Quân số của Trần Hữu Lượng
Đúng là rất hùng hậu: Đến thời điểm cao trào (khoảng 1360-1363), Trần Hữu Lượng có thủy quân mạnh nhất thượng du sông Trường Giang. Trong trận hồ Bà Dương (1363), ông huy động 60 vạn đại quân (bao gồm thủy quân lớn) đối đầu với Chu Nguyên Chương (khoảng 20 vạn).
Ông kiểm soát vùng rộng lớn (Hồ Bắc, Hồ Nam, Giang Tây...) với dân số và tài nguyên dồi dào, quân đội đông đảo, trang bị tốt (đặc biệt là thuyền chiến). Lúc đỉnh cao, ông là thế lực mạnh nhất trong các nhóm nổi dậy chống Nguyên, không hề thiếu quân.
Tình hình Đại Việt dưới Trần Dụ Tông (1341–1369) Đại Việt lúc này khá suy yếu: Triều đình sa vào hưởng lạc, nội bộ có nhiều vấn đề. Bên ngoài thì phải đối phó liên tục với Chiêm Thành (Chế Bồng Nga) cướp phá biên giới nam. Quân đội không còn ở đỉnh cao như thời Trần Hưng Đạo.
Không có khả năng (và cũng không có ghi chép) gửi quân viễn chinh quy mô lớn ra Hồ Bắc.
Một thủ lĩnh đang chiếm ưu thế quân số lớn như Trần Hữu Lượng, kiểm soát vùng đất phì nhiêu và thủy quân hùng mạnh, không cần thiết phải cầu viện xa xôi từ một nước nhỏ đang suy yếu cách xa hàng nghìn km, địa hình khó khăn.
Việc tự nhận là “con Trần Ích Tắc” (một hoàng thân bị coi là phản bội ở Đại Việt) càng trở nên lạ lùng nếu mục đích là mượn quân thực sự.
Còn ai thắc mắc gì nửa không?