Cảnh báo lừa đảo‼️ Nếu Viên Thiệu nghe lời Thư Thụ thì Tào Tháo có cửa win game ko ?

Tào Tháo nói: "Ta với ông đường lối cách biệt, không biết tin theo nhau. Nay ông đã thuộc về ta, ta muốn cùng ông lo việc thiên hạ, ông nghĩ sao?

Thụ nắm quân chúng... không giữ được đến nỗi thất bại, tội đáng chết. Tướng quân dẫu tha mạng, Thụ sao còn mặt mũi nhìn cha mẹ anh em... Hơn nữa nhà cửa, họ hàng đều ở chỗ họ Viên... xin được chết."

"Nếu ta sớm có được người này thì thiên hạ chẳng có gì đáng lo nữa cả."

"Cô tảo đắc thử nhân, thiên hạ bất túc lự dã" (孤早得此人,天下不足慮也)
 
thư thụ kêu ko đánh mà thiệu vẫn quyết đánh đó

Thư Thụ có thật mà


Tháng 2 năm 200, đại quân Viên Thiệu xuất phát đi nam tiến. Trước lúc lên đường, Thư Thụ gặp mặt họ hàng, tỏ ý bi quan. Em Thụ là Thư Tông không hiểu, ông khẳng định rằng dù Viên Thiệu mới thắng Công Tôn Toản nhưng sẽ không địch nổi Tào Tháo trong lần ra quân này. Thực tế những dự đoán của Thụ hoàn toàn chính xác.

Viên Thiệu tiến quân đến Bạch Mã và Diên Tân, bị Tào Tháo đánh bại ở Bạch Mã, tướng Nhan Lương bị Quan Vũ giết chết. Thấy quân Tào rút đi, Viên Thiệu muốn vượt sông truy kích. Thư Thụ khuyên Viên Thiệu nên giữ vững Diên Tân và chia quân ra đánh Quan Độ. Viên Thiệu lại không theo.

Đại quân Viên Thiệu vượt sông Hoàng Hà, Thư Thụ buồn bã cho rằng tình hình không thể cứu vãn. Ông bèn cáo bệnh từ chức, nhưng Viên Thiệu không thuận, nổi cơn giận dữ tước hết binh sĩ của Thụ giao cho Quách Đồ quản lý. Quả nhiên sau đó đạo quân do Lưu Bị và Văn Xú đi đánh Tào Tháo lại bại trận, Văn Xú bị giết.

Tào Tháo mang quân về Quan Độ, Viên Thiệu lại dẫn quân truy sát tới Dương Vũ, phía bắc Quan Độ. Lúc này Thư Thụ lại hiến kế: “Chúng ta tuy quân đông nhưng cương dũng quả quyết không bằng quân Tào. Quân Tào lương ít, vật tư cũng không bằng quân ta. Do đó quân Tào lợi về tốc chiến, còn ta lợi về đánh lâu dài. Nên chuẩn bị đánh lâu dài với địch”. Nhưng Viên Thiệu không nghe, lại muốn đánh tốc chiến với Tào Tháo, mấy lần tấn công đều thất bại.
Sai rồi,
Muốn nhắc đến cái thất bại lớn nhất của Viên Thiệu phải nhắc đến chi tiết này:

"Trong khi Viên Thiệu đang chuẩn bị ra quân thì Tào Tháo đã nhanh chóng xuất kích đánh Lưu Bị ở Từ châu. Điền Phong nghe tin Tào Tháo đích thân cầm quân sang Từ châu, khuyên Viên Thiệu gấp rút đánh Hứa Xương đang bỏ trống. Nhưng lúc đó đứa con trai nhỏ mà Viên Thiệu yêu quý đang có bệnh nên Thiệu nấn ná không hạ lệnh xuất binh. Điền Phong thấy Viên Thiệu vì con nhỏ ốm mà hoãn ra quân, tỏ ra rất tức giận. Từ đó Viên Thiệu căm ghét ông.

Khi Viên Thiệu vẫn hoãn binh thì Tào Tháo đã đánh bại được Lưu Bị, bức hàng Quan Vũ. Lưu Bị chạy sang Hà Bắc nương nhờ Viên Thiệu. Viên Thiệu lúc đó mới chính thức ra quân. Điền Phong thấy Tào Tháo đã rút đại quân về Hứa Xương, thời cơ tốt không còn nên can ngăn không nên đi, Điền Phong nói: "Thưa chủ công, Tào Tháo đó mặc dù binh mã không nhiều, nhưng thần nghe nói con người này vô cùng giảo hoạt, chúng ta là thế lực lớn, không cần phải tính toán với hắn ta, chỉ cần thỉnh thoảng phái người đến gây rối là đủ, thần đảm bảo chưa đầy 2 năm, hắn sẽ cúi đầu xưng thần". "

-----> Viên Thiệu đã bỏ lỡ cơ hội rất đáng tiếc, do vậy Tào Tháo mới có cơ mà lên. Sau này Thiệu về già chỉ lo chuyện gia đình mà không lo việc quân nên quân đội tan rã trốn đi qua Tào Tháo vì Tháo tham vọng rõ ràng.

====> Tao thật ra không thích đọc truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa hay Tam Quốc Chí lắm vì nó được vẽ vời câu chuyện tăng thêm các tình tiết bên ngoài để dẫn dắt câu chuyện cho dài thêm. Bằng cách đưa thêm vào các yếu tố ngoại giao, chính trị, gia đình, cảm tính cá nhân vào. Giống như 1 bộ phim truyền hình dài tập vậy.
Thực tế ở ngoài trận các trận đánh của nhà Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh nó đơn giản, chiến trận hay hơn nhiều so với Tam Quốc. Bọn quân Mông Nguyên nó đi từ Bắc vào Nam như chẻ tre chứ đâu có phức tạp trận chiến gì đâu.
 
Sai rồi,
Muốn nhắc đến cái thất bại lớn nhất của Viên Thiệu phải nhắc đến chi tiết này:

"Trong khi Viên Thiệu đang chuẩn bị ra quân thì Tào Tháo đã nhanh chóng xuất kích đánh Lưu Bị ở Từ châu. Điền Phong nghe tin Tào Tháo đích thân cầm quân sang Từ châu, khuyên Viên Thiệu gấp rút đánh Hứa Xương đang bỏ trống. Nhưng lúc đó đứa con trai nhỏ mà Viên Thiệu yêu quý đang có bệnh nên Thiệu nấn ná không hạ lệnh xuất binh. Điền Phong thấy Viên Thiệu vì con nhỏ ốm mà hoãn ra quân, tỏ ra rất tức giận. Từ đó Viên Thiệu căm ghét ông.

Khi Viên Thiệu vẫn hoãn binh thì Tào Tháo đã đánh bại được Lưu Bị, bức hàng Quan Vũ. Lưu Bị chạy sang Hà Bắc nương nhờ Viên Thiệu. Viên Thiệu lúc đó mới chính thức ra quân. Điền Phong thấy Tào Tháo đã rút đại quân về Hứa Xương, thời cơ tốt không còn nên can ngăn không nên đi, Điền Phong nói: "Thưa chủ công, Tào Tháo đó mặc dù binh mã không nhiều, nhưng thần nghe nói con người này vô cùng giảo hoạt, chúng ta là thế lực lớn, không cần phải tính toán với hắn ta, chỉ cần thỉnh thoảng phái người đến gây rối là đủ, thần đảm bảo chưa đầy 2 năm, hắn sẽ cúi đầu xưng thần". "

-----> Viên Thiệu đã bỏ lỡ cơ hội rất đáng tiếc, do vậy Tào Tháo mới có cơ mà lên. Sau này Thiệu về già chỉ lo chuyện gia đình mà không lo việc quân nên quân đội tan rã trốn đi qua Tào Tháo vì Tháo tham vọng rõ ràng.

====> Tao thật ra không thích đọc truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa hay Tam Quốc Chí lắm vì nó được vẽ vời câu chuyện tăng thêm các tình tiết bên ngoài để dẫn dắt câu chuyện cho dài thêm. Bằng cách đưa thêm vào các yếu tố ngoại giao, chính trị, gia đình, cảm tính cá nhân vào. Giống như 1 bộ phim truyền hình dài tập vậy.
Thực tế ở ngoài trận các trận đánh của nhà Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh nó đơn giản, chiến trận hay hơn nhiều so với Tam Quốc. Bọn quân Mông Nguyên nó đi từ Bắc vào Nam như chẻ tre chứ đâu có phức tạp trận chiến gì đâu.
Ngu vc, quân viên thiệu lúc đó tào tháo làm gì có cửa mà đánh, vừa thắng công tôn toản
Cái chỗ đó dù đánh tào hay ko, ko quan trọng

Do đánh ngu trong trận ko nghe thư thụ

Chứ nghe thư thụ thì tào ko có cửa thắng đâu


Còn việc tam quốc chí nó là chính sử, có mày suy tưởng thì có
 
Sai rồi,
Muốn nhắc đến cái thất bại lớn nhất của Viên Thiệu phải nhắc đến chi tiết này:

"Trong khi Viên Thiệu đang chuẩn bị ra quân thì Tào Tháo đã nhanh chóng xuất kích đánh Lưu Bị ở Từ châu. Điền Phong nghe tin Tào Tháo đích thân cầm quân sang Từ châu, khuyên Viên Thiệu gấp rút đánh Hứa Xương đang bỏ trống. Nhưng lúc đó đứa con trai nhỏ mà Viên Thiệu yêu quý đang có bệnh nên Thiệu nấn ná không hạ lệnh xuất binh. Điền Phong thấy Viên Thiệu vì con nhỏ ốm mà hoãn ra quân, tỏ ra rất tức giận. Từ đó Viên Thiệu căm ghét ông.

Khi Viên Thiệu vẫn hoãn binh thì Tào Tháo đã đánh bại được Lưu Bị, bức hàng Quan Vũ. Lưu Bị chạy sang Hà Bắc nương nhờ Viên Thiệu. Viên Thiệu lúc đó mới chính thức ra quân. Điền Phong thấy Tào Tháo đã rút đại quân về Hứa Xương, thời cơ tốt không còn nên can ngăn không nên đi, Điền Phong nói: "Thưa chủ công, Tào Tháo đó mặc dù binh mã không nhiều, nhưng thần nghe nói con người này vô cùng giảo hoạt, chúng ta là thế lực lớn, không cần phải tính toán với hắn ta, chỉ cần thỉnh thoảng phái người đến gây rối là đủ, thần đảm bảo chưa đầy 2 năm, hắn sẽ cúi đầu xưng thần". "

-----> Viên Thiệu đã bỏ lỡ cơ hội rất đáng tiếc, do vậy Tào Tháo mới có cơ mà lên. Sau này Thiệu về già chỉ lo chuyện gia đình mà không lo việc quân nên quân đội tan rã trốn đi qua Tào Tháo vì Tháo tham vọng rõ ràng.

====> Tao thật ra không thích đọc truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa hay Tam Quốc Chí lắm vì nó được vẽ vời câu chuyện tăng thêm các tình tiết bên ngoài để dẫn dắt câu chuyện cho dài thêm. Bằng cách đưa thêm vào các yếu tố ngoại giao, chính trị, gia đình, cảm tính cá nhân vào. Giống như 1 bộ phim truyền hình dài tập vậy.
Thực tế ở ngoài trận các trận đánh của nhà Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh nó đơn giản, chiến trận hay hơn nhiều so với Tam Quốc. Bọn quân Mông Nguyên nó đi từ Bắc vào Nam như chẻ tre chứ đâu có phức tạp trận chiến gì đâu.
Nói quân mông nguyên ko có phức tạp chiến trận là sai, bọn nó cũng đày gia tộc chinhd trị tình cảm, chiến thuật thôi, gà vl
 
Câu trả lời ngắn gọn là: Khả năng thắng là RẤT CAO, thậm chí gần như chắc chắn.
Nếu Viên Thiệu nghe theo trọn vẹn sách lược của Thư Thụ , Tào Tháo sẽ rơi vào thế "muốn đánh không được, muốn lui không xong" và tự sụp đổ vì kiệt quệ kinh tế.
Dưới đây là phân tích chi tiết tại sao kế sách của Thư Thụ là "độc chiêu" dồn Tào Tháo vào cửa tử:
1. Đánh vào "tử huyệt" lớn nhất của Tào Tháo: Lương thảo
Thời điểm năm 200, Tào Tháo kiểm soát vùng Trung Nguyên vừa trải qua chiến tranh liên miên, kinh tế kiệt quệ, lương thực thiếu trầm trọng.
* Kế của Thư Thụ: "Nghỉ ngơi dân chúng, làm việc nông, dâng thư lên Thiên tử, sai kĩ binh quấy rối biên giới".
* Hiệu quả nếu thực hiện:
* Viên Thiệu có 4 châu giàu có, chỉ cần ngồi yên tích lương thì càng lúc càng mạnh.
* Tào Tháo quân ít, lương ít. Nếu Viên Thiệu không dốc toàn lực đánh lớn (tổng lực chiến) mà chỉ dùng kỵ binh quấy rối (tiêu hao chiến), Tào Tháo sẽ phải căng mình ra đỡ các đợt tấn công nhỏ lẻ dọc biên giới sông Hoàng Hà.
* Kết quả: Tào Tháo không thể rảnh tay làm kinh tế, lương thực sẽ cạn kiệt. Nội bộ Tào Tháo (vốn còn nhiều người ủng hộ Hán Hiến Đế như Đổng Thừa) sẽ sinh biến loạn.
2. Tránh được các sai lầm chiến thuật sơ đẳng
Nếu nghe Thư Thụ, Viên Thiệu sẽ tránh được các thất bại làm mất nhuệ khí quân đội:
* Không mất Nhan Lương: Thư Thụ đã can "Nhan Lương hẹp hòi, không nên để đi một mình". Nếu nghe lời, Nhan Lương không chết, nhuệ khí quân Viên vẫn còn.
* Không bị "đoạn hậu": Thư Thụ khuyên chia quân đóng ở Diên Tân giữ đường lui, không dồn hết quân qua sông. Nếu nghe lời, dù có thua một trận nhỏ cũng không bị mất sạch kho tàng, khí giới và vẫn còn đường rút lui an toàn để tái tổ chức.
3. Biến ưu thế số lượng thành thắng lợi tất yếu (Trì cửu chiến)
Khi hai bên đã đối đầu ở Quan Độ, Thư Thụ khuyên: "Quân Tào ít mà tinh nhuệ, lợi ở đánh nhanh. Quân ta đông, lợi ở đánh lâu. Nên cầm cự dài ngày".
* Thực tế lịch sử: Tào Tháo ở Quan Độ đã cạn sạch lương thực, phải viết thư về cho Tuân Úc định rút quân. Điều này chứng tỏ Tào Tháo đã ở ngay bờ vực thất bại.
* Nếu Thiệu nghe Thụ: Chỉ cần Viên Thiệu kiên nhẫn cố thủ thêm... 1 tháng nữa thôi, không cần đánh, quân Tào sẽ tự tan vỡ vì đói. Kế hoạch tập kích kho lương Ô Sào của Tào Tháo là một canh bạc "được ăn cả ngã về không". Nếu Viên Thiệu phòng thủ chặt (như Thụ khuyên), Tào Tháo sẽ không có cơ hội thực hiện canh bạc này.
Tại sao Tào Tháo lại sợ Thư Thụ đến thế?
Tào Tháo là nhà quân sự thiên tài, ông nhìn ra ngay vấn đề. Ông biết rõ nếu Viên Thiệu dùng kế "lấy thịt đè người" một cách từ từ (như kế của Thư Thụ), thì mưu trí của Tào Tháo cũng vô dụng trước sức mạnh kinh tế áp đảo của Hà Bắc.
Chính vì vậy, khi bắt được Thư Thụ, Tào Tháo mới nói: "Nếu Viên Thiệu nghe lời ông thì ta đâu có được chôn cất ở chỗ này (ý nói đã chết không có đất chôn thân)."
Kết luận
Nếu Viên Thiệu nghe lời Thư Thụ:
* Sẽ không có trận đại chiến Quan Độ đẫm máu.
* Tào Tháo sẽ bị bóp nghẹt từ từ về kinh tế và quân sự.
* Lịch sử Tam Quốc sẽ rẽ sang hướng khác: Họ Viên thống nhất miền Bắc, Tào Tháo bị tiêu diệt hoặc phải chạy xuống miền Nam.
Sai lầm của Viên Thiệu không phải là quân yếu hay tướng dở, mà là tư duy chiến lược sai lầm: Ông muốn một chiến thắng vang dội, hào nhoáng (đánh nhanh thắng nhanh) để thỏa mãn cái tôi, thay vì một chiến thắng chắc chắn nhưng tẻ nhạt (đánh lâu dài) mà Thư Thụ đề xuất.
 
ở vũ trụ khác Thiệu nghe lời thư thụ thì sao
Nó khó ở cái chỗ là mày ko thể cứu thằng ngu cả đời. Nó có thể nghe mày 10 lần nhưng nó ngu 1 lần là mất hết. Hiểu ko?
Có thể nghe lời thư thụ ép tào a man nhưng mà sau khi thiệu bệnh chết 2 thằng con nó cũng tự tàn sát nhau thôi
 
Hay ấy mình bàn Văn Thiệu đi, Văn Thiệu trả lời phỏng vấn nói: Nếu không có vụ Watergate, thì Mỹ không bỏ rơi...
Móe, đúng chất vẩu dơ thích giả sử, giả thuyết, giả định, rồi bàn...
 
Câu trả lời ngắn gọn là: Khả năng thắng là RẤT CAO, thậm chí gần như chắc chắn.
Nếu Viên Thiệu nghe theo trọn vẹn sách lược của Thư Thụ , Tào Tháo sẽ rơi vào thế "muốn đánh không được, muốn lui không xong" và tự sụp đổ vì kiệt quệ kinh tế.
Dưới đây là phân tích chi tiết tại sao kế sách của Thư Thụ là "độc chiêu" dồn Tào Tháo vào cửa tử:
1. Đánh vào "tử huyệt" lớn nhất của Tào Tháo: Lương thảo
Thời điểm năm 200, Tào Tháo kiểm soát vùng Trung Nguyên vừa trải qua chiến tranh liên miên, kinh tế kiệt quệ, lương thực thiếu trầm trọng.
* Kế của Thư Thụ: "Nghỉ ngơi dân chúng, làm việc nông, dâng thư lên Thiên tử, sai kĩ binh quấy rối biên giới".
* Hiệu quả nếu thực hiện:
* Viên Thiệu có 4 châu giàu có, chỉ cần ngồi yên tích lương thì càng lúc càng mạnh.
* Tào Tháo quân ít, lương ít. Nếu Viên Thiệu không dốc toàn lực đánh lớn (tổng lực chiến) mà chỉ dùng kỵ binh quấy rối (tiêu hao chiến), Tào Tháo sẽ phải căng mình ra đỡ các đợt tấn công nhỏ lẻ dọc biên giới sông Hoàng Hà.
* Kết quả: Tào Tháo không thể rảnh tay làm kinh tế, lương thực sẽ cạn kiệt. Nội bộ Tào Tháo (vốn còn nhiều người ủng hộ Hán Hiến Đế như Đổng Thừa) sẽ sinh biến loạn.
2. Tránh được các sai lầm chiến thuật sơ đẳng
Nếu nghe Thư Thụ, Viên Thiệu sẽ tránh được các thất bại làm mất nhuệ khí quân đội:
* Không mất Nhan Lương: Thư Thụ đã can "Nhan Lương hẹp hòi, không nên để đi một mình". Nếu nghe lời, Nhan Lương không chết, nhuệ khí quân Viên vẫn còn.
* Không bị "đoạn hậu": Thư Thụ khuyên chia quân đóng ở Diên Tân giữ đường lui, không dồn hết quân qua sông. Nếu nghe lời, dù có thua một trận nhỏ cũng không bị mất sạch kho tàng, khí giới và vẫn còn đường rút lui an toàn để tái tổ chức.
3. Biến ưu thế số lượng thành thắng lợi tất yếu (Trì cửu chiến)
Khi hai bên đã đối đầu ở Quan Độ, Thư Thụ khuyên: "Quân Tào ít mà tinh nhuệ, lợi ở đánh nhanh. Quân ta đông, lợi ở đánh lâu. Nên cầm cự dài ngày".
* Thực tế lịch sử: Tào Tháo ở Quan Độ đã cạn sạch lương thực, phải viết thư về cho Tuân Úc định rút quân. Điều này chứng tỏ Tào Tháo đã ở ngay bờ vực thất bại.
* Nếu Thiệu nghe Thụ: Chỉ cần Viên Thiệu kiên nhẫn cố thủ thêm... 1 tháng nữa thôi, không cần đánh, quân Tào sẽ tự tan vỡ vì đói. Kế hoạch tập kích kho lương Ô Sào của Tào Tháo là một canh bạc "được ăn cả ngã về không". Nếu Viên Thiệu phòng thủ chặt (như Thụ khuyên), Tào Tháo sẽ không có cơ hội thực hiện canh bạc này.
Tại sao Tào Tháo lại sợ Thư Thụ đến thế?
Tào Tháo là nhà quân sự thiên tài, ông nhìn ra ngay vấn đề. Ông biết rõ nếu Viên Thiệu dùng kế "lấy thịt đè người" một cách từ từ (như kế của Thư Thụ), thì mưu trí của Tào Tháo cũng vô dụng trước sức mạnh kinh tế áp đảo của Hà Bắc.
Chính vì vậy, khi bắt được Thư Thụ, Tào Tháo mới nói: "Nếu Viên Thiệu nghe lời ông thì ta đâu có được chôn cất ở chỗ này (ý nói đã chết không có đất chôn thân)."
Kết luận
Nếu Viên Thiệu nghe lời Thư Thụ:
* Sẽ không có trận đại chiến Quan Độ đẫm máu.
* Tào Tháo sẽ bị bóp nghẹt từ từ về kinh tế và quân sự.
* Lịch sử Tam Quốc sẽ rẽ sang hướng khác: Họ Viên thống nhất miền Bắc, Tào Tháo bị tiêu diệt hoặc phải chạy xuống miền Nam.
Sai lầm của Viên Thiệu không phải là quân yếu hay tướng dở, mà là tư duy chiến lược sai lầm: Ông muốn một chiến thắng vang dội, hào nhoáng (đánh nhanh thắng nhanh) để thỏa mãn cái tôi, thay vì một chiến thắng chắc chắn nhưng tẻ nhạt (đánh lâu dài) mà Thư Thụ đề xuất.
Người đời chỉ nhìn vào lãnh thổ của Viên Thiệu, cho rằng Thiệu nắm giữ 4 châu giàu mạnh, mà không ai nhìn vào lãnh thổ của Tào Tháo lúc đó. Trước trận Quan Độ, Tào Tháo có gì? Cũng 4 châu:
Duyện châu: Đây là căn cứ địa quan trọng nhất, nơi Tháo xây dựng lực lượng từ những ngày đầu.
Dự châu: Tháo đặt kinh đô tại Hứa Xương (thuộc Dự châu) sau khi đón Hiến Đế về từ năm 196.
Từ châu: Sau khi đánh bại Lã Bố vào năm 198 và dẹp tan lực lượng của Lưu Bị vào đầu năm 200, Tào Tháo đã hoàn toàn kiểm soát vùng đất này.
Tư Lệ: Bao gồm khu vực xung quanh Lạc Dương đã bị tàn phá, nhưng vẫn nằm dưới sự ảnh hưởng của Tháo thông qua việc khống chế triều đình.
Một phần Kinh châu: Tào Tháo kiểm soát quận Nam Dương sau khi Trương Tú đầu hàng vào cuối năm 199
Có nghĩa là về mặt lãnh thổ, cũng như dân số, Tháo chỉ có bằng, chứ không thể kém Thiệu. Cái Tháo kém Thiệu chính là lương thảo, là hậu cần, là thời gian an dân + khai thác lãnh thổ triệt để và hiệu quả. Do những Châu, Quận mà Tháo quản lý hoặc là vừa trải qua chiến tranh, hoặc là vừa mới về hàng, chưa yên ổn.
-> Thư Thụ chủ trương đánh dây dưa, là cho Tháo thời gian để phát triển. Ngược lại, Quách Đồ, Thẩm Phối, Viên Thiệu muốn đánh ngay để ép Tháo vào cuộc chiến lớn mà vốn dĩ lực và vốn của Tháo không đủ sức để chi trả vào lúc đó. Thực sự thì nếu Hứa Du không hàng và làm nội ứng, chỉ chỗ lương thảo và cách bố trí phòng ngự cho Tháo, có lẽ Thiệu mới là kẻ dành chiến thắng.
 
Người đời chỉ nhìn vào lãnh thổ của Viên Thiệu, cho rằng Thiệu nắm giữ 4 châu giàu mạnh, mà không ai nhìn vào lãnh thổ của Tào Tháo lúc đó. Trước trận Quan Độ, Tào Tháo có gì? Cũng 4 châu:
Duyện châu: Đây là căn cứ địa quan trọng nhất, nơi Tháo xây dựng lực lượng từ những ngày đầu.
Dự châu: Tháo đặt kinh đô tại Hứa Xương (thuộc Dự châu) sau khi đón Hiến Đế về từ năm 196.
Từ châu: Sau khi đánh bại Lã Bố vào năm 198 và dẹp tan lực lượng của Lưu Bị vào đầu năm 200, Tào Tháo đã hoàn toàn kiểm soát vùng đất này.
Tư Lệ: Bao gồm khu vực xung quanh Lạc Dương đã bị tàn phá, nhưng vẫn nằm dưới sự ảnh hưởng của Tháo thông qua việc khống chế triều đình.
Một phần Kinh châu: Tào Tháo kiểm soát quận Nam Dương sau khi Trương Tú đầu hàng vào cuối năm 199
Có nghĩa là về mặt lãnh thổ, cũng như dân số, Tháo chỉ có bằng, chứ không thể kém Thiệu. Cái Tháo kém Thiệu chính là lương thảo, là hậu cần, là thời gian an dân + khai thác lãnh thổ triệt để và hiệu quả. Do những Châu, Quận mà Tháo quản lý hoặc là vừa trải qua chiến tranh, hoặc là vừa mới về hàng, chưa yên ổn.
-> Thư Thụ chủ trương đánh dây dưa, là cho Tháo thời gian để phát triển. Ngược lại, Quách Đồ, Thẩm Phối, Viên Thiệu muốn đánh ngay để ép Tháo vào cuộc chiến lớn mà vốn dĩ lực và vốn của Tháo không đủ sức để chi trả vào lúc đó. Thực sự thì nếu Hứa Du không hàng và làm nội ứng, chỉ chỗ lương thảo và cách bố trí phòng ngự cho Tháo, có lẽ Thiệu mới là kẻ dành chiến thắng.
Vl Tháo Nô

Đầu tiên xét diện tích
Dựa trên bản đồ hành chính thời Đông Hán (năm 200):
Lãnh thổ Viên Thiệu : Viên Thiệu nắm trọn vẹn 4 châu, biên giới rất rõ ràng:
Ký Châu: Tương đương phần lớn tỉnh Hà Bắc ngày nay (Diện tích Hà Bắc ~188.000 km^2).
Tinh Châu: Tương đương tỉnh Sơn Tây ngày nay (Diện tích Sơn Tây ~156.000 km^2).
U Châu: Tương đương Bắc Kinh, Thiên Tân và một phần Liêu Ninh (Tổng ~50.000 - 70.000 km^2).
Thanh Châu: Một phần phía Bắc bán đảo Sơn Đông (Diện tích Sơn Đông ~157.000 km^2, Thanh Châu chiếm khoảng 1/3).
Phép cộng sơ bộ: 188k + 156k + 60k + 50k =454k km
Lưu ý: Trừ đi các vùng hoang vu biên giới không kiểm soát hết, con số thực tế quản lý rơi vào khoảng 350.000 - 400.000 km^2.
Lãnh thổ Tào Tháo :
Dự Châu & Duyện Châu: Tương đương phần lớn tỉnh Hà Nam (Diện tích ~167.000 km^2) và Tây Nam Sơn Đông.
Từ Châu: Tương đương Bắc Giang Tô và Nam Sơn Đông (Diện tích Giang Tô ~100.000 km^2, Từ Châu chiếm một phần).
Tư Lệ (Lạc Dương): Một phần nhỏ phía Tây Hà Nam.
Phép cộng sơ bộ: Hà Nam (167k) + Một phần Sơn Đông/Giang Tô/An Huy (~100k - 150k) \{260.000 - 300.000\ km^2}.

Vị trí địa chính trị

Vị trí của Tháo giáp tứ bề thọ địch, còn Thiệu thì ôm trọn phía bắc sau khi ăn công tôn toản

Còn về giá trị đất đai

Viên Thiệu (Hà Bắc): Sách Hậu Hán Thư ghi nhận khu vực này dân số cực đông. Ví dụ, chỉ riêng Ký Châu thời Hán đã có khoảng 5-6 triệu dân.

Tào Tháo (Trung Nguyên): Thời điểm năm 200, Tào Tháo truyện chép lại cảnh: "Trăm dặm không có khói bếp, hài cốt đầy đồng". Dù Tào Tháo có đất (Hà Nam), nhưng đất đó không có người cày.
Tư Lệ (Lạc Dương):
Thực tế: Đây là vùng "đất chết". Sau khi Đổng Trác đốt Lạc Dương (năm 190) và Lý Thôi - Quách Dĩ tàn phá (192-195), vùng này "ngàn dặm không có tiếng gà gáy". Nó có giá trị chính trị (nơi ở cũ của vua) nhưng giá trị kinh tế và hậu cần bằng 0.
Từ Châu:
Thực tế: Vừa mới lấy lại đầu năm 200. Trước đó, Tào Tháo đã thực hiện thảm sát tại đây (năm 193-194 đánh Đào Khiêm), sau đó Lữ Bố và Lưu Bị thay nhau chiếm đóng. Dân số giảm sút nghiêm trọng, lòng dân oán hận, chưa thể khai thác nhân lực/vật lực ngay được.
Duyện Châu & Dự Châu:
Thực tế: Đây là căn cứ chính, nhưng năm 194-195 bị nạn châu chấu và Lữ Bố đánh úp, Tào Tháo từng phải dùng cả lương khô của quân đội để sống. Chính sách "Đồn điền" mới áp dụng từ năm 196, tích lũy mới được 3-4 năm, chỉ đủ "ăn bữa nay lo bữa mai" chứ chưa thể gọi là giàu mạnh.

=> đất thua đất thiệu, dân số thua dân số thiệu


Sử ghi rõ: Trước và trong trận Quan Độ, quân Tào thiếu lương trầm trọng.
Nếu Viên Thiệu đánh nhanh (như thực tế đã làm): Tào Tháo buộc phải dốc toàn lực đánh "một trận sống mái". Trong ngắn hạn, quân Tào tinh nhuệ hơn, kỷ luật hơn, nên họ có cơ hội thắng (cơ hội lật kèo).
Nếu Viên Thiệu đánh "dây dưa" (như Thư Thụ khuyên):
Kế của Thư Thụ không phải là "ngồi im chờ đợi", mà là: "Kiên thủ ở Diên Tân, chia kỵ binh đánh phá biên giới, cắt đứt đường vận lương, quấy rối việc cày cấy".
Tào Tháo lương ít, nếu bị vây lỏng, không được đánh trận lớn để cướp bóc, lại bị kỵ binh quấy rối không thể làm ruộng đồn điền -> Tào Tháo sẽ tự sụp đổ vì kinh tế trước khi kịp phát triển.


Tào Tháo khác Viên Thiệu ở chỗ Tháo có quá nhiều kẻ thù sau lưng:
Phía Nam: Lưu Biểu (đang chứa chấp Lưu Bị).
Phía Đông Nam: Tôn Sách (đang mạnh lên, lăm le đánh úp Hứa Đô).
Phía Tây: Mã Đằng, Hàn Toại.
=> Tào Tháo không thể dồn 100% quân ra Quan Độ mãi được. Nếu Thiệu đánh lâu dài (1 năm, 2 năm), các thế lực kia thấy Tào Tháo suy yếu sẽ nhân cơ hội đánh úp sau lưng. Viên Thiệu (đã diệt Công Tôn Toản) không có nỗi lo này.


> Kết luận: Kế của Thư Thụ là "Bóp nghẹt". Kế của Quách Đồ/Viên Thiệu là "Đấu tay đôi". Với một kẻ đang đói nhưng giỏi võ như Tào Tháo, đấu tay đôi là cho hắn cơ hội sống. Bóp nghẹt mới là cửa tử.

Tháo nô hiểu chưa
 
Điền Phong dĩ trực gián kiến tru, Thư Thụ dĩ trung mưu bị chấp; Thẩm Phối quyền thần nhi loạn chính, Phùng Kỷ quả đoán nhi vô mưu.
 
Người đời chỉ nhìn vào lãnh thổ của Viên Thiệu, cho rằng Thiệu nắm giữ 4 châu giàu mạnh, mà không ai nhìn vào lãnh thổ của Tào Tháo lúc đó. Trước trận Quan Độ, Tào Tháo có gì? Cũng 4 châu:
Duyện châu: Đây là căn cứ địa quan trọng nhất, nơi Tháo xây dựng lực lượng từ những ngày đầu.
Dự châu: Tháo đặt kinh đô tại Hứa Xương (thuộc Dự châu) sau khi đón Hiến Đế về từ năm 196.
Từ châu: Sau khi đánh bại Lã Bố vào năm 198 và dẹp tan lực lượng của Lưu Bị vào đầu năm 200, Tào Tháo đã hoàn toàn kiểm soát vùng đất này.
Tư Lệ: Bao gồm khu vực xung quanh Lạc Dương đã bị tàn phá, nhưng vẫn nằm dưới sự ảnh hưởng của Tháo thông qua việc khống chế triều đình.
Một phần Kinh châu: Tào Tháo kiểm soát quận Nam Dương sau khi Trương Tú đầu hàng vào cuối năm 199
Có nghĩa là về mặt lãnh thổ, cũng như dân số, Tháo chỉ có bằng, chứ không thể kém Thiệu. Cái Tháo kém Thiệu chính là lương thảo, là hậu cần, là thời gian an dân + khai thác lãnh thổ triệt để và hiệu quả. Do những Châu, Quận mà Tháo quản lý hoặc là vừa trải qua chiến tranh, hoặc là vừa mới về hàng, chưa yên ổn.
-> Thư Thụ chủ trương đánh dây dưa, là cho Tháo thời gian để phát triển. Ngược lại, Quách Đồ, Thẩm Phối, Viên Thiệu muốn đánh ngay để ép Tháo vào cuộc chiến lớn mà vốn dĩ lực và vốn của Tháo không đủ sức để chi trả vào lúc đó. Thực sự thì nếu Hứa Du không hàng và làm nội ứng, chỉ chỗ lương thảo và cách bố trí phòng ngự cho Tháo, có lẽ Thiệu mới là kẻ dành chiến thắng.
Giống như vẹm vs polpot, thử ko đánh sống mái 1 trận thì phát triển đc ko
 
Thôi mày đừng bốc phét, Thư Thụ hay thư lol của mày tên tuổi éo gì bị Tào bắt sống thì là ngu lol rồi :vozvn (1):
Mày khuyên ko dc thằng chủ là mày ngu, năng lực kém, đéo có vị lol gì cả......Nếu nếu cái lol y như mấy thằng ngu phán là bọn thục nghe kế của Ngụy Diên ăn dc bọn ngụy :vozvn (19):
 
cuốn binh pháp tôn tử hiện nay đang đọc là của a man dịch từ ngày xưa.
K đúng. Tào Tháo chú giải trong vài quyển khác về binh pháp tao có đọc qua rồi và nó kp bản bây giờ đang bán trên thị trường. A Man chú giải kiểu đi thẳng vào vấn đề luôn chứ không nói hơi lan man như bản bây giờ đâu m
 
Thụ mà chịu về với Tào là ấm no, Tào thống nhất sớm rồi, còn Hứa Du mà chịu về Giang Đông thì khỏi ai đánh đc Giang Đông 2 tài năng mà gặp chủ ngu, sau này có Pháp Chính là AI thời tam quốc đừng lôi Lượng vào, lão này đc bơm thổi thôi trình thì cao nhưng cũng đéo cao hơn mặt bằng chung bao nhiêu, ngay cả Trần Cung trong tiểu thuyết tam quốc ko nói đến nhiều nhưng là bậc kỳ tài 1 mình đương đầu với hết đám Quách Gia, Tuân Úc, Trình Dục mà không mất thế tại thằng ngu Lữ Bố nên làm hư hại hết kế sách của Trần Cung
 
Sửa lần cuối:
K đúng. Tào Tháo chú giải trong vài quyển khác về binh pháp tao có đọc qua rồi và nó kp bản bây giờ đang bán trên thị trường. A Man chú giải kiểu đi thẳng vào vấn đề luôn chứ không nói hơi lan man như bản bây giờ đâu m
Khoảng 15 năm trước tao có đọc ebook nó ghi chú giải tào a man. Thấy cũng hay hay
 
Thư Thụ thuyết Thiệu viết: "Khả khiển tướng Tưởng Kỳ biệt vi chi quân ư ngoại, dĩ đoạn Tào công chi sào." Thiệu bất tùng.
Dịch nghĩa:
Thư Thụ khuyên Viên Thiệu rằng: "Nên phái tướng Tưởng Kỳ đem một đạo quân riêng đóng ở bên ngoài (Ô Sào), để chặn đường cướp lương của Tào Tháo." Viên Thiệu không nghe.
 
Ngu của Viên Thiệu là tự nhiên xưng đế. Vua Hán vẫn còn đó mà dám xưng đế mất hết chính danh bị các trư hầu hội đồng là phải :vozvn (22):
Nhầm sang thằng em Viên Thuật hả ba. Thiệu nào có xưng đế
 

Có thể bạn quan tâm

Top