇳 thuộc cửu dương thần công và cửu âm chương kinh rồi, các con đã vẽ hình hài 🇻🇳 trong lời ru của mẹ, còn một số lời chưa dc nghe... Thuốc lá 🚬 độc lập Nhà nước Chính Phủ thuốc lá 🚬
 
Thời đó VN được tồn tại, là vì không có ý đồ giải phóng phương bắc. Chứ chỉ cần có ý đồ thì tới thời thịnh trị của phương bắc, bằng mọi cách nó cũng diệt sạch cả VN luôn chứ ở đó mà đòi chiếm nó. Chẳng qua mình luôn phục tùng, tự xưng vương, nên lâu lâu nó đánh rồi rút thôi.
 
Bớt ảo tưởng đi mày, nhà Trần thời dụ tông đã bắt đầu suy yếu rồi, bản thân quân trần hữu lượng đã đông đảo hơn nhiều so với chu nguyên chương nhưng vì sao vẫn thua vì bên cạnh chu nguyên chương toàn quân sư giỏi như lưu bá ôn, tướng tài như từ đạt, lam ngọc, thường ngộ xuân, dù có thêm quân của dụ tông thì vẫn thua mà thôi, nhà trần mấy năm sau còn bị miên mọi chế bồng nga giết vua, hành cho ra bã thì tuổi gì đòi chiếm trung nguyên
 
Thời đó VN được tồn tại, là vì không có ý đồ giải phóng phương bắc. Chứ chỉ cần có ý đồ thì tới thời thịnh trị của phương bắc, bằng mọi cách nó cũng diệt sạch cả VN luôn chứ ở đó mà đòi chiếm nó. Chẳng qua mình luôn phục tùng, tự xưng vương, nên lâu lâu nó đánh rồi rút thôi.

Chính vì suy nghĩ như thế nên mới càng bị bắt nạt.
Làm gì có ai 3 năm phải mang 1 hình người bằng vàng sang triều cống trong hơn 300 năm không? Mỗi ông người bằng vàng nặng gần 10 kg bây giờ, cách đây 5-700 năm nó to thế nào có biết không? Mà cứ 3 năm phải mang sang 1 lần, chưa kể các lễ vật khác. Quốc khố còn đâu nữa.
Cứ như bọn Mông Cổ, Mãn Thanh, Tây Tạng thì chúng nó lại sợ.
 
Bớt ảo tưởng đi mày, nhà Trần thời dụ tông đã bắt đầu suy yếu rồi, bản thân quân trần hữu lượng đã đông đảo hơn nhiều so với chu nguyên chương nhưng vì sao vẫn thua vì bên cạnh chu nguyên chương toàn quân sư giỏi như lưu bá ôn, tướng tài như từ đạt, lam ngọc, thường ngộ xuân, dù có thêm quân của dụ tông thì vẫn thua mà thôi, nhà trần mấy năm sau còn bị miên mọi chế bồng nga giết vua, hành cho ra bã thì tuổi gì đòi chiếm trung nguyên

Chính vì thiếu tướng tài nên nếu có tướng từ Đại Việt sang thì có khi kết cục lại khác. Đánh trận là phải có tướng giỏi mới thắng được, Lưu Bá Ôn thì quá giỏi rồi, lão là tác giả của cuốn binh pháp "bách chiến kỳ lược". Còn nhà Trần thì có cuốn "Vạn Kiếp tông bí truyền thư" là binh thư truyền riêng trong nội bộ nhà Trần.
Trung Quốc có câu: Nam sông Bắc ngựa. Đánh ở miền Nam phải giỏi thuỷ binh mà nhà Trần vừa giỏi thuỷ binh vừa giỏi bộ binh, đánh xong miền Nam rồi theo đà tiến luôn ra Bắc là có khả năng.
 
Chính vì thiếu tướng tài nên nếu có tướng từ Đại Việt sang thì có khi kết cục lại khác.
Trung Quốc có câu: Nam sông Bắc ngựa. Đánh ở miền Nam phải giỏi thuỷ binh mà nhà Trần vừa giỏi thuỷ binh vừa giỏi bộ binh, đánh xong miền Nam rồi theo đà tiến luôn ra Bắc.
Nếu là Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ, Trần Hưng Đạo thì còn hope chứ thời dụ tông tướng tài chết hết rồi còn đâu, mấy năm sau còn bị chế bồng nga hành như con kìa
 
Nếu là Trần Tự Khánh, Trần Thủ Độ, Trần Hưng Đạo thì còn hope chứ thời dụ tông tướng tài chết hết rồi còn đâu, mấy năm sau còn bị chế bồng nga hành như con kìa

Đúng là thời Trần Dụ Tông thì tướng tài đã gần như không còn ai, phải lâu lắm sau đó mới có Trần Khát Chân là nổi danh. Đúng là thời thế, thế thời phải như thế!
 
Đúng là thời Trần Dụ Tông thì tướng tài đã gần như không còn ai, phải lâu lắm sau đó mới có Trần Khát Chân là nổi danh. Đúng là thời thế, thế thời phải như thế!
Trần Khát Chân tao thấy vẫn ăn hên nhiều hơn chứ tài ko bằng mấy tướng đời trước, giết được chế bồng nga nhờ có chỉ điểm, sau này tranh đấu với Hồ Quý Ly thì thua toàn tập và bị giết
 
Trần Khát Chân tao thấy vẫn ăn hên nhiều hơn chứ tài ko bằng mấy tướng đời trước, giết được chế bồng nga nhờ có chỉ điểm, sau này tranh đấu với Hồ Quý Ly thì thua toàn tập và bị giết

Không hiểu sao lúc hành đại sự lại do dự mà không cho thích khách giết Hồ Quý Ly, có thể lúc đấy có chuyện không ngờ chỉ Khát Chân biết, chứ tất cả đã mưu giết Hồ Quý Ly từ trước rồi mà.

Hồ Quý Ly sau đó ra tay tàn ác thật.
 
Nguyên nhân lớn nhất là do khí hậu,
Người Việt quen sống khí hậu nhiệt đới, ẩm ướt nên nếu chạy lên phương Bắc có khí hậu lạnh tê chim thì thụt mịa chim còn đánh đấm gì nữa.
Ngoài ra thể hình người Việt mình nhỏ con, ốm yếu nên đánh không lại thể hình TQ
 
Trần Hữu Lượng không chỉ cầu viện một lần. Năm 1354 ông sang xin hòa thân. Đến năm 1361, khi bị Chu Nguyên Chương đánh bại ở Giang Châu và phải lui về Vũ Xương, ông tiếp tục sai người sang Đại Việt xin hợp quân cứu viện.
Trước cả hai lần cầu xin, vua Trần Dụ Tông đều kiên quyết không cho quân viện

Chính sử nhà Trần có khẳng định Trần Hữu Lượng là con của Trần Ích Tắckhông?​

Có, chính sử Việt Nam khẳng định điều này một cách trực tiếp.
Sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (bộ chính sử quan trọng nhất dựa trên các ghi chép từ thời nhà Trần) đã viết như sau: [1]


Sử quan nước ta không dùng các từ nghi vấn như "nghe nói" hay "tự xưng", mà mở ngoặc khẳng định thẳng thắn lai lịch của Trần Hữu Lượng. Sở dĩ có sự khẳng định này vì khi sứ giả của Trần Hữu Lượng sang Đại Việt, họ mang theo thư từ ngoại giao chính thức giải thích rõ mối quan hệ dòng máu để thuyết phục nhà Trần giúp đỡ. [1, 2, 3, 4]

Sức nặng của Chính sử Việt Nam​

Các bộ sử lớn như Đại Việt sử ký toàn thư được biên soạn bởi những sử quan đại tài như Ngô Sĩ Liên. Họ làm việc cực kỳ nghiêm túc và có nguồn tư liệu hoàng gia chính xác.
  • Khi ghi chép một sự kiện hệ trọng như việc Trần Hữu Lượng sai sứ giả sang Đại Việt xin viện binh vì "tình cốt nhục", các sử quan chắc chắn phải dựa trên các văn bản ngoại giao có thật thời đó chứ không thể tự bịa đặt ra.

Động cơ che giấu lý lịch của sử sách nhà Minh​

Sách Minh Sử do triều đại nhà Minh biên soạn. Chu Nguyên Chương (người lập ra nhà Minh) vốn xuất thân là dân nghèo (từng đi ăn mày, làm hòa thượng).
  • Trong cuộc chiến giành giang sơn, Chu Nguyên Chương đã đánh bại Trần Hữu Lượng.
  • Để hạ thấp uy tín của đối thủ và làm nổi bật "thiên mệnh" của mình, triều đình nhà Minh có động cơ rất lớn để viết rằng Trần Hữu Lượng chỉ là một kẻ lôi thôi, xuất thân dân chài nghèo khổ hèn kém. Họ sẽ tìm cách xóa bỏ danh nghĩa "hoàng tộc" cao quý của ông.

Cách giải thích hợp lý về tuổi tác​

Dù khoảng cách tuổi tác giữa Trần Ích Tắc (sinh năm 1254) và Trần Hữu Lượng (sinh năm 1320) là 66 năm, nhưng điều này hoàn toàn có thể xảy ra trong xã hội phong kiến. Các vương tôn quý tộc thời xưa thường có rất nhiều vợ thiếp và việc họ có con ở tuổi ngoài 60 không phải là hiếm.

Sự thất bại của Trần Hữu Lượng​

Trận đại chiến hồ Phiên Dương (năm 1363) giữa Trần Hữu Lượng và Chu Nguyên Chương được các nhà sử học đánh giá là trận thủy chiến lớn nhất thời trung cổ. Trận đấu này quy tụ tổng cộng gần 1 triệu quân và định đoạt số phận của cả giang sơn Trung Hoa.
Dưới đây là diễn biến khốc liệt và kết cục đầy bất ngờ của trận chiến vĩ đại này:

1. Tương quan lực lượng: Con vẹt đối đầu bầy chim sẻ​

Trần Hữu Lượng lúc bấy giờ là Hoàng đế nước Đại Hán, sở hữu sức mạnh quân sự vượt trội so với Chu Nguyên Chương.

  • Quân Đại Hán (Trần Hữu Lượng): Mang theo 65 vạn quân (650.000 người) cùng hạm đội "Lâu thuyền" khổng lồ. Đây là những chiếc tàu chiến bằng gỗ cao như tòa nhà 3 tầng, sơn màu đỏ, bọc sắt bên ngoài. Các chiến thuyền này được xích lại gần nhau để tạo thành một pháo đài kiên cố trên mặt nước. Ngựa có thể chạy và binh lính có thể đi lại trên boong tàu như trên đất liền.
  • Quân Minh (Chu Nguyên Chương): Chỉ có khoảng 20 vạn quân (200.000 người). Thuyền chiến của quân Minh đều là những chiếc gao, ghe nhỏ, nhẹ và thấp. Nhìn từ xa, hạm đội của Chu Nguyên Chương lép vế hoàn toàn trước những "quái vật biển" của Trần Hữu Lượng.

2. Diễn biến: Sự lợi hại của chiến thuật Hỏa công​

Trận chiến kéo dài ròng rã suốt 4 ngày trên mặt hồ Phiên Dương (tỉnh Giang Tây ngày nay) với những bước ngoặt nghẹt thở:

  • Ngày đầu tiên: Trần Hữu Lượng cho dàn hàng ngang các lâu thuyền lớn, dùng cung nỏ và đá lớn từ trên cao ném xuống bè quân Minh. Thuyền nhỏ của Chu Nguyên Chương không thể tiếp cận và bị tổn thất nặng nề.
  • Sai lầm chết người: Vì hồ Phiên Dương có sóng lớn khiến binh lính bị say sóng, Trần Hữu Lượng đã học theo cách của Tào Tháo trong trận Xích Bích ngày xưa: Dùng xích sắt khóa chặt các con tàu lại với nhau để giảm rung lắc.
  • Cú lội ngược dòng bằng lửa: Chu Nguyên Chương nhận ra điểm yếu này. Gặp lúc gió đông bắc thổi mạnh, ông lập tức cho người chuẩn bị các thuyền nhỏ chở đầy rơm rạ, thuốc súng và dầu khô, rồi châm lửa cho lao thẳng vào hạm đội của Trần Hữu Lượng. Vì bị xích chặt, các lâu thuyền khổng lồ không thể tách rời và nhanh chóng biến thành một biển lửa khổng lồ.

3. Kết cục và cái chết của Trần Hữu Lượng​

Trận hỏa công đã thiêu rụi phần lớn lực lượng tinh nhuệ của Đại Hán. Trong lúc hỗn loạn rút chạy, Trần Hữu Lượng không may bị một mũi tên lạc bắn xuyên qua mắt và tử trận ngay trên thuyền.
Cái chết của chủ tướng khiến quân Đại Hán hoàn toàn sụp đổ.

Một chi tiết thú vị là sau khi Trần Hữu Lượng mất, con trai ông là Trần Lý đã đầu hàng Chu Nguyên Chương. Chu Nguyên Chương không giết mà phong cho Trần Lý làm Quy Đức Hầu, sau đó chuyển gia đình này sang sống tại Cao Ly (Triều Tiên ngày nay) để tránh hậu họa. Ngày nay, tại Hàn Quốc vẫn còn một dòng họ tên là Họ Trần làng Quy Sơn tự nhận là con cháu đời sau của Trần Hữu Lượng.
Đúng là dòng giống luơn lẹo, đầu hàng rồi còn tự nhận làm đời sau của lượng. :))
 
Đây là câu chuyện phét lác bịa đặt nhất mà sử toàn thư bịa đặt ra.
Theo các nguồn sử liệu Trung Quốc đáng tin cậy như Bình Hán Lục của Đồng Thừa Tự (được Minh Sử tham khảo và chấp nhận), họ gốc của Trần Hữu Lượng là họ Tạ (謝 - Xie).
Chi tiết:
Ông nội của Trần Hữu Lượng là Tạ Thiên Nhất (谢千一), sau khi 入赘 (nhập trạch) vào nhà họ Trần (lấy vợ họ Trần và ở rể), con cháu theo họ mẹ là Trần.
Cha ông là Trần Phổ Tài (陈普才), xuất thân gia đình chài lưới nghèo ở vùng Miện Dương (沔阳, nay thuộc Hồ Bắc).
Đây là quan điểm chính thống trong sử liệu Trung Quốc (Minh triều).
 
Trần Hữu Lượng có con trai tên Trần Lý:
Có, con trai thứ (hoặc con trai kế vị) của Trần Hữu Lượng tên là Trần Lý (陈理), sinh năm 1351.
Sau khi Trần Hữu Lượng tử trận năm 1363 tại hồ Bà Dương, bộ tướng trung thành lập Trần Lý lên làm hoàng đế Đại Hán, niên hiệu Đức Thọ. Ông chỉ tại vị ngắn ngủi rồi đầu hàng Chu Nguyên Chương năm 1364. Sau đó lưu lạc sang Cao Ly (Triều Tiên), có hậu duệ.
2. Trần Lý – Tổ chi họ Trần Việt Nam
Trong gia phả họ Trần Việt Nam (theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư và các tài liệu gia phả), Trần Lý là nhân vật then chốt, được coi là Nguyên Tổ hoặc thủy tổ quan trọng của dòng họ.
Ông là con Trần Hấp, sinh ra Trần Thừa (Trần Thái Tổ), Trần Tự Khánh, Trần Thị Dung... Chính Trần Lý đã đưa dòng họ từ nghề chài lưới lên quý tộc nhờ hôn nhân với nhà họ Tô chị của Tô Trung Từ. Ông được xem là người mở đường cho nhà Trần sau này lên ngôi.
Vấn đề “đại nghịch bất đạo” nếu là con cháu Ích Tắc
Trong xã hội Nho giáo Việt Nam (và cả Trung Quốc), tên húy của tổ tiên, đặc biệt là tổ chi quan trọng, là điều thiêng liêng. Đặt tên con trùng tên tổ tiên dòng chính là cực kỳ kiêng kỵ, thậm chí coi là bất hiếu, sỉ nhục tổ tông.
Nếu Trần Hữu Lượng thực sự là con cháu trực hệ của nhà Trần (qua Trần Ích Tắc), việc ông đặt tên con là Trần Lý (trùng tên vị tổ chi được tôn kính của Đại Việt) sẽ là hành động không thể chấp nhận – gần như “đại nghịch”.
Điều này càng củng cố lập luận rằng chi tiết “con Trần Ích Tắc” chỉ là lời tự nhận mang tính ngoại giao hoặc sai lệch không phải sự thật huyết thống. Sử Việt (chủ yếu ĐVSKTT) chép theo lời truyền khẩu, còn sử Trung Quốc và logic gia phả đều mâu thuẫn mạnh.
Tóm lại, cái tên Trần Lý của con ông chính là một bằng chứng gián tiếp nữa cho thấy Trần Hữu Lượng không phải hậu duệ nhà Trần Việt Nam
 
Vị trí lãnh thổ của Trần Hữu Lượng
Trung tâm quyền lực: Chủ yếu ở Hồ Bắc (Hubei), đặc biệt là Vũ Xương (Wuchang, nay thuộc Vũ Hán), Giang Châu (Giang Tây), và kiểm soát lưu vực sông Trường Giang (Yangtze). Đây là vùng trung lưu sông Trường Giang, cách biên giới phía nam rất xa.
Ông mở rộng xuống Hồ Nam, một phần Giang Tây, nhưng không trực tiếp tiếp giáp với biên giới Đại Việt.
Tình hình Quảng Tây (Quảng Tây) lúc bấy giờ
Trong giai đoạn Nguyên mạt (khoảng 1350-1360), Quảng Tây vẫn thuộc quyền kiểm soát của nhà Nguyên (thuộc hành tỉnh Hồ Quảng - Huguang). Dù có nhiều cuộc nổi dậy địa phương, nhưng vùng này chưa rơi vào tay các lực lượng nổi dậy lớn như Trần Hữu Lượng một cách ổn định.
Đại Việt lúc đó chỉ có biên giới chung với Quảng Tây (qua vùng Lạng Sơn, Cao Bằng ngày nay), chứ không tiếp giáp trực tiếp với Hồ Bắc.
Vấn đề logistics quân sự
Để "di chuyển cả mấy vạn quân qua Quảng Tây đến Hồ Bắc là bất khả thi" — hoàn toàn đúng trong bối cảnh thế kỷ 14:
Khoảng cách: Từ biên giới Việt-Trung (Quảng Tây) đến Vũ Xương (Hồ Bắc) khoảng 1000-1500 km đường bộ, qua địa hình núi non, sông ngòi chằng chịt, rừng rậm (vùng Lĩnh Nam).
Thời gian & khó khăn: Quân đội phong kiến di chuyển hàng vạn người + lương thực, ngựa, vũ khí qua địa hình đó sẽ mất nhiều tháng, dễ bị phục kích, bệnh dịch, thiếu lương. Nhà Nguyên còn kiểm soát nhiều điểm then chốt ở Quảng Tây và dọc đường.
Thực tế lịch sử: Đại Việt dưới triều Trần Dụ Tông (và sau đó) đang trong giai đoạn suy yếu tương đối sau các cuộc chiến với Nguyên Mông trước đó và Chiêm Thành hiện tại. Không có ghi chép nào cho thấy Đại Việt từng gửi quân viễn chinh quy mô lớn đến hỗ trợ Trần Hữu Lượng. Trần Hữu Lượng thừa biết điều này nên câu chuyện ông ấy cầu viện nhà Trần là không thể
Chi tiết Trần Hữu Lượng “tự nhận là con Trần Ích Tắc” để cầu viện Đại Việt khả năng là không có thật. Điều này không có cơ sở huyết thống hay khả thi về quân sự. Đây là thông tin không đáng tin cậy trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư.
 
Quân nhà Trần chỉ giỏi thủ, đâu giỏi công. Chưa kể thể hình, khí hậu khác biệt. Riêng việc quân Việt toàn đi chân đất lên phương Bắc lạnh đi đéo nổi rồi.
 
Quân số của Trần Hữu Lượng
Đúng là rất hùng hậu: Đến thời điểm cao trào (khoảng 1360-1363), Trần Hữu Lượng có thủy quân mạnh nhất thượng du sông Trường Giang. Trong trận hồ Bà Dương (1363), ông huy động 60 vạn đại quân (bao gồm thủy quân lớn) đối đầu với Chu Nguyên Chương (khoảng 20 vạn).
Ông kiểm soát vùng rộng lớn (Hồ Bắc, Hồ Nam, Giang Tây...) với dân số và tài nguyên dồi dào, quân đội đông đảo, trang bị tốt (đặc biệt là thuyền chiến). Lúc đỉnh cao, ông là thế lực mạnh nhất trong các nhóm nổi dậy chống Nguyên, không hề thiếu quân.
Tình hình Đại Việt dưới Trần Dụ Tông (1341–1369) Đại Việt lúc này khá suy yếu: Triều đình sa vào hưởng lạc, nội bộ có nhiều vấn đề. Bên ngoài thì phải đối phó liên tục với Chiêm Thành (Chế Bồng Nga) cướp phá biên giới nam. Quân đội không còn ở đỉnh cao như thời Trần Hưng Đạo.
Không có khả năng (và cũng không có ghi chép) gửi quân viễn chinh quy mô lớn ra Hồ Bắc.
Một thủ lĩnh đang chiếm ưu thế quân số lớn như Trần Hữu Lượng, kiểm soát vùng đất phì nhiêu và thủy quân hùng mạnh, không cần thiết phải cầu viện xa xôi từ một nước nhỏ đang suy yếu cách xa hàng nghìn km, địa hình khó khăn.
Việc tự nhận là “con Trần Ích Tắc” (một hoàng thân bị coi là phản bội ở Đại Việt) càng trở nên lạ lùng nếu mục đích là mượn quân thực sự.

Còn ai thắc mắc gì nửa không?
 
Việt Nam tệ vậy thì có ai còn tệ hơn không, ít nhất Việt Nam cũng hơn bọn châu Phi rồi.
Đụ mẹ mày. Đi so với khỉ thì tao thua cái độ cam chịu của mày rồi. Sống mà nhìn khỉ để sống luôn thì thôi.
 
Đụ mẹ mày. Đi so với khỉ thì tao thua cái độ cam chịu của mày rồi. Sống mà nhìn khỉ để sống luôn thì thôi.
tụi mày giàu hơn Châu Phi là tụi mày sướng rồi, mày cần tao tặng cho mày 1 vé du lịch đi qua Zimbawe không, mày đến đó và cảm nhận dân Zimb họ như thế nào sinh hoạt ăn uống ra sao, đi đến trải nghiệm và cảm nhận. Mày đi xong mày về mày sẽ có lòng yêu nước thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top